Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 43: Thư Ký Tiểu Z Đã Làm Gì Trong Một Tuần
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:23
Chàng trai kia hiện tại không phải bạn trai của Chúc Khúc Kỳ nhưng không có nghĩa sau này cũng không phải. Tạ Văn chợt nhận ra điều này rồi tâm trạng trở nên rối bời, rối đến mức triệt để và chẳng thể nào bình tĩnh lại được nữa.
Oái oăm thay Chúc Khúc Kỳ lại chẳng chịu "an phận", thanh thông báo nhảy ra một lời nhắc từ Alipay. Chúc Khúc Kỳ lại đến bắt gà con của anh đi làm thuê cho Trang trại Kiến của cô.
Ngày nào cô cũng trộm năng lượng của anh và thuê gà con của anh.
Bản thân cô cũng giống như một chú gà con, mỗi ngày lại mổ nhẹ vào tim anh một cái, lại thêm một cái nữa, tuy không đau nhưng khiến anh không thể lờ đi được.
Ngày qua ngày, cảm giác đó không ngừng đậm sâu, đã chẳng thể nào quên lãng.
Thứ Hai có không ít cuộc họp lớn nhỏ, sau khi họp xong hết thảy thì Tạ Văn có chút mệt mỏi nên quay về văn phòng, ngồi xuống uống ngụm nước.
Điện thoại được anh đặt nằm ngang trên bàn làm việc và dùng một chiếc ống cắm b.út bằng gốm để kê lên, tiếng nhạc sôi động tuôn trào từ điện thoại như đang gảy lên dây thần kinh căng thẳng của anh.
Tạ Cẩm Tranh gõ cửa bên ngoài nhưng bên trong không phản hồi nên cô đẩy cửa bước vào thì nghe thấy một chuỗi âm thanh không hề phù hợp với khí chất của Tạ Văn. Tạ Cẩm Tranh khựng lại rồi nhướng mày lên.
Tay cô cầm hai tập tài liệu màu xanh lam, đôi bông tai tua rua dài đeo trên tai lắc lư theo từng bước chân, vừa đi đến trước bàn làm việc của Tạ Văn thì tiếng nhạc nhỏ dần rồi một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Hello, chào mừng đến với chuyên mục Thư ký Tiểu Z đã làm gì trong một tuần..."
Tạ Cẩm Tranh: "..."
Biểu cảm của Tạ Cẩm Tranh cứng đờ, hai giây sau cô hơi nghiêng người rũ mắt nhìn vào điện thoại của Tạ Văn, trên màn hình là một cô gái giấu mặt đang ghi lại nhật ký công việc thường ngày của mình.
Cậu đường đường là tổng giám đốc, tại sao lại phải xem một cô thư ký làm cái gì trong một tuần hả???
Tạ Cẩm Tranh dời mắt nhìn sang Tạ Văn, thấy anh xem đến mức đắm chìm, xem đến quên cả bản thân, say sưa mê mẩn và chẳng hề quan tâm đến sự vật xung quanh.
Tạ Cẩm Tranh đầy đầu chấm hỏi.
Có phải dạo này cô lơ là việc gắn kết tình cảm với em trai rồi không? Sao lại không biết nó thích xem loại vlog này từ bao giờ thế?
Tạ Văn chạm nhẹ ngón tay vào màn hình hai cái để tạm dừng video rồi ngước mắt nhìn Tạ Cẩm Tranh đang đứng cách một chiếc bàn làm việc: "Chị đến đúng lúc lắm, em có chuyện muốn nói với chị."
Tạ Cẩm Tranh đặt tập tài liệu xuống, thầm nghĩ thật chẳng dễ dàng gì, vào đây nửa ngày rồi cuối cùng nó cũng phát hiện ra sự tồn tại của mình: "Cậu nói trước đi."
Tạ Văn đan hai tay vào nhau đặt lên mép bàn rồi nghiêm túc nói: "Em định cho bản thân một kỳ nghỉ dài."
Tạ Cẩm Tranh: "?"
Cô tưởng cậu định nói chuyện công việc, kết quả lại nói chuyện nghỉ phép sao?
"Công ty nhờ cả vào chị và bác cả nhọc lòng rồi."
Lời này Tạ Văn nói ra hiển nhiên đại biểu cho việc anh đã suy nghĩ kỹ càng, bất cứ ai cũng không thể thay đổi. Anh chỉ đang thông báo chứ không phải trưng cầu ý kiến của người khác.
Anh làm việc quanh năm suốt tháng như một cỗ máy không ngừng nghỉ, máy móc còn có lúc tắt nguồn hoặc hỏng hóc chứ anh thì hoàn toàn không. Nghĩ đến những điều này, lòng Tạ Cẩm Tranh lập tức mềm nhũn nên đồng ý mà chẳng hỏi lý do: "Được, chị biết rồi."
Cô gõ gõ ngón tay lên tập tài liệu: "Ký hợp đồng trước đã."
Tạ Văn rút một cây b.út máy từ ống cắm b.út ra, mở tài liệu xem nhanh như gió rồi ký hai chữ rồng bay phượng múa ở góc dưới bên phải trang cuối cùng.
Hợp đồng còn lại cũng y như vậy.
Tạ Cẩm Tranh khoanh tay trước n.g.ự.c, lặng lẽ nhìn anh vài giây rồi dùng giọng điệu đùa giỡn nói: "Chị có thể hỏi một chút, cậu định nghỉ bao lâu không? Cậu nói ra để trong lòng chị còn liệu tính."
Chỉ nói nghỉ dài hạn, mười ngày hay tám ngày là dài, mà một tháng cũng là dài.
"Không chắc chắn." Tạ Văn đóng nắp b.út, gập tài liệu lại rồi xếp chồng hai tập lên nhau đưa cho Tạ Cẩm Tranh. "Chắc là sẽ không ngắn đâu."
Tạ Cẩm Tranh: "..."
Tạ Văn nhìn biểu cảm của cô rồi bình tĩnh bổ sung một câu: "Có việc gì không quyết định được cứ liên hệ với em bất cứ lúc nào. Em đi nghỉ dưỡng chứ không phải sống tách biệt với thế giới, sẽ không hoàn toàn buông bỏ công việc."
Tạ Cẩm Tranh thở phào nhẹ nhõm: "Nghỉ ngơi cho tốt đi, công ty có chị rồi."
"Vâng."
"Có thể nói cho chị biết cậu định đi đâu nghỉ dưỡng không? Ra nước ngoài hay ở trong nước?"
Tạ Văn không nói gì nữa mà chỉ tay ra ngoài cửa, ý bảo hợp đồng ký xong rồi thì người có thể đi được rồi.
Tạ Cẩm Tranh: "..."
Lại đến thứ Tư, ngày Chủ nhật cũng chẳng còn xa nữa.
Chúc Khúc Kỳ thuận lợi hoàn thành một nhiệm vụ, đ.á.n.h dấu tích vào danh sách việc cần làm trong ngày rồi xem tiếp nhiệm vụ sau đó... cùng sếp đi đ.á.n.h bóng với khách hàng.
Hôm qua cô đến văn phòng chủ tịch đưa tài liệu cho Hoàng Sâm, ông đang ký văn bản liền nhấc bàn tay cầm b.út lên chỉ vào cô một cái, mắt cũng chẳng ngước lên mà ra chỉ thị: "Ngày mai nhớ mang bộ đồ nào rộng rãi chút, buổi chiều đi đ.á.n.h quần vợt với khách hàng cùng chú."
Chúc Khúc Kỳ sảng khoái đáp lời: "Được ạ."
"Cháu đ.á.n.h quần vợt được chứ hả?"
Hoàng Sâm vẫn còn ấn tượng vì bản lý lịch của Chúc Khúc Kỳ viết chi chít chữ, cột sở trường suýt nữa thì không nhét nổi, nào là cầm kỳ thi họa hay các môn thể thao đều không thành vấn đề.
Cho dù ba của Chúc Khúc Kỳ không đ.á.n.h tiếng với ông thì việc tuyển cô vào cũng chẳng có vấn đề gì.
Chúc Khúc Kỳ gật đầu, thoáng nhớ đến trải nghiệm chơi cờ với khách hàng lần trước nên vỗ n.g.ự.c cam đoan với sếp: "Chú Hoàng cứ yên tâm, cháu hiểu mà, chắc chắn sẽ thua một cách không dấu vết, dỗ cho khách hàng vui vẻ, đến lúc đó lại ký với chúng ta một đơn hàng lớn tám mươi triệu tệ!"
Hoàng Sâm cảm thấy vô cùng an ủi, đứa trẻ này thông minh biết bao, dạy một lần là đã rất thạo việc rồi, ông dừng b.út nhìn sang: "Trẻ nhỏ dễ dạy. Cháu xuất sư được rồi đấy Tiểu Chúc."
Thư ký Tiểu Chúc liếc nhìn đồng hồ điện t.ử hình gà con màu vàng trên bàn, sắp đến giờ rồi nên cô kiểm tra lại túi thể thao mang đến chỗ làm buổi sáng, thấy không bỏ sót thứ gì liền đeo chéo lên vai đi tìm Hoàng Sâm.
Trợ lý Thẩm cũng đi cùng. Có anh ta nhắc nhở Hoàng Sâm nên Chúc Khúc Kỳ không làm chuyện thừa thãi là vào văn phòng nữa mà đứng đợi ở hành lang vài phút thì Hoàng Sâm và Thẩm Chước đi ra, ba người cùng đi thang máy xuống hầm đỗ xe.
Trên đường đi Hoàng Sâm và trợ lý Thẩm bàn công việc, Chúc Khúc Kỳ không xen vào, xem điện thoại một lúc rồi ăn một gói kẹo để bổ sung năng lượng.
Đến nơi là một câu lạc bộ thể thao hội viên có diện tích khá rộng.
Chúc Khúc Kỳ chuẩn bị đầy đủ, mang theo vợt quần vợt quen dùng từ nhà đi, còn bóc một cuộn băng quấn vợt màu hồng mới với chức năng chống trượt thấm hút mồ hôi tốt hơn để quấn lại cán vợt.
Thẩm Chước nhìn túi thể thao Chúc Khúc Kỳ đang đeo với một đoạn cán vợt thò ra khỏi khóa kéo liền nhướng mày: "Cookie, em có chuẩn bị mà đến nhỉ."
"Em sợ không dùng quen vợt công cộng của sân." Chúc Khúc Kỳ che miệng nói nhỏ: "Tuy là phải nhường nhưng cũng phải nhường sao cho có chút kỹ thuật chứ."
Thẩm Chước bị cô chọc cười: "Em đ.á.n.h quần vợt giỏi lắm sao?" Anh nghĩ vị khách hàng hôm nay chắc là không cần cố ý nhường đâu.
Chúc Khúc Kỳ: "Thi đấu từng được giải quán quân anh bảo có giỏi không."
Thẩm Chước: "..."
Chúc Khúc Kỳ vào phòng thay đồ đổi sang bộ đồ thể thao, một bộ quần dài áo ngắn tay màu xám rộng rãi, cởi giày cao gót ra và đi giày thể thao vào, tóc buộc đuôi ngựa cao. Cô soi gương rồi kéo phần tóc trên đỉnh đầu cho phồng lên một chút, khều vài sợi tóc con ra.
Sửa soạn xong xuôi, Chúc Khúc Kỳ vác vợt quần vợt đi ra.
Không thấy Tổng giám đốc Hoàng đâu, Thẩm Chước đang gọi điện thoại, Chúc Khúc Kỳ chống hông nhìn ngó xung quanh. Chỗ này trang trí được thật, thoáng đãng sáng sủa, trong không khí toàn mùi hương dễ chịu.
Thẩm Chước gọi điện xong thì liếc nhìn cô: "Xong rồi hả? Đi thôi."
"Sếp đâu ạ?"
"Qua đó trước rồi."
Chúc Khúc Kỳ sờ mũi, là do cô lề mề quá.
Vừa đi theo Thẩm Chước về phía trước, Chúc Khúc Kỳ vừa khởi động cổ tay rồi buột miệng hỏi: "Hôm nay phải tiếp vị khách nào thế ạ, em có quen không?"
"Em không biết sao?" Thẩm Chước ngạc nhiên quay đầu lại nhìn cô.
"Em... nên biết ạ?"
Đuôi mắt Chúc Khúc Kỳ giật giật, không hiểu sao trợ lý Thẩm lại có phản ứng như vậy. Cô vào làm chưa đầy ba tháng, rất nhiều khách hàng của công ty cô đều chưa gặp qua, chuyện này không phải rất bình thường sao?
Thẩm Chước còn chưa nói ra thì hai người đã đi đến sân quần vợt, người đàn ông đang ngồi ở khu nghỉ ngơi bên cạnh sân trò chuyện cùng Hoàng Sâm ngồi đối diện với lối vào, cao hơn Hoàng Sâm cả cái đầu, ngũ quan lộ ra trọn vẹn phía trên đỉnh đầu Hoàng Sâm.
"Là Tạ Tổng của tập đoàn Vân Lan."
Giọng nói của Thẩm Chước vang lên bên tai cô một cách chậm chạp.
Hơi thở của Chúc Khúc Kỳ khựng lại, âm thanh xung quanh đều biến mất, hình ảnh cũng trở nên mờ ảo hóa thành phông nền không quan trọng, chỉ có gương mặt của người kia là rõ ràng rành mạch.
