Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 201

Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:14

Cố Kiêu rảo bước tiến lên đón lấy tấm gỗ dày trong tay Diệp Ninh:

“Để tôi, cái giường này chuẩn bị cho Giang Ngọc à?"

Sau khi nhìn rõ người tới, Diệp Ninh chỉ ngạc nhiên một thoáng, sau đó nhận ra đối phương chắc là qua lấy trứng gà cho căng tin xưởng may:

“Đúng vậy, mấy căn phòng trên núi này đều trống không, không ở được, tôi liền tùy tiện mua cho con bé một ít đồ nội thất."

Hiện tại căng tin xưởng may coi như là khách hàng chính của trang trại chăn nuôi này của Diệp Ninh, mặc dù đi sâu vào thì cũng là chuyện từ tay trái sang tay phải, nhưng tóm lại doanh số mỗi ngày hơn một trăm quả trứng gà, số trứng gà còn lại tích góp vài ngày Cố Kiêu sẽ vận chuyển ra chợ bán đi, bên trang trại gà này thông thường sẽ không có quá nhiều hàng tồn kho.

Mặc dù Cố Kiêu đã sớm biết Diệp Ninh là một người lương thiện, nhưng hiện tại nhìn thấy những món đồ nội thất hiếm có ngay cả trên thành phố mà Diệp Ninh chuẩn bị cho Giang Ngọc, anh lại có nhận thức mới về mức độ lương thiện của cô.

Chiếc giường một mét năm sau khi lắp xong Diệp Ninh và Cố Kiêu cùng nhau khiêng vào căn phòng trống, hai chiếc tủ đầu giường cũng được bày vào phòng.

Đồ nội thất còn lại trong căn phòng này chính là đệm giường và tủ ghế, ban đầu chỉ dựa vào xe ô tô nhỏ của Diệp Ninh thì hơi phiền phức, nhưng bây giờ có xe tải Cố Kiêu lái tới rồi thì mấy món đồ nội thất này chẳng là gì nữa.

“Anh cứ mang trứng gà xưởng cần giao qua trước đi, trên núi tôi còn mua không ít đồ nội thất và vật liệu xây dựng, anh giao xong trứng gà thì qua đây giúp tôi vận chuyển một chuyến lên thành phố trước."

Cố Kiêu nghe vậy lẳng lặng đi đến chỗ để trứng gà bên cạnh bê hai sọt trứng gà lớn lên, sau đó lại rắc vài nắm thóc, dùng thóc làm mồi bắt năm con gà trống lớn, buộc chân và cánh lại rồi ném cái vèo vào thùng xe.

Diệp Ninh thấy vậy không nhịn được hỏi:

“Trưa nay căng tin ăn gà à?"

Cố Kiêu đóng cửa thùng xe xong mới quay người đáp:

“Không phải, là tiệm cơm chúng ta hay đến đó, lúc tôi đi ăn cơm bà chủ nghe nói cô nuôi gà trên núi liền nhờ tôi mang mấy con qua, gà nhà bà ấy tự nuôi không cung ứng đủ mức tiêu thụ của tiệm, mua ở chợ thì chất lượng thượng vàng hạ cám không đồng đều, liền muốn tìm một kênh cung ứng ổn định, tôi mang năm con qua cho bà ấy xem trước, nếu bà ấy xem xong thấy không vấn đề gì thì sau này sẽ cố định đặt hàng từ chỗ chúng ta."

Nói đi cũng phải nói lại đây cũng là chuyện trùng hợp, Cố Kiêu đi tiệm cơm ăn cơm vốn cũng không nghĩ đến việc chào hàng gì, chẳng qua là tùy miệng nói một câu với Chu Ái Quốc và những người bên cạnh, nói mai kia anh định dành một ngày ra chợ phiên huyện bên cạnh bán gà và trứng gà thì đã bị bà chủ nghe lọt tai.

Mặc dù bà chủ lấy không nhiều, mỗi ngày chỉ vài con, nhưng việc làm ăn tự tìm đến cửa này Cố Kiêu đương nhiên là không thể từ chối rồi, lúc này đặc biệt chọn năm con gà trống lớn mào đỏ tươi mang đi chào hàng.

Sau khi xe tải của Cố Kiêu rời khỏi trang trại chăn nuôi, Diệp Ninh nhìn căn phòng về cơ bản đã thành hình, vừa xoa eo vừa ngã xuống chiếc giường đơn đã trải ga giường.

Cả đêm nay không được chợp mắt, Diệp Ninh đã mệt đến mức nhắm mắt lại là có thể ngủ thiếp đi.

Trong lòng cô đủ loại suy nghĩ hỗn loạn xoắn xuýt vào nhau, vốn dĩ là nên lo lắng đến mức không ngủ được, nhưng sự mệt mỏi về thể xác nhanh ch.óng chiến thắng bộ não đang hoạt động tích cực, chẳng mấy chốc cô đã ngủ thiếp đi như vậy.

Lúc Chu Đại Hải và Giang Ngọc đeo gùi xách giỏ trứng gà đầy ắp quay về, từ đằng xa đã nhìn thấy chiếc xe ô tô nhỏ màu bạc xám đỗ ở lưng chừng núi.

“Là chị Diệp!

Chị Diệp đến rồi."

Giang Ngọc rất muốn chạy nhanh vài bước nhưng lại ngại số trứng gà dễ vỡ trong giỏ, chỉ có thể vừa thở dốc vừa rảo bước.

Trong lòng Diệp Ninh có chuyện nên cũng không vào được giấc ngủ sâu, sau khi nghe thấy tiếng động Giang Ngọc và Chu Đại Hải để trứng gà ở phòng bên cạnh, cô liền ép mình tỉnh táo lại.

Lúc Diệp Ninh từ trong phòng đi ra, Giang Ngọc và Chu Đại Hải cũng vừa mới cất trứng gà xong đi ra, cô vẫy vẫy tay với đối phương.

Giang Ngọc không hiểu gì nhưng cũng lập tức nở nụ cười tươi chạy tới:

“Chị Diệp!"

“Xem căn phòng mới chị chuẩn bị cho em này."

Diệp Ninh vừa nói vừa nghiêng người nhường chỗ trống trước cửa ra.

Trên quần áo Giang Ngọc vẫn còn dính vụn cỏ trong ổ cỏ, cô bé chỉ nhìn vào trong phòng một cái, cả người lập tức sững sờ tại chỗ.

Thấy cô bé nhìn chằm chằm vào trong phòng, hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì, Chu Đại Hải bên cạnh cũng không nhịn được tò mò thò đầu nhìn một cái:

“Chà chà, chiếc giường này nhìn không rẻ đâu."

Kiểu dáng chiếc giường có đầu giường trong phòng này khác hẳn với kiểu giường khung mà mọi người trong thôn hay dùng, Giang Ngọc còn nhỏ không có khái niệm, nhưng Chu Đại Hải biết muốn mua một chiếc giường tốt như vậy và một tấm đệm dày như thế kia nếu không có năm sáu mươi đồng thì quyết định không mua nổi.

Càng không nói đến việc Diệp Ninh còn chu đáo trải bộ bốn món màu vàng nhạt có họa tiết hoa hướng dương lên giường.

Lúc này người trên thành phố mới bắt đầu thịnh hành dùng bộ bốn món, lớp mặt chăn lụa được mọi người săn đón trước đây cũng không còn được ưa chuộng nữa, ga giường trải trên giường có họa tiết đẹp mắt, trong mắt Chu Đại Hải chính là dùng để may quần áo mặc cũng rất tốt, hoa văn như vậy chắc hẳn giá cả cũng không thể quá rẻ.

Chỉ có thể nói Diệp Ninh đúng là người đại thiện xưa nay hiếm mới nỡ sắm sửa nhiều đồ tốt như vậy cho một cô bé không thân không thích.

Xét thấy Giang Ngọc sau này còn phải sống cùng Chu Đại Hải và những người khác một thời gian, Diệp Ninh cũng không phớt lờ lời nói của đối phương:

“Cũng tạm, tôi có người bạn kinh doanh đồ nội thất, chiếc giường này nhỏ không tốn mấy đồng đâu."

Sợ Chu Đại Hải trong lòng có suy nghĩ khác, Diệp Ninh chuyển lời nói tiếp:

“Đúng rồi, bạn tôi gửi cho tôi không ít quần áo cũ mà bé gái mặc được, tôi nhớ trong nhà anh Đại Hải cũng có một bé gái, nếu anh không chê là quần áo cũ thì lát nữa sau khi tôi mang xuống anh cũng chọn vài bộ cho bé gái nhà mình nhé."

Chu Đại Hải vội vàng xua tay nói:

“Không chê không chê, có quần áo nhặt được không mất tiền mặc tôi mừng còn chẳng kịp, làm gì có chuyện chê bai."

Thấy vẻ mặt Chu Đại Hải quả thực không có vẻ gì là miễn cưỡng, Diệp Ninh cũng coi như yên tâm, cô lái xe lên núi mang bao quần áo cũ lớn đó xuống hết.

Đều là Mã Ngọc Thư đặc biệt giặt sạch rồi, Diệp Ninh không đặt trực tiếp xuống đất mà mang quần áo cũ vào phòng Giang Ngọc, đổ hết lên giường cô bé.

Diệp Ninh chỉ vào số quần áo trên giường quay đầu nói với Giang Ngọc:

“Chỗ quần áo này em cứ chọn trước đi, sau khi em chọn xong chị lại mang vào thôn chia cho mọi người, ngoài ra hai đôi giày này là thím Mã của em đặc biệt nhờ chị mang cho em, lát nữa em cũng xỏ thử xem có vừa chân không."

“Thím Mã ạ?"

Váy hoa nhí, áo thun kẻ sọc, quần yếm bò chất đầy nửa giường, lúc Giang Ngọc nhìn hoa cả mắt còn chộp ngay lấy trọng điểm trong lời nói của Diệp Ninh.

Giang Ngọc có nhớ Mã Ngọc Thư, dù sao cô bé lớn bằng chừng này người lớn bày tỏ thiện ý với cô bé thực sự không nhiều, đối phương sẽ cho cô bé bánh quy và táo ngon lành.

Hôm qua sau khi đi theo Diệp Ninh trong lòng cô bé còn thấy hơi tiếc nuối, tiếc là sau này mình phải giúp chị Diệp làm việc rồi chắc là không có thời gian lên núi hái nấm nữa, chắc cũng không bao giờ gặp lại người thím luôn nhìn mình với vẻ mặt xót xa này nữa.

Diệp Ninh cười gật đầu:

“Đúng vậy, chính là người thím Mã trước đây cùng hái nấm trên núi với em đó, bà ấy là bậc tiền bối rất thân thiết với chị, cũng là bà ấy nói với chị em đã cứu mạng bà ấy một lần trên núi, cũng là bà ấy bảo chị đi tìm em, nếu không đại đội 3 Ngưu Thảo Loan cách thôn Tiểu Giang xa như vậy sao chị có thể biết em sống không tốt ở nhà mà tìm đến em chứ."

Giang Ngọc không ngờ Mã Ngọc Thư mới là ân nhân cứu mình ra khỏi hố lửa, thấy cô bé đứng ngây ra với vẻ mặt sắp khóc đến nơi, Diệp Ninh sợ nhất là trẻ con khóc, thấy vậy vội vàng tiện tay nhặt vài bộ quần áo trên giường nói:

“Thử mấy bộ quần áo này trước đi xem có vừa người không."

Giang Ngọc nhìn những bộ quần áo trong tay Diệp Ninh xong, giơ tay nhận lấy chiếc áo thun và quần bò dài trong tay cô.

Về phần chiếc váy liền thân trong tay Diệp Ninh, Giang Ngọc một cái cũng không dám nhìn, cô bé năm nay tám tuổi nhưng chưa bao giờ được mặc váy, trước đây là không có ai làm cho cô bé, bây giờ là vì phải làm việc trên núi không thích hợp mặc những chiếc váy để lộ cánh tay và chân này.

Chu Đại Hải cũng không phải kiểu người không biết điều, thấy Giang Ngọc chuẩn bị thay quần áo, người đàn ông vốn còn đang tính toán trong lòng xem bộ quần áo nào con gái mình mặc vào sẽ đẹp hơn lập tức quay người rời khỏi phòng.

Phải nói là Mã Ngọc Thư không hổ danh là người làm kinh doanh thời trang mười mấy năm, con mắt này đúng là sắc sảo, sau khi bà ước lượng vóc dáng của Giang Ngọc, số quần áo bà chọn phần lớn cô bé đều mặc được.

Giang Ngọc mặc thử liên tiếp năm sáu bộ quần áo, mặc vào rồi lại cởi ra, cởi ra rồi lại mặc vào, loay hoay đến mức trên trán lấm tấm mồ hôi mỏng Diệp Ninh mới hài lòng bảo dừng lại.

“Mấy bộ này đều không tệ."

Sau khi cất mấy bộ Giang Ngọc đã thử qua một bên, Diệp Ninh lại chọn vài chiếc váy có kiểu dáng đẹp từ đống quần áo ra, chất hết sang một bên xong mới nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Cứ những bộ này đi, đang tuổi lớn có mươi bộ quần áo thay đổi nhau mặc là tạm đủ rồi."

Giang Ngọc nghe lời Diệp Ninh nói hết sức kinh ngạc mở to mắt, mười mấy bộ quần áo, cô bé cứ một ngày thay một bộ là có thể hai tuần không trùng lặp rồi, chuyện như vậy đặt vào trước đây cô bé nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Không chỉ Giang Ngọc mà ngay cả nhiều gia đình có điều kiện khá giả hiện nay cũng không có nhiều bộ quần áo thay giặt như vậy, cũng không biết tại sao Diệp Ninh lại có vẻ mặt như thể thế này vẫn còn thấy ít.

Diệp Ninh hào phóng Giang Ngọc cũng không thể được voi đòi tiên, thấy tầm mắt đối phương vẫn không ngừng liếc về đống quần áo trên giường, cô bé vội vàng ôm số quần áo Diệp Ninh đã chọn qua nói:

“Đủ rồi đủ rồi, chỗ này em đã mặc không hết rồi."

Diệp Ninh cũng không miễn cưỡng, đợi Giang Ngọc gấp gọn số quần áo đã chọn đặt lên tủ đầu giường xong cô mới đứng dậy mở cửa cho Chu Đại Hải vào chọn.

Chu Đại Hải da mặt cũng mỏng, số quần áo Diệp Ninh mang tới anh thấy bộ nào cũng đẹp đến không tưởng, thực sự không thể tưởng tượng nổi rốt cuộc là gia đình giàu có đến mức nào mới nỡ lấy những bộ quần áo màu sắc rực rỡ, ngay cả một miếng vá hay nửa cái lỗ cũng không có này đi tặng người khác.

Cuối cùng Chu Đại Hải tuyển chọn kỹ lưỡng một chiếc váy màu xanh da trời:

Con gái anh da trắng, chiếc váy màu xanh này mặc vào vừa sạch vừa tôn da, chắc chắn không sai được!

Thấy Chu Đại Hải chỉ chọn một chiếc đã không còn động tĩnh gì nữa Diệp Ninh lên tiếng:

“Đừng khách sáo, chọn thêm vài bộ thay đổi nhau mặc."

Chu Đại Hải xua xua tay nói:

“Thôi ạ, chất liệu vải này tốt như vậy cho dù là đồ cũ cũng đáng giá không ít tiền đâu, tôi chọn một chiếc là đủ rồi."

Diệp Ninh không để tâm xua xua tay:

“Không sao, số quần áo này vốn là người khác tặng tôi, anh không chọn lát nữa tôi cũng phải mang vào thôn tặng cho mọi người, tục ngữ có câu nước phù sa không chảy ruộng ngoài rồi, anh và anh Ba là người mình, tôi đương nhiên là phải ưu tiên các anh trước rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.