Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 44: Thủ Đoạn Câu Dẫn Người Quả Là Lợi Hại

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:23

Tạ Văn!

Sao sếp không nói với cô khách hàng phải tiếp chiều nay là Tạ Văn chứ!

Tạ Văn đến Thủ đô từ bao giờ vậy!

Nếu sớm biết là anh thì cô tuyệt đối sẽ không mặc bộ đồ thể thao xám xịt này! Ít nhất cũng phải thay một chiếc váy xếp ly thanh xuân tươi mới...

Stop!

Chúc Khúc Kỳ, mày tỉnh táo lại chút đi, có khi người ta đã có bạn gái rồi.

Ý nghĩ này vừa nảy ra thì mọi cảm xúc sôi nổi đều bị một gáo nước lạnh dội tắt.

Chúc Khúc Kỳ giữ vẻ mặt thản nhiên đi theo Thẩm Chước, khi đến gần thì gượng gạo nhếch khóe miệng lên cười nhẹ một cái: "Tạ Tổng, đã lâu không gặp."

Tạ Văn khẽ gật đầu: "Đã lâu không gặp."

Nụ cười trên mặt Hoàng Sâm chưa từng tắt, khuôn mặt vốn khó đoán tuổi tác giờ lại hằn lên từng nếp nhăn, ông nói với Tạ Văn: "Tôi đã có tuổi rồi, thể lực chắc chắn không bì được với lớp trẻ các cậu, tôi sẽ tiếp Tạ Tổng vài ván trước. Nếu Tạ Tổng không chê thì lát nữa để trợ lý và thư ký của tôi đ.á.n.h cùng cậu, đã ra ngoài chơi thì phải chơi cho đã mới được."

Hôm qua Tạ Văn chủ động liên hệ hẹn đ.á.n.h bóng khiến ông cảm thấy vô cùng vinh hạnh, kích động đến mức đêm qua còn hơi mất ngủ nhưng cũng có chút lo lắng, sợ thể lực mình không theo kịp sẽ thất lễ với anh nên mới gọi cả hai tướng tài đắc lực là Thẩm Chước và Chúc Khúc Kỳ đi cùng.

Tạ Văn đáp: "Hoàng Tổng không cần áp lực, cứ chơi thoải mái thôi."

Hoàng Sâm cũng chẳng phải khiêm tốn, đ.á.n.h chưa được mấy hiệp ông đã thấy đuối, xua tay chống vợt xuống đất để lấy đà đứng vững rồi thở hổn hển nói: "Không được rồi, tôi ra nghỉ một lát."

Chúc Khúc Kỳ bật dậy nhưng không phải để thay thế sếp đ.á.n.h với Tạ Văn mà là vặn nắp bình giữ nhiệt rồi chạy tới trước mặt Hoàng Sâm: "Sếp, uống miếng nước cho lại sức ạ."

Cô thuận tay đón lấy chiếc vợt trong tay ông.

Hoàng Sâm uống ừng ực mấy ngụm nước ấm, cổ họng khô khốc cuối cùng cũng dễ chịu hơn đôi chút nhưng hơi thở vẫn dồn dập, ông hạ giọng nói: "Vị Tạ Tổng này lợi hại thật đấy, trên mặt chẳng có giọt mồ hôi nào, suýt nữa đ.á.n.h chú bò ra đất."

Chúc Khúc Kỳ cười nói: "Người ta trẻ hơn chú chừng hai mươi tuổi đấy ạ, hơn nữa nhìn là biết anh ấy thường xuyên tập luyện rồi."

Thẩm Chước đã vào sân, anh ta khởi động gân cốt rồi phát bóng trước.

Chúc Khúc Kỳ ôm chai nước khoáng ngồi ở khu nghỉ ngơi quan sát, Tạ Văn mặc bộ đồ thể thao màu đen với những động tác nâng tay, sải bước, vung vợt dứt khoát và mạnh mẽ làm lộ ra những đường nét cơ bắp khiến người ta nhìn mà tim đập chân run. Cô khó khăn lắm mới khuyên được bản thân bình tĩnh tỉnh táo thì chỉ trong chớp mắt lại công cốc.

Sân bóng trống trải vang vọng tiếng vợt đập vào bóng cùng tiếng giày thể thao ma sát trên sàn, Chúc Khúc Kỳ cứ nhìn mãi rồi không nhịn được mà thở dài một hơi.

Tiếng thở dài không nhỏ khiến Hoàng Sâm thu hồi tầm mắt từ sân bóng về nhìn Chúc Khúc Kỳ, chỉ thấy cô một tay chống cằm, thân hình mảnh mai khom lại với vẻ mặt sầu não.

"Đừng áp lực quá, chúng ta chơi giải trí thôi mà." Hoàng Sâm nói: "Cháu cũng đừng cố ý nhường, cứ đ.á.n.h hết mình đi. Trước đó chú không rõ thực lực của Tạ Tổng, giờ nhìn lại thì vận động viên chuyên nghiệp chưa chắc đã thắng được cậu ấy."

"..."

Tâm tư thư ký sếp nào có hiểu. Chúc Khúc Kỳ đâu phải bị áp lực, cô là đang không quản được trái tim mình và phiền não vì điều đó.

Thực lực của Thẩm Chước cũng khá, ít nhất cũng đ.á.n.h qua lại được một lúc lâu, Tạ Văn cũng đã đổ mồ hôi.

Giờ nghỉ giải lao, Chúc Khúc Kỳ với tư cách là thư ký bên B bèn đi đưa nước và khăn cho Tạ Văn.

Anh dựng vợt bên tường, thở dốc, vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra sau đầu rồi nhận lấy chiếc khăn Chúc Khúc Kỳ đưa để lau mặt.

Chúc Khúc Kỳ bị động tác vô tình này của anh làm cho giật điện, trái tim tê rần.

Mày hết t.h.u.ố.c chữa rồi Chúc Khúc Kỳ, Tạ Văn chỉ đang thở thôi mà mày cũng thấy thủ đoạn quyến rũ người của anh ta thật cao siêu. Chúc Khúc Kỳ thầm phỉ nhổ bản thân.

Tạ Văn rũ mắt, hàng mi cũng ướt, đen nhánh và dài, làm nền cho đôi mắt hoa đào không mấy tiêu chuẩn kia thêm phần thâm tình.

Cúc áo cổ được anh cởi hai hạt để tản nhiệt lộ ra làn da trắng lạnh, xương quai xanh ẩn hiện, không nhìn thấy nốt ruồi son đã bị che giấu kia.

Chúc Khúc Kỳ dời tầm mắt, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t thân chai.

Tạ Văn đưa một tay về phía cô ý bảo đưa nước nhưng thấy cô chẳng có phản ứng gì. Tạ Văn nghiêng đầu nhìn dáng vẻ thất thần của cô, thử gọi để kéo cô về thực tại: "Chúc Khúc Kỳ?"

"Hả, anh nói gì cơ?" Chúc Khúc Kỳ buộc phải quay lại nhìn mặt anh, có lẽ do vừa dùng khăn lau qua nên mí mắt mỏng hơi ửng đỏ, gương mặt tuấn tú ấy bỗng chốc thêm vài phần mị hoặc.

"Đưa nước cho tôi." Tạ Văn nói.

"Ồ."

Chúc Khúc Kỳ vội vàng đưa chai nước suối sắp bị cô bóp méo cho anh.

Tạ Văn uống vài ngụm rồi đưa trả lại cho cô, anh nghiêng đầu hỏi ý: "Đánh với tôi vài ván không?"

"À, được." Chúc Khúc Kỳ quay lại khu nghỉ ngơi cất chai nước uống dở, cầm vợt của mình rồi chạy vào sân.

Tạ Văn phát bóng, cách đ.á.n.h rất chuẩn mực, lực cũng không lớn.

Thẩm Chước đang thở hồng hộc thấy cảnh này thì hoài nghi nhân sinh, vừa rồi anh ở trên sân bóng bay tới dũng mãnh vô cùng, anh cứ tưởng là sắp bị bóng đập c.h.ế.t rồi chứ.

Đổi thành Chúc Khúc Kỳ vào sân thì phong cách khác hẳn.

Thẩm Chước tự an ủi rằng Tạ Tổng có phong độ quý ông, thấy thư ký Chúc là con gái nên nương tay là phải.

Đừng nói Thẩm Chước, ngay cả Chúc Khúc Kỳ cũng cảm nhận được Tạ Văn đ.á.n.h rất nhẹ nhàng. Lúc ngồi ngoài quan sát cô đâu phải không biết thực lực của anh.

Trước đây toàn là cô nhường khách hàng, nào ngờ có ngày lại đến lượt khách hàng nhường cô.

Khổ nỗi tính Chúc Khúc Kỳ lại hiếu thắng, cô dốc hết sức đ.á.n.h nghiêm túc, mái tóc đuôi ngựa quét qua quét lại sau lưng, vẻ mặt cũng căng thẳng nghiêm túc.

Qua vài lượt, Tạ Văn nắm được thực lực của cô nên không nương tay nữa mà dùng trình độ bình thường để đấu.

Chúc Khúc Kỳ thua liên tiếp nhưng đ.á.n.h rất sướng, những cảm xúc hỗn độn đều theo mồ hôi bốc hơi hết, chỉ còn lại khát khao chiến thắng.

Hoàng Sâm và Thẩm Chước ở khu nghỉ ngơi nhìn đến ngẩn người, thở cũng chậm lại, rất muốn nhắc Chúc Khúc Kỳ một tiếng là không cần liều mạng thế đâu, đối phương là ông chủ bên A chứ có phải kẻ thù đâu!

Quả bóng cuối cùng đ.á.n.h ra, Chúc Khúc Kỳ vung bay cả vợt, chiếc vợt bay theo quả bóng nhỏ màu xanh dạ quang vượt qua lưới chắn ở giữa lao về phía đối diện.

Tạ Văn: "..."

Mắt thấy vợt bay tới, Tạ Văn cũng chẳng định đỡ bóng nữa mà nghiêng người né tránh.

Chúc Khúc Kỳ dùng sức không nhỏ, vợt rơi ngay cạnh chân anh.

Chúc Khúc Kỳ lấy hai tay che miệng, vội vã lao tới xin lỗi. Tạ Văn đã sớm hiểu rõ tính hiếu thắng của cô, dù sao lần trước ở phòng tập boxing cũng đã lĩnh giáo rồi nên chỉ nhàn nhạt gật đầu đ.á.n.h giá: "Sức lực lớn đấy."

Chúc Khúc Kỳ: "..."

May mà ông chủ bên A tránh nhanh không thì bị đập trúng đầu rồi, nếu không cô lại gây thêm một thương tích nữa cho anh - sau khi làm bị thương thân dưới lại làm vỡ đầu anh.

Tạ Văn lau mồ hôi, bỗng nhớ đến một tập podcast từng nghe về chuyện Chúc Khúc Kỳ chơi cờ cố ý thua khách hàng, anh khựng lại một chút rồi hỏi: "Thư ký Chúc chắc không phải là cố ý nhường đấy chứ?"

Chúc Khúc Kỳ: "... Thật sự là không có mà."

Thu dọn xong xuôi, cả nhóm sảng khoái bước ra khỏi câu lạc bộ bóng, Hoàng Sâm tự nhiên ngỏ lời mời Tạ Văn cùng ăn tối.

Tạ Văn nói mình còn có việc nên khéo léo từ chối ý tốt của ông.

Hoàng Sâm cười cười cũng không ép ở lại: "Chuyến đi đến Thủ Đô lần này Tổng định ở lại bao lâu, có sắp xếp công việc gì không?"

Chúc Khúc Kỳ tập trung tinh thần dỏng tai lên nghe. Đây cũng chính là điều cô muốn hỏi.

Tạ Văn thành thật nói: "Tôi tự cho mình nghỉ phép vài ngày, không sắp xếp công việc."

"Ra là vậy."

Hoàng Sâm trò chuyện phiếm với anh một lúc, quan hệ bất giác trở nên thân thiết hơn nên lái sang chủ đề riêng tư: "Người ưu tú như Tạ Tổng chắc là có gia đình rồi nhỉ? Hôm nào dẫn đến nhà tôi làm khách, bà nhà tôi thích trò chuyện với mấy cô gái trẻ lắm."

Hoàng Tổng quả không hổ là chú của cô, câu nào hỏi cũng trúng tim đen, đúng là cái miệng nói hộ lòng cô! Chúc Khúc Kỳ nín thở, sợ bỏ sót một chữ nào, tiếng tim đập đặc biệt dữ dội.

Có hay là không?

Câu trả lời của Tạ Văn liên quan đến việc cô sẽ lựa chọn bước tiếp theo như thế nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 44: Chương 44: Thủ Đoạn Câu Dẫn Người Quả Là Lợi Hại | MonkeyD