Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 49: Tổng Tài Bá Đạo Đều Phải Đi Kèm Một Người Bạn Làm Bác Sĩ

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:23

Chúc Khúc Kỳ ngạc nhiên khi thấy Tạ Văn lại có người bạn thuộc kiểu này.

Cô quan sát người đàn ông tên Lương Việt Khê này, mái tóc dài lỡ cỡ chẳng biết là uốn hay xoăn tự nhiên, kiểu tóc hơi hướng mullet lại pha chút wolfcut. Cộng thêm ngũ quan thanh tú trông anh ta rất giống mấy chàng mỹ nam đẹp hơn hoa của Hàn Quốc thời đầu, chỉ cần chải chuốt lại chút đỉnh là có thể trực tiếp debut làm visual trong nhóm nhạc nam.

Tiểu Tửu nhìn hai người đàn ông với hai phong cách hoàn toàn trái ngược mà không chớp mắt, hôm nay cô ấy trúng số độc đắc hay sao mà toàn gặp trai đẹp thế này. Chắc hẳn đây là món quà sinh nhật mà ông trời ban tặng cho cô ấy rồi.

Chúc Khúc Kỳ đưa tay ra bắt hờ lấy tay người đàn ông rồi buông ngay, đơn giản giới thiệu bản thân.

"Chúc, Khúc, Kỳ." Lương Việt Khê lặp lại từng chữ một cách chậm rãi rồi nhướng mày khen ngợi: "Cái tên nghe rất hay."

Đáy mắt Tạ Văn tối sầm lại, kéo theo sắc mặt cũng trở nên lạnh băng.

Lương Việt Khê cảm thấy sau gáy ập đến một luồng khí lạnh nhưng chẳng hề để tâm, anh ta tỏ ra thân thiết lấy điện thoại ra: "Có thể kết bạn Wechat không? Sau này có nhu cầu có thể tìm tôi."

Chúc Khúc Kỳ bị hành động của người này làm cho ngớ người và có chút luống cuống, làm gì có ai vừa gặp đã đòi phương thức liên lạc chứ?

Cô liếc mắt sang bên cạnh, lén nhìn Tạ Văn một cái.

Tạ Văn không chỉ dùng ánh mắt cảnh cáo Lương Việt Khê mà còn chậm rãi lên tiếng: "Lương Việt Khê, cậu bị bệnh à?"

Lương Việt Khê bỏ ngoài tai, tự mình đưa mã QR ra và thầm phản bác trong lòng rằng người có bệnh đâu phải là tôi.

"Được thôi." Chúc Khúc Kỳ miễn cưỡng đồng ý, lục trong túi xách tìm chiếc điện thoại gập dùng cho công việc. Dù sao tài khoản Wechat này cũng đã kết bạn với cả nghìn người, có người cô còn chưa đổi tên gợi nhớ, thời gian lâu dần cũng quên ai với ai nên thêm một người cũng chẳng sao, bớt một người cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Tạ Văn liếc nhìn điện thoại của cô nhưng không nói gì.

Chúc Khúc Kỳ quét mã kết bạn với Lương Việt Khê, với suy nghĩ đối phương là bạn của Tạ Văn thì chắc hẳn không phải người xấu nên cô cũng nhanh ch.óng thấy nhẹ lòng.

Lúc đổi tên gợi nhớ, Chúc Khúc Kỳ thuận miệng hỏi thêm một câu: "Vừa nãy anh nói có nhu cầu có thể tìm anh, vậy anh làm nghề gì thế?"

Lương Việt Khê cất điện thoại vào túi rồi nhướng mày ra vẻ bí hiểm: "Chi bằng cô đoán thử xem, để tôi xem khả năng tư duy của cô thế nào."

Sao còn bày đặt ra đề thi thế này? Chúc Khúc Kỳ quan sát anh ta một lượt, ánh mắt tập trung vào kiểu tóc đặc biệt thu hút sự chú ý kia.

"Tôi biết rồi." Chúc Khúc Kỳ chợt nảy ra ý tưởng: "Anh là thợ cắt tóc Tony!"

Lương Việt Khê: "..."

Tâm trạng u ám của Tạ Văn như được x.é to.ạc một lỗ hổng để luồng sinh khí tươi mới không ngừng tràn vào, anh không nhịn được phải quay đầu đi bật cười.

Luôn là như vậy.

Bất kể cô nói gì hay làm gì thì anh đều cảm thấy thú vị. Những cảm xúc dù nặng nề đến đâu cũng được nhẹ nhàng nâng đỡ, lơ lửng bay bổng giữa những tầng mây.

Thấy hai người đàn ông đều im lặng, Chúc Khúc Kỳ tưởng mình đoán đúng nên liên tục gật đầu: "Được rồi, tôi nhớ rồi, sau này tôi và chị em đi làm tóc sẽ liên hệ với anh!"

Lương Việt Khê nghẹn họng hồi lâu không nói nên lời, suýt chút nữa thì thổ huyết.

Chúc Khúc Kỳ nói xong liền liếc nhìn Tạ Văn như muốn nói: Xem tôi ủng hộ sự nghiệp của bạn anh nhiều chưa này.

Tuy nhiên cô cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.

Bạn chí cốt của vị tổng giám đốc gia đình hào môn sở hữu hàng trăm tỷ lại là thợ cắt tóc Tony ở salon tóc sao?

Chúc Khúc Kỳ thề là mình tuyệt đối không hề kỳ thị nghề nghiệp, chỉ là đầu óc cô hơi bị rỉ sét nên không thể liên kết hai người này lại với nhau mà thôi.

Mãi một lúc lâu sau Lương Việt Khê vẫn uất nghẹn không mở miệng nổi.

Tạ Văn luôn lôi cái danh thợ cắt tóc Tony ra để nghi ngờ chuyên môn của anh ta, còn nói phòng tư vấn tâm lý của anh ta là tiệm cắt tóc, không ngờ ngay cả Chúc Khúc Kỳ mới gặp lần đầu cũng nghĩ như vậy.

Nhìn kỹ thì hai người này đúng là vô cùng có duyên phận đấy.

Lương Việt Khê hít sâu vài giây rồi trịnh trọng giới thiệu nghề nghiệp thần thánh của mình: "Tôi là bác sĩ! Bác sĩ cứu giúp bệnh nhân!"

Bệnh tâm lý cũng là bệnh mà.

Chúc Khúc Kỳ: "..."

Chúc Khúc Kỳ xấu hổ đến mức biểu cảm trên mặt đông cứng lại.

Tiểu Tửu liều mạng c.ắ.n môi nín cười vì sợ không nhịn được mà cười thành tiếng thì thất lễ quá.

Chúc Khúc Kỳ rất muốn nói nếu Lương Việt Khê là bác sĩ thì làm bạn với Tạ Văn là hợp lý rồi.

"Tôi hiểu rồi." Chúc Khúc Kỳ nghiêm túc nói: "Theo một định luật nào đó thì tổng tài bá đạo đều phải đi kèm một người bạn làm bác sĩ. Số khổ lắm, nửa đêm nửa hôm bị dựng đầu dậy đến biệt thự khám bệnh cho nữ chính, chữa không khỏi còn bị mắng là phế vật. Anh chính là người bạn bác sĩ của tổng tài bá đạo đó."

Tiểu Tửu thực sự không nhịn được nữa: "phụt" một tiếng, hơi thoát ra giữa đôi môi đang mím c.h.ặ.t tạo thành tiếng cười ngắn ngủi.

Chúc Khúc Kỳ đúng là nhân tài, luôn miệng nhắc nhở cô ấy viết tiểu thuyết là viết tiểu thuyết, thực tế là thực tế, hai cái không thể gộp làm một. Vậy mà chính bản thân cậu ấy cũng đâu có làm được.

Lương Việt Khê bật cười một tiếng, lại thêm một tiếng nữa, bờ vai run lên bần bật rồi như bị người ta điểm huyệt cười, anh ta cười ngặt nghẽo.

Tạ Văn không hiểu ý Chúc Khúc Kỳ nói là gì, định luật ở đâu ra vậy, sao anh chưa từng nghe bao giờ. Hai người bên cạnh đều đang cười còn anh thì ngơ ngác trông vô cùng lạc lõng.

Lương Việt Khê cười không dừng lại được, nhìn bộ dạng ngây ngô của Tạ Văn lại càng cười dữ dội hơn: "Cậu không biết cái meme này à?"

Tạ Văn mang theo khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng thành thật lắc đầu.

Lương Việt Khê vừa cười vừa nói: "Thôi bỏ đi, không có tiếng nói chung với người tối cổ như cậu."

Tạ Văn: "..."

Lương Việt Khê cười chán chê mới dừng lại, cuối cùng cũng hiểu vì sao cô gái này có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của Tạ Văn rồi. Anh ta giải thích một câu: "Tôi là bác sĩ tâm lý, không cần nửa đêm đi khám bệnh cho nữ chính đâu."

Chúc Khúc Kỳ thầm tiếp lời: Thích hợp để chữa não cho mấy cô nữ phụ trà xanh hay lên cơn điên.

"Bác sĩ tâm lý ạ, vậy thì lợi hại quá rồi." Chúc Khúc Kỳ ngoài miệng khen ngợi nhưng trong lòng cũng thực sự nghĩ vậy, cô luôn cảm thấy tâm lý học vừa huyền diệu lại vừa bí ẩn.

Mấy người bọn họ đứng nói chuyện ở lối đi giữa các bàn có chút vướng víu, khách hàng và nhân viên phục vụ qua lại đều phải nói "cho tôi qua nhờ".

Chúc Khúc Kỳ chớp lấy cơ hội chủ đề vừa kết thúc, kéo Tiểu Tửu rồi mỉm cười lịch sự với Tạ Văn: "Tạ Tổng, anh và bác sĩ Lương cứ từ từ chơi, bọn tôi đi trước đây."

Tiểu Tửu rất muốn phản đối, đi cái gì mà đi chứ, tớ còn muốn ngắm trai đẹp thêm chút nữa cơ mà.

Trước đây mọi chuyện về Tạ Văn cô ấy đều nghe từ Chúc Khúc Kỳ, giờ được nhìn thấy người thật ở khoảng cách gần mới biết những tính từ miêu tả ngoại hình Tạ Văn vẫn còn quá nông cạn, chưa đủ để diễn tả một phần mười nhan sắc của anh.

Tạ Văn rũ mi mắt xuống hỏi: "Đi luôn sao?"

Chúc Khúc Kỳ buột miệng nói bừa: "Tôi vội về nhà cho con ăn."

Tạ Văn: "..."

Lương Việt Khê: "..."

Cứu mạng ông trời ơi, tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?

Vội về nhà cho con ăn.

Cho con ăn.

Con...

Lương Việt Khê như bị sét đ.á.n.h trúng, nứt toác từ trong ra ngoài.

Tạ Văn trầm tư vài giây, khóe mắt hơi rũ dần giãn ra, trong đồng t.ử màu nâu sẫm ánh lên tia sáng trí tuệ, anh đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Đứa con" mà Chúc Khúc Kỳ nói đến chắc là thú cưng cô nuôi, chú ch.ó Alaska to lớn kia.

Anh đã nghe tập podcast đó, Chúc Khúc Kỳ thích gọi thú cưng của mình là "con": "con trai ngoan": "cục cưng" các kiểu.

Tạ Văn thì nghĩ thông rồi nhưng Lương Việt Khê thì không, cả người anh ta kinh ngạc tột độ, hồi lâu không hoàn hồn, miệng lẩm bẩm: "Con? Con?! Con!!!"

Tiếng sau cao hơn tiếng trước, biểu cảm trên mặt kinh hãi tột độ cứ như nhìn thấy tất cả mọi người trong quán bar đang bò lổm ngổm trên mặt đất vậy.

Lương Việt Khê quay phắt đầu lại, bắt đầu kể lể cái sai của Tạ Văn: "Cậu hồ đồ quá rồi Tạ Văn!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 49: Chương 49: Tổng Tài Bá Đạo Đều Phải Đi Kèm Một Người Bạn Làm Bác Sĩ | MonkeyD