Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 50: Quả Thực Là Làm Mất Mặt Cánh Đàn Ông Chúng Tôi
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:23
Tạ Văn lặng lẽ nhìn anh ta, trên mặt không hề có chút biểu cảm dư thừa nào.
"Tạ Văn, tôi không đùa với cậu đâu! Những chuyện khác đùa thì không sao nhưng chuyện này tôi đang nói rất nghiêm túc đấy!" Lương Việt Khê đau lòng xót xa nói: "Sao cậu có thể sa đọa như thế chứ! Lại đi thích phụ nữ đã có chồng, người ta đều đã làm mẹ rồi!"
Đạo đức suy đồi, tư tưởng bại hoại!
Sao lại có thể có suy nghĩ làm kẻ thứ ba chen chân vào gia đình người khác chứ?!
Tạ Văn vẫn không nói một lời.
Lương Việt Khê thầm nghĩ, Tạ Văn đến một câu giải thích cho bản thân cũng không có, rõ ràng là đã nhận thức được hành vi của mình là sai trái nên không còn mặt mũi nào biện hộ.
Chỉ cần chịu nhận sai chứng tỏ vẫn còn cứu vãn được.
Lương Việt Khê quyết tâm mắng cho anh tỉnh ngộ, anh ta chỉ vào mũi Tạ Văn dùng ngôn từ sắc bén: "Hành vi này của cậu... nói cậu là tra nam còn là đề cao cậu đấy, cậu không xứng làm đàn ông, quả thực là làm mất mặt cánh đàn ông chúng tôi!"
Tạ Văn mặt không đổi sắc: "Nói đủ chưa?"
Lương Việt Khê trừng mắt, suýt nữa thì tức đến ngất đi, hóa ra là anh ta hiểu lầm rồi, nghe giọng điệu này của Tạ Văn thì nào có chút gì là nhận sai hối cải, căn bản là không coi lời nói của anh ta ra gì, chưa nhìn rõ tính nghiêm trọng của vấn đề.
"Tạ Văn, cậu có biết cậu đang làm gì không?" Lương Việt Khê quyết định thay đổi chiến lược, không c.h.ử.i bới ầm ĩ nữa mà chuyển sang nói chuyện chân tình, thấm thía với anh: "Cậu còn trẻ lại chưa từng trải qua chuyện tình cảm, có thể bị niềm vui nhất thời trước mắt làm mờ mắt. Xã hội của chúng ta vẫn rất thực tế, con người vẫn nên có chút lòng kính sợ, pháp luật không thể trừng trị cậu nhưng cậu phải hiểu rằng trên đời này có một thứ gọi là "trật tự công cộng và thuần phong mỹ tục", cậu vi phạm thuần phong mỹ tục cậu có biết không? Chuyện này nếu truyền ra ngoài thì hình tượng của cậu, hình tượng của Vân Lan và cả những phương diện khác liên quan đến cậu sẽ bị ảnh hưởng nghiêm..."
"Miệng cậu có thể khép lại được không?" Tạ Văn nghe đến phát phiền, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán rồi bước ra ngoài.
Lương Việt Khê sầu não đến mức đầu sắp nổ tung, lật đật đi theo anh ra khỏi quán bar, miệng lải nhải bên tai anh như hòa thượng tụng kinh: "Tôi biết bây giờ cậu đang say mê nên có thể không nghe lọt những lời này, tôi sẽ từ từ nói với cậu, nói nhiều lần thì kiểu gì cậu cũng..."
"Cô ấy không phải phụ nữ có chồng." Tạ Văn day ấn đường ngắt lời.
Giọng nói của Lương Việt Khê im bặt, bước chân khựng lại và biểu cảm cũng ngẩn ra: "Hả?"
Tạ Văn nhấn mạnh lại một lần nữa: "Cô ấy độc thân. Nghe rõ chưa?"
"Khoan đã, không đúng, không phải cô ấy ly dị nuôi con đấy chứ?" Lương Việt Khê nheo mắt, cảm thấy không tiện đ.á.n.h giá sự lựa chọn của bạn mình nên cân nhắc từng câu từng chữ: "Cậu muốn làm bố dượng cho con của người khác à? Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, bố dượng không dễ làm đâu. Con của Chúc Khúc Kỳ bao nhiêu tuổi rồi? Có thể ở nhà một mình chứng tỏ đã có khả năng tự lo liệu cuộc sống. Đứa trẻ lớn thế này đã biết ghi nhớ rồi, lỡ như đứa bé và bố ruột tình cảm rất tốt thì cậu bảo cậu khó xử biết bao nhiêu."
Tạ Văn: "..."
Lương Việt Khê lầm bầm lầu bầu, chìm đắm vào kịch bản do chính mình biên soạn mà không dứt ra được khiến Tạ Văn hoàn toàn không chen vào nổi nên dứt khoát không giải thích nữa.
Đã tưởng tượng phong phú như vậy thì cứ từ từ mà tưởng tượng đi.
Đợi Lương Việt Khê nói xong, Tạ Văn bồi thêm chút tư liệu cho câu chuyện tưởng tượng của anh ta, đảm bảo tối nay anh ta khỏi cần ngủ: "Đứa bé đó không hẳn là của Chúc Khúc Kỳ, là con của bạn thân cô ấy và bạn trai cũ, lúc hai người chia tay vì tranh giành quyền nuôi con mà kiện tụng ra tòa, cuối cùng đứa bé được phán cho Chúc Khúc Kỳ nuôi."
Lương Việt Khê: "???"
Chỉ một câu ngắn ngủi mà lượng thông tin lớn đến kinh người, Lương Việt Khê nghe mà sửng sốt hết lần này đến lần khác, xin hỏi là anh ta đang nghe tin tức xã hội đấy à?
Con của bạn thân Chúc Khúc Kỳ và bạn trai cũ, kiện ra tòa tại sao lại phán cho Chúc Khúc Kỳ nuôi?
Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Có ai đến vuốt lại logic trong chuyện này giúp anh ta không?
Lương Việt Khê nghĩ đến bốc khói đầu mà vẫn không thông suốt, chỉ đành cầu giáo chủ Tạ Văn: "Cậu nói cho tôi nghe đi, sao lại thành ra như vậy? Chẳng lẽ Chúc Khúc Kỳ và bạn trai cũ của cô bạn thân..."
Anh ta không muốn suy đoán ác ý về Chúc Khúc Kỳ nên những lời còn lại không nói ra.
"Cô ấy rất tốt, không có đạo đức suy đồi hay tư tưởng bại hoại đâu." Tạ Văn bảo vệ hình tượng cho Chúc Khúc Kỳ rồi ném vấn đề ngược lại: "Cậu đổi hướng tư duy nghĩ lại xem."
Lương Việt Khê có dự cảm tối nay mình sẽ mất ngủ.
Chúc Khúc Kỳ và Tiểu Tửu đều đã uống rượu nên gọi tài xế lái xe hộ để về.
Tiểu Tửu ngồi trong xe khoanh tay trước n.g.ự.c, vẫn còn đang cảm thám dung mạo như người trời của Tạ Văn: "Ông chủ bên A của cậu còn đẹp hơn trong ảnh gấp trăm lần! Tớ nói anh ấy đẹp trai không giống người phàm, nghi là tiên nam giáng trần quả không sai chút nào. Thế mà có người còn bảo tớ c.h.é.m gió cơ đấy."
Chúc Khúc Kỳ nói: "Lúc đó tớ có biết là anh ấy đâu!"
"Khuôn mặt đó, chậc chậc, vóc dáng đó, chậc chậc, ba giây tớ cũng cam lòng."
"..."
Anh tài xế phía trước giật mình suýt nữa đạp nhầm chân ga thay vì chân phanh, miễn cưỡng ổn định lại tinh thần rồi liếc nhìn qua gương chiếu hậu.
Cô gái xinh xắn thế kia, sao có thể để tình cảm chi phối lý trí như thế chứ.
"Cậu nói có đúng không cô giáo Chim Nhỏ." Tiểu Tửu không thấy Chúc Khúc Kỳ tiếp lời bèn cố ý điểm danh cô.
Dù sao người động lòng với Tạ Văn là Chúc Khúc Kỳ chứ không phải cô ấy, cô ấy thuần túy chỉ ôm tâm thái thưởng thức trai đẹp mà thôi.
Chúc Khúc Kỳ thực sự suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc trả lời: "... Thế thì không được, chuyện nào ra chuyện nấy."
Tiểu Tửu: "..."
Anh tài xế không nhịn được gật đầu tán thành, không nói ra thì khó chịu: "Thế mới đúng chứ, tìm đàn ông sao có thể chỉ nhìn mặt được, thế thì khoa nam học ở bệnh viện chẳng phải đóng cửa hết sao."
Chúc Khúc Kỳ sờ sờ trán, không tiện tiếp lời.
Tạ Văn đúng là từng đi khám nam khoa thật...
Tiểu Tửu ngược lại còn trò chuyện rôm rả với anh tài xế: "Vâng, đại ca dạy phải, là do em còn trẻ quá nên nhìn vấn đề còn nông cạn."
Chúc Khúc Kỳ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ cười thầm, bị Tiểu Tửu vỗ vỗ vào cánh tay mới quay đầu lại: "Lại sao nữa?"
"Vừa nãy tớ đã muốn hỏi rồi, cậu gặp Tạ Tổng sao lại trốn đông trốn tây thế hả." Tiểu Tửu nói: "Không phải thích người ta sao? Cơ hội tiếp xúc tốt biết bao nhiêu."
"Cũng chỉ có người chưa đi làm ngày nào như cậu mới nói được câu này thôi." Chúc Khúc Kỳ ấn nhẹ vào đầu cô bạn: "Cậu cảm thấy để ông chủ bên A nhìn thấy nhân viên bên B không làm việc đàng hoàng mà vui chơi quên trời đất trong quán bar là chuyện tốt à? Ngày mai vẫn là ngày làm việc đấy!"
Tiểu Tửu đã được thụ giáo, đưa tay làm động tác kéo khóa miệng lại.
Sáng thứ Ba, Chúc Khúc Kỳ bị Hoàng Sâm gọi đến văn phòng, đẩy cửa kính bước vào thì thấy một bé gái mặc váy xanh cầm micro đứng trên ghế sô pha vừa hát vừa nhảy, còn sếp của cô thì sầu não ngồi sau bàn làm việc, tay day thái dương.
"Hoàng Lê, con trật tự một chút cho ba! Coi chừng ngã từ trên ghế xuống bây giờ!" Hoàng Sâm gầm lên với tiểu ma vương trên sô pha.
Thấy Chúc Khúc Kỳ, Hoàng Lê lập tức im ắng, nhảy từ trên ghế xuống chạy tới ôm lấy eo Chúc Khúc Kỳ: "Chị Bánh Quy Nhỏ."
Chúc Khúc Kỳ xoa đầu cô bé rồi nhìn sếp mình: "Hoàng Tổng, chú gọi cháu có việc gì ạ?"
Nếp nhăn giữa mày Hoàng Sâm vẫn còn hằn sâu, ông chỉ vào tiểu ma vương hỗn thế: "Kinh Hoa có chút việc phải về nhà mẹ đẻ, bảo mẫu trong nhà bị ốm xin nghỉ tạm thời nên cháu giúp chú trông chừng tiểu ma vương này một chút, lát nữa chú còn có cuộc họp video, cháu dẫn nó ra ngoài đi."
Chúc Khúc Kỳ dỗ dành tiểu ma vương ra khỏi văn phòng rồi nhéo má cô bé: "Lại nghịch ngợm chọc ba em không vui phải không?"
Cô bé lè lưỡi: "Không trách em đâu nhé, là do ba hay giận thôi. Chị ơi, chúng ta ra ngoài chơi đi, em không muốn ở công ty đâu."
Mười phút sau, Chúc Khúc Kỳ dẫn tiểu ma vương ra khỏi công ty và đăng một bài lên Wechat.
Chim Nhỏ không ăn rau mùi: [Hôm nay là Chim Nhỏ được trả lương để làm Đức Hoa (*).]
Tạ Văn nhìn bài đăng này nghiên cứu hồi lâu vẫn không hiểu, bèn gửi tin nhắn cho Lương Việt Khê, hạ mình hỏi người dưới: [Đức Hoa có nghĩa là gì?]
*Chú thích: "Đức Hoa" (Dehua) là tên nhân vật Giang Đức Hoa trong phim "Tình cha mẹ", người chuyên chăm sóc con cái và làm việc nhà giúp anh chị. Đây là từ lóng chỉ việc phải trông trẻ, làm bảo mẫu bất đắc dĩ.
