Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 46: Chả Trách Lại Đâm Đuôi Xe Rolls-royce Được
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:23
Chúc Khúc Kỳ thất thần quay về chỗ ngồi, thẫn thờ rất lâu, chiếc điện thoại màn hình tối om thỉnh thoảng lại rung lên một tiếng.
"Đi ra ngoài một chuyến mà sao đ.á.n.h mất hồn vía thế?" Tối nay Triệu Nhiễm Nhiễm cũng tăng ca, chị vừa vào phòng trà pha cà phê, tiện tay pha cho Chúc Khúc Kỳ một cốc rồi đặt lên bàn cô.
Chúc Khúc Kỳ bưng lên uống một ngụm lớn, Triệu Nhiễm Nhiễm có bỏ đá, cô lỡ uống phải nhưng cũng không nhả ra mà nhai rôm rốp trong miệng: "Sao Tạ Tổng lại đến công ty chúng ta thế ạ?"
"Đến rồi á?" Triệu Nhiễm Nhiễm ngồi xuống, trượt ghế lại gần mép bàn: "Chị không biết, em gặp anh ấy lúc nào?"
"Vừa nãy thôi ạ."
Triệu Nhiễm Nhiễm bật cười, liếc nhìn cô trêu chọc: "Chả trách lại mất hồn mất vía, bị nhan sắc của Tạ Tổng mê hoặc rồi chứ gì."
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Viên đá bị nhai vụn, Chúc Khúc Kỳ nuốt xuống, cảm giác mát lạnh thấu tim, người cũng bình tĩnh lại không ít.
Cô xoa mặt rồi ấn mở điện thoại, màn hình sáng lên, nhận diện khuôn mặt tự động mở khóa, giao diện vẫn dừng ở khung chat với Chu Tề Tiêu.
Chúc Khúc Kỳ lập tức biến sắc.
Tin nhắn cay nghiệt cô vừa gõ sao lại gửi đi rồi?!
Chúc Khúc Kỳ nhớ lại, không biết là lúc đ.â.m vào Tạ Văn ngón tay cô chạm nhầm vào màn hình hay là lúc Tạ Văn đỡ lấy điện thoại đã chạm nhầm nữa.
Tóm lại là tin nhắn không thể thu hồi được nữa.
Trong từng câu chữ của Chu Tề Tiêu lộ rõ vẻ tổn thương, cậu ta liên tục hỏi cô có phải cậu ta làm gì chưa tốt không.
Hiện giờ Chúc Khúc Kỳ chẳng còn tâm trạng đâu mà an ủi cậu ta: [Không phải, cậu đừng suy diễn lung tung.]
Không có thêm lời giải thích nào nữa. Chúc Khúc Kỳ úp điện thoại xuống, uống ngụm cà phê rồi tập trung làm việc.
Chủ nhật tuần này là sinh nhật Tiểu Tửu, cô ấy đã đặt trước một nhà hàng rất hợp để chụp ảnh sống ảo.
Chúc Khúc Kỳ cùng cô ấy ăn một bữa cơm hương vị chẳng ra sao nhưng bày biện cực đẹp mắt, sau đó lấy món quà đã chuẩn bị từ trước ra đưa cho bạn: "Chúc mừng đại thọ hai mươi tám tuổi nhé."
Túi quà màu cam cùng logo quen thuộc khiến mắt Tiểu Tửu trợn tròn: "Cô giáo Chim Nhỏ chơi lớn vậy sao?"
Chúc Khúc Kỳ húp một ngụm canh nhạt thếch, hất cằm: "Mở ra xem có thích không."
Tiểu Tửu nóng lòng rút hộp quà từ trong túi giấy ra, tháo dây ruy băng, mở nắp hộp, xé lớp giấy nến trắng dán tem niêm phong, bên trong là một túi vải chống bụi, cô ấy kéo dây rút, cuối cùng món quà cũng lộ diện, là một chiếc túi xách màu trắng sữa.
"Á á á á!"
Tiểu Tửu hét lên không báo trước khiến nhân viên phục vụ vừa bưng đồ tráng miệng tới giật nảy mình, suýt nữa thì đ.á.n.h rơi cái đĩa trên tay.
"Tớ cứ tưởng là nước hoa hay khăn lụa gì đó cơ!" Biểu cảm của Tiểu Tửu đầy khoa trương: "Cậu lại mua túi xách cho tớ!"
Chiếc túi này giá mười vạn lận đấy!!!
"Chẳng phải cậu thích nó lâu rồi sao." Chúc Khúc Kỳ thản nhiên đáp.
Tiểu Tửu dùng hai tay nâng niu chiếc túi, ghé sát miệng hôn chụt chụt mấy cái rồi lại sợ bẩn, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau lau, sau đó ôm c.h.ặ.t vào lòng, đung đưa qua lại như đang ôm em bé: "Nhờ phúc của cô bạn thân, tớ cũng được cưỡi ngựa rồi!" (Hermès có logo hình cỗ xe ngựa).
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Ăn cơm xong, hai người tiện đường ghé tiệm bánh lấy bánh kem nhưng vì no quá không ăn nổi nên mang về nhà Chúc Khúc Kỳ nhét vào tủ lạnh.
Buổi chiều Tiểu Tửu nằm lì ở nhà Chúc Khúc Kỳ chỉnh sửa đống ảnh chụp lúc trưa ở nhà hàng, đăng Wechat, đăng Weibo, tấm ảnh chính giữa khoe triệt để chiếc túi xách Chúc Khúc Kỳ tặng.
Chúc Khúc Kỳ đeo kính ôm laptop xử lý chút việc công ty, nhìn Tiểu Tửu vắt chân chữ ngũ vừa uống sữa chua vừa lướt điện thoại lại còn tiện tay vuốt ve ch.ó, trông quá ư là nhàn nhã khiến cô có chút ghen tị, bèn tính kế chọc ngoáy cho cô nàng bớt vui: "Cậu viết xong chương mới hôm nay chưa đấy?"
Quả nhiên, Tiểu Tửu lập tức đeo mặt nạ đau khổ, quăng điện thoại, người nghiêng ngả rồi đổ ập xuống ghế sofa như con cá mắm.
"Vẫn còn sớm mà, tin tớ đi, tớ nhất định sẽ đăng chương trước mười hai giờ đêm." Tiểu Tửu mắc bệnh trì hoãn giai đoạn cuối, quyết định tận hưởng niềm vui trước mắt đã.
Chúc Khúc Kỳ là người thuộc nhóm J (Judging - Nguyên tắc) không nhìn nổi nữa, chậm rãi mở miệng: "Không phải cậu bảo tối nay muốn đến "Thứ Tư" uống một ly sao?"
Tiểu Tửu: "..."
Nằm ườn ra một lúc, Tiểu Tửu giãy giụa lôi máy tính bảng trong túi ra bắt đầu gõ chữ, oán khí ngút trời nói: "Hay biên tập viên của tớ thuê cậu làm người giục bản thảo chuyên nghiệp luôn đi cho rồi."
"Thế thì không cần, tớ bận lắm."
Thấy Tiểu Tửu bận rộn lên, tâm lý Chúc Khúc Kỳ cuối cùng cũng cân bằng.
Mỗi người yên tĩnh được hai tiếng, công việc cũng tạm ổn, Tiểu Tửu mệt nhoài chỉ muốn làm chút việc không cần dùng não nên rủ Chúc Khúc Kỳ chơi game, thuận miệng tán gẫu chuyện tình cảm con gái với nhau.
"Cái cậu họ Chu ấy, cậu biết tớ đang nói ai rồi đấy, dạo này không có biểu hiện gì à?" Mắt Tiểu Tửu dán vào điện thoại, sau khi dù lượn tiếp đất thì thành thạo lẻn vào nhà tìm trang bị.
"Đừng nhắc nữa." Chúc Khúc Kỳ nói: "Đúng là bị cậu nói trúng rồi, cậu ta đột nhiên như biến thành người khác vậy, ân cần kinh khủng. Vốn dĩ chỉ là quan hệ chủ ch.ó và người dắt ch.ó hộ đơn giản, tự dưng lại trở nên phức tạp. Khổ nỗi người ta cũng chưa nói rõ ràng nên từ chối thì ngại lắm."
"Ha ha ha ha ha." Tiểu Tửu cười ngả nghiêng, không để ý nên bị b.ắ.n trúng một phát trong game, chưa kịp né thì lại trúng thêm phát nữa, m.á.u tụt mất một nửa: "Lúc tớ bảo cậu bạn họ Chu có ý với cậu, cậu còn già mồm cãi cơ."
Chúc Khúc Kỳ giải quyết kẻ địch trong vài nốt nhạc rồi ném cho cô ấy băng cứu thương và nước tăng lực: "Cậu chơi game tập trung một chút đi."
"Chim Nhỏ à, tính hiếu thắng của cậu đáng sợ thật đấy, lĩnh vực nào cũng không tha, chơi game mà cũng liều mạng thế này." Tiểu Tửu hồi m.á.u xong, lái một chiếc xe chở Chúc Khúc Kỳ sang thành phố khác nhưng miệng vẫn không ngừng nói: "Theo tớ thấy thì cậu nam sinh viên kia cũng được đấy chứ, ngoại hình mười điểm thì cũng chấm được tám điểm, dáng cao, gu ăn mặc ổn, nghiên cứu sinh đại học Bắc Kinh chứng tỏ IQ cao, cậu không cân nhắc chút à? Yêu đương chơi bời tí cũng được mà."
Chúc Khúc Kỳ: "Trên cầu có hai đội đang giao tranh, đi qua sau đi."
Tiểu Tửu: "Sợ cái gì, cứ thế mà xông lên thôi!"
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Sau một trận ác chiến, Chúc Khúc Kỳ và Tiểu Tửu may mắn sống sót, thu được một đống chiến lợi phẩm hậu hĩnh rồi tiếp tục đi đến địa điểm tiếp theo, đổi sang Chúc Khúc Kỳ lái xe.
Chủ đề quay lại điểm xuất phát, Tiểu Tửu nhắc đến cái tên đã lâu không được nhắc tới: "Không phải cậu vẫn còn nhớ thương ông chủ bên A của cậu đấy chứ?"
Tâm trí rối loạn, Chúc Khúc Kỳ lái xe đ.â.m thẳng vào gốc cây.
Tiểu Tửu lắc đầu thở dài: "Với cái tay lái này của cậu, chả trách lại đ.â.m đuôi xe Rolls-Royce được."
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Buổi tối ăn qua loa một chút, Chúc Khúc Kỳ xách chiếc bánh kem nhỏ trong tủ lạnh ra, cùng Tiểu Tửu đến "Thứ Tư" chơi.
Bà chủ quán bar là bạn của Tiểu Tửu, nhận được tin liền đi ra đón, trên đường bị không ít người nhận ra chào hỏi.
Cố Ảnh mặc chiếc váy hai dây xẻ tà cao màu đen, tóc đen môi đỏ, phong tình vạn chủng, lần lượt đáp lại bằng những nụ hôn gió rồi uốn éo ngồi xuống ghế sô pha: "Đại mỹ nữ, sinh nhật vui vẻ! Tối nay cứ chơi vui vẻ nhé, chị miễn phí cho hai đứa."
"Cảm ơn chị Ảnh Ảnh."
Tiểu Tửu chu môi định hôn chị ấy nhưng bị Cố Ảnh lấy tay che mặt đẩy ra xa.
Chúc Khúc Kỳ mở hộp bánh, cắm hai cây nến số lên rồi phát hiện quên mang bật lửa.
Một chàng trai bên cạnh thấy thế liền đưa tay ra, ngón cái bật nắp chiếc bật lửa kim loại, ngọn lửa xanh bùng lên giúp các cô thắp nến. Chàng trai nhìn Tiểu Tửu, nhếch môi cười nói một câu "Sinh nhật vui vẻ".
Tiểu Tửu quay đầu nhìn sang, là anh chàng đẹp trai đầu đinh lần trước tình cờ gặp ở đây.
"Cảm ơn." Tiểu Tửu cười e thẹn.
Cố Ảnh đội chiếc vương miện bơm hơi lên đầu Tiểu Tửu: "Đừng ngắm trai đẹp nữa, mau ước đi hỡi đại thọ tinh."
Tiểu Tửu luyến tiếc thu hồi ánh mắt, nhắm mắt chắp tay cầu nguyện rồi mở mắt ra, nhoài người thổi tắt nến, cắt một miếng bánh mang sang mời chàng trai kia.
Chúc Khúc Kỳ và Cố Ảnh nhìn nhau, đồng thời bật cười.
Tiểu Tửu mải mê trò chuyện với trai đẹp mãi không thấy về, Chúc Khúc Kỳ vừa nói chuyện với Cố Ảnh vừa chọn những tấm ảnh vừa chụp cho Tiểu Tửu đăng lên Wechat.
Một lúc lâu sau Tiểu Tửu mới mang theo nụ cười e thẹn quay lại. Cố Ảnh không nhịn được trêu chọc: "Không dễ dàng gì nhỉ, cuối cùng cũng nhớ đến bọn chị rồi cơ đấy."
Tiểu Tửu: "..."
Ca sĩ trên sân khấu đang hát những ca khúc thịnh hành, giọng hát mê hoặc, người cũng đẹp trai, theo lời giới thiệu của Cố Ảnh thì là người được chị ấy chi số tiền lớn mời về.
Tiểu Tửu tâng bốc: "Với gu thẩm mỹ này của chị Ảnh Ảnh, hèn gì việc làm ăn ngày càng phát đạt. Em lướt Douyin thấy rất nhiều video của mấy hot girl mạng đều quay ở quán bar của chị đấy."
Cố Ảnh cười: "Ai mà chẳng thích ngắm trai xinh gái đẹp chứ. Chẳng qua là chị nắm bắt sở thích của quần chúng thôi."
Tiểu Tửu chống cằm chốc chốc lại nhìn ca sĩ, chốc chốc lại nhìn anh chàng đầu đinh, mắt nhìn không xuể, đột nhiên nảy ra ý tưởng, đưa ra yêu cầu với Chúc Khúc Kỳ: "Cô giáo Chim Nhỏ, cậu lên hát tặng thọ tinh một bài đi."
Chúc Khúc Kỳ cầm nĩa ăn bánh kem, nhướng mi mắt lên: "Được đằng chân lân đằng đầu à? Tặng quà cho cậu là tốt lắm rồi, yêu cầu gì mà lắm thế."
Tiểu Tửu ôm cánh tay cô làm nũng, kẹp giọng kéo dài âm cuối. Chúc Khúc Kỳ nổi hết da gà, giơ tay đầu hàng: "Được rồi được rồi, hát thì hát."
