Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 47: Đắm Chìm Trong Ánh Mắt Em
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:23
Cố Ảnh là người đầu tiên vỗ tay, cô ấy học theo Tiểu Tửu gọi Chúc Khúc Kỳ là cô giáo Chim Nhỏ: "Cô giáo Chim Nhỏ, có cần chị qua nói chuyện với DJ một tiếng không? Em muốn hát bài gì?"
"Thôi ạ thôi ạ." Chúc Khúc Kỳ xua tay: "Cứ hát đại một bài chúc mừng sinh nhật là được rồi."
Môi Tiểu Tửu bĩu dài ra như treo được cả bình dầu: "Tớ không thích bài chúc mừng sinh nhật đâu."
"Cậu còn kén cá chọn canh nữa cơ à?"
Chúc Khúc Kỳ ấn nhẹ vào trán bạn mình rồi lách qua đám đông bước lên sân khấu từ phía bên cạnh.
Ca sĩ đang chỉnh lại tai nghe, định chuyển sang bài hát tiếp theo thì bất ngờ thấy một cô gái nhảy lên sân khấu nên ngẩn người một chút rồi khẽ nhướng mày, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi.
Chúc Khúc Kỳ trao đổi đơn giản vài câu với anh ta, anh ta hiểu ý liền gật đầu cười ra hiệu không thành vấn đề rồi giơ micro lên nói: "Bài hát tiếp theo sẽ do vị khách mời xinh đẹp của chúng ta thể hiện, mọi người cùng hoan nghênh nào!"
Những người đang uống rượu trò chuyện đều dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn lên sân khấu rồi không thể dời mắt đi được nữa.
Cô gái trên sân khấu sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp nổi bật đến mức ai cũng phải chú ý, đôi mắt biết cười, lúc nghiêng đầu nói chuyện với ca sĩ để lộ hàm răng trắng đều như ngọc, nụ cười có sức lan tỏa mạnh mẽ khiến người nhìn cũng không nhịn được mà mỉm cười theo. Mái tóc dài được b.úi lỏng, vài lọn tóc con lòa xòa bên má và cổ, đôi bông tai đính đá lấp lánh. Dáng người cô mảnh mai, mặc áo hai dây màu xanh xám khói cùng quần jean bó sát, trên chiếc cổ trắng ngần quấn một dải ruy băng ren mảnh cùng màu với áo dây, một đầu ruy băng buông hờ hững trước n.g.ự.c, một đầu bay bay sau lưng.
Ca sĩ đưa micro cho Chúc Khúc Kỳ rồi lùi sang một bên nhưng không đi quá xa để phòng khi có tình huống bất ngờ xảy ra còn kịp thời cứu nguy.
Bài hát chuyển sang bài tiếp theo, đó là bài hát vốn dĩ nam ca sĩ định hát, một bài rất khuấy động không khí mang tên Tiệc Rượu Nguy Hiểm, Chúc Khúc Kỳ vừa hay biết hát nên cũng lười đổi bài khác.
Lương Việt Khê bị Tạ Văn gọi đến, anh ta không hiểu tại sao một người không uống rượu lại cố chấp muốn đến quán bar. Lần trước Tạ Văn hẹn anh ta thì lựa chọn đầu tiên cũng là quán bar.
Vừa bước vào quán bar có tên "Thứ Tư" này, Lương Việt Khê đã bị bầu không khí rực lửa ở đây làm cho kinh ngạc, anh ta quét mắt một vòng rồi cuối cùng nhìn sang Tạ Văn bên cạnh: "Có hoạt động gì à?"
Tạ Văn không trả lời, ánh mắt anh đã sớm bị người trên sân khấu thu hút.
Chỉ liếc mắt một cái anh đã nhận ra cô.
Chúc Khúc Kỳ muốn tỏ ra bí ẩn nhưng lại không nhịn được cười, cô từ bỏ việc quản lý biểu cảm, dứt khoát vừa cười vừa hát bài hát có tiết tấu mạnh mẽ này.
"Là em không đoán được khẩu vị của anh. "Là nguy hiểm mà em không nhận ra. "Đừng luôn miệng nói lời chia ly. "Khi anh từ từ tiến lại gần em."
Nam ca sĩ đứng trong bóng tối cũng nhịp chân theo điệu nhạc, đầu lắc lư hoàn toàn bị cuốn theo giọng hát của Chúc Khúc Kỳ, anh ta cầm lấy một chiếc micro không dùng đến rồi lướt ra giữa sân khấu, sóng vai cùng Chúc Khúc Kỳ giúp cô hát phần rap.
"Là em không nắm bắt được nhịp đập trái tim anh. "Đổi lấy một đống lý do hời hợt. "Đừng trở thành lý do khiến trái tim em tan vỡ. "Don"t hurt me baby, don"t hurt me."
...
"Ánh mắt của anh đã rõ ràng đến thế. "Đừng trì hoãn kết quả đến ngày mai."
Hát xong câu này, nam ca sĩ lập tức nghiêng người trao cho Chúc Khúc Kỳ một ánh mắt. Chúc Khúc Kỳ mượt mà tiếp lời: "Maybe we just slow down. Anyone but you"s so wrong. Khi âm nhạc lại vang lên, đến cả hơi thở cũng va chạm vào nhau, đặt trái tim vào lòng bàn tay anh, đắm chìm trong ánh mắt anh…"
Chúc Khúc Kỳ nhìn xuống khán đài, đôi mắt sáng ngời, không biết lại có bao nhiêu người đắm chìm trong ánh mắt cô.
Khán giả toàn trường không kìm được mà đứng dậy, lắc lư cơ thể theo điệu nhạc, hò reo vỗ tay, vẫy tay và cụng ly với những người quen hoặc không quen bên cạnh.
Trong không khí tràn ngập mùi rượu ngọt ngào.
Tiểu Tửu sắp phát điên rồi, vốn dĩ cô ấy chỉ muốn dỗ Chúc Khúc Kỳ hát tặng mình một bài, biết cô hát hay nhưng không ngờ vừa lên sân khấu, cô lại dùng chất giọng trong trẻo ngọt ngào làm nổ tung cả khán phòng thế này.
Cô ấy đưa hai tay lên miệng làm loa, gân cổ hét lớn về phía sân khấu: "Cô giáo Chim Nhỏ đỉnh quá! Cổ vũ cho cậu! Tớ yêu cậu a a a a!"
Tai Cố Ảnh sắp bị điếc đến nơi, chị ấy đưa tay day day tai, cười mắng một câu nhưng Tiểu Tửu hoàn toàn không nghe thấy.
Nam ca sĩ cũng rất bất ngờ, lần đầu tiên hợp tác với Chúc Khúc Kỳ mà lại ăn ý đến vậy. Khi hát đến câu "Tay trái bảo vệ eo em, sẽ không chạm vào lưng em", anh ta phối hợp làm động tác hờ hững ôm eo Chúc Khúc Kỳ, giống như lời bài hát viết, không hề chạm vào lưng cô.
Câu tiếp theo.
"Tay phải đỡ lấy nhịp tim em, dù tiến hay lùi."
Nam ca sĩ đặt tay lên n.g.ự.c trái Chúc Khúc Kỳ, cách một khoảng mười centimet, lòng bàn tay hơi khum lại rồi đẩy nhẹ từng cái ra ngoài mô phỏng nhịp tim đập thình thịch.
"Nếu em tin tưởng anh, hãy giơ cao tay và xoay một vòng tại chỗ."
Chúc Khúc Kỳ mỉm cười giơ cao tay trái, nam ca sĩ giơ tay cao hơn, đầu ngón tay hai người như chạm như không, Chúc Khúc Kỳ xoay một vòng tại chỗ dưới lòng bàn tay anh ta, dải ruy băng ren trên cổ tuột ra rơi xuống sân khấu.
"Vứt bỏ mọi phiền não như những thước phim, khi chúng ta đứng giữa trung tâm sân khấu."
Lời bài hát thật hợp cảnh, phiền não giống như dải ruy băng ren kia bị vứt bỏ, chìm nghỉm trong ánh đèn huyền ảo mê hoặc trên sân khấu.
Tiếng la hét bùng nổ trong nháy mắt như muốn lật tung trần nhà quán bar.
Tiểu Tửu uống hơi say lại hét lâu như vậy nên cả khuôn mặt đỏ bừng, nhưng trong ánh sáng mờ ảo thì không nhìn thấy rõ. Cô ấy chỉ thấy vui vẻ, cảm xúc như quả bóng được bơm căng, bay bồng bềnh lên không trung.
"Sinh nhật này của tớ quá xứng đáng!" Tiểu Tửu nói bằng giọng khàn đặc vì hét quá nhiều.
Hát xong một bài, Chúc Khúc Kỳ như vừa tham gia cuộc thi chạy trăm mét, mệt đến mức thở hổn hển. Cô phồng má thổi hơi rồi giơ lại micro lên, khẽ hắng giọng: "Hôm nay là sinh nhật bạn thân Tiểu Tửu của tôi, chúng ta hãy cùng chúc cô gái xinh đẹp này sinh nhật vui vẻ nào!"
Dù không biết Tiểu Tửu là ai nhưng tất cả khách khứa trong quán bar đều bị khuấy động, đồng thanh hô to: "Sinh, nhật, vui, vẻ!"
Tiểu Tửu vừa rồi còn hưng phấn giờ cảm động đến mức mắt ngấn lệ, che miệng biến thành ấm nước sôi: "Hu hu hu."
Cố Ảnh: "..."
Chúc Khúc Kỳ giơ cao một tay cười rạng rỡ phóng khoáng: "Cũng chúc tất cả mọi người ở đây sức khỏe dồi dào, vui vẻ hạnh phúc, sớm ngày phát tài!"
Cô trả micro cho nam ca sĩ, khi nhận lấy anh ta chần chừ một giây rồi mời cô hát thêm một bài nữa.
Hiện trường quá ồn ào nên Chúc Khúc Kỳ không nghe rõ anh ta nói gì bèn ghé tai lại gần.
"Có muốn hát thêm bài nữa không?" Nam ca sĩ lớn tiếng lặp lại.
Chúc Khúc Kỳ xua tay, mỉm cười chỉ xuống dưới khán đài ý bảo có bạn đang đợi, sau đó nhặt dải ruy băng ren dưới đất lên quấn tùy ý vào cổ tay rồi bước xuống sân khấu.
Giống như lúc lên, Chúc Khúc Kỳ len qua đám đông dày đặc trở về chỗ ngồi, đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống, cầm ly cocktail trên bàn chẳng biết là của mình hay của Tiểu Tửu uống cạn một hơi.
Với tư cách là bà chủ, khứu giác của Cố Ảnh rất nhạy bén, cô ấy ôm lấy bờ vai tròn trịa của Chúc Khúc Kỳ thương lượng: "Cô giáo Chim Nhỏ có hứng thú đến chỗ bọn chị làm thêm không?"
Chỉ hát một bài tùy ý mà đã làm nổ tung cả khán phòng, đây chẳng phải là cây hái ra tiền sao.
Chúc Khúc Kỳ vừa nhét miếng dứa vào miệng nên không rảnh nói chuyện. Tiểu Tửu gạt móng vuốt sơn đỏ ch.ót của Cố Ảnh ra: "Thôi đi chị, cô giáo Chim Nhỏ nhà em một ngày làm tám công việc rồi, đừng tìm việc cho cậu ấy nữa."
Cố Ảnh: "Tám công việc? Em ấy..."
"Có phải chị muốn nói cậu ấy thiếu tiền không?" Tiểu Tửu giơ ngón trỏ lắc lắc: "Cậu ấy mới không thiếu tiền, cậu ấy là thánh thể trâu ngựa, trời sinh thích đi làm công."
Cố Ảnh: "..."
Còn có loại người này sao? Được mở mang tầm mắt rồi.
Lương Việt Khê lải nhải một tràng nhưng Tạ Văn chẳng thèm đáp lại câu nào, mắt nhìn chằm chằm lên sân khấu, Chúc Khúc Kỳ đã xuống rồi, trên đó chỉ còn lại nam ca sĩ kẹp micro vào chân đế hát tình ca.
Từ lúc Tạ Văn bước vào quán bar này thì cả người đã không bình thường, Lương Việt Khê suy ngẫm một lát, màn sương trước mắt bỗng chốc tan biến, có vẻ Tạ Văn rất chú ý đến cô gái kia.
"Cô gái vừa hát là ai thế? Trông lanh lợi thật đấy."
Cuối cùng Tạ Văn cũng chịu bố thí cho anh ta một ánh mắt: "Người quen."
Lương Việt Khê: "Cậu chơi văn học nói nhảm đỉnh thật đấy, nếu không quen thì cậu nhìn đến đờ đẫn cả người thế à?"
Người khác bị sắc đẹp thu hút thì có thể chứ người này là Tạ Văn thì tuyệt đối không có khả năng. Trước đây anh ta và Tạ Văn du học nước ngoài, gặp không ít mỹ nữ trong và ngoài nước đủ mọi thể loại nhưng mí mắt cao quý của Tạ Văn chưa từng nhấc lên lần nào.
Lương Việt Khê nghĩ ngợi rồi không nhịn được hít vào một hơi: "Sao tôi lại không biết cậu có người bạn khác giới thế này nhỉ?"
Tạ Văn chê anh ta ồn ào: "Cậu im miệng đi."
"Đồ giả bộ." Lương Việt Khê không nể nang gì mà cà khịa xong liền kéo Tạ Văn đi về phía bàn của Chúc Khúc Kỳ.
Đi được vài bước, Tạ Văn nhận ra có gì đó không ổn nên dừng lại hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
"Đã là người quen thì sao lại không qua chào hỏi một tiếng?" Lương Việt Khê vô cùng tò mò về người bạn khác giới xuất hiện bên cạnh Tạ Văn, nóng lòng muốn giao lưu với đối phương một chút.
