Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 202
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:14
Lời này của Diệp Ninh có thể nói là nói rất hay rồi, thấy vẻ mặt cô quả thực không phải nói lời khách sáo, Chu Đại Hải sau khi do dự mãi cuối cùng vẫn chọn thêm hai chiếc váy, hai chiếc quần bò, hai chiếc áo thun.
Chu Đại Hải ôm đầy một vòng tay quần áo cười ngô nghê:
“Đây chính là quần bò đang thịnh hành trên thành phố mặc đúng không, sờ vào thấy dày dặn chắc chắn là bền, người thành phố ăn mặc trang điểm đúng là cầu kỳ, gấu quần này còn đính cả ngọc trai nữa."
Chương 173 Hai trong một
Trong nhà Chu Lão Tam không có con gái độ tuổi phù hợp nên Diệp Ninh cũng không cần đợi anh quay về chọn.
Chu Đại Hải đang đi làm cũng không đi được, chỉ có thể dùng giỏ đựng số quần áo mình đã chọn xong, sau đó vẻ mặt áy náy đưa cho Diệp Ninh:
“Làm phiền cô lúc vào thôn thì tiện thể mang về giúp tôi."
Diệp Ninh nhận lấy chiếc giỏ xong thuận tay đưa cho Giang Ngọc bên cạnh:
“Không phiền, chuyện tiện tay thôi."
Diệp Ninh lái xe, Giang Ngọc ôm số quần áo còn lại ngoan ngoãn ngồi ở hàng ghế sau, hai người thuận thuận lợi lợi xuống núi.
Hai ngày trước sau Tết Đoan ngọ xong ánh nắng bây giờ đã rất gắt rồi, hiện tại người trong thôn đều chọn buổi sáng và buổi chiều tối xuống ruộng làm việc, ngay cả người già tán gẫu ở đầu thôn cũng ít đi.
Hiện tại những người duy nhất có sức lực chạy nhảy khắp thôn chính là những đứa trẻ nghịch ngợm chưa đến tuổi đi học.
Bọn trẻ không nghĩ mình đang rảnh rỗi, từng đứa vác những chiếc cần tre quấn mạng nhện chạy khắp thôn dính ve sầu đấy.
Đây là mùa mà người lớn cảm thấy tiếng ve kêu từng đợt từng đợt nghe mà thấy phiền lòng, trẻ con thì thấy ve sầu chỗ nào cũng tốt.
Xác ve này thì không cần phải nói rồi, trong hợp tác xã cung ứng thu mua quanh năm, một cân xác ve hai đồng tiền, là cơ hội kiếm tiền hiếm hoi của trẻ con trong thôn.
Thứ hai chính là ve sầu sau khi bỏ đầu và cánh đi, tùy tiện dùng dầu rán lên là rất thơm, hiện tại nhà nào trong thôn ăn dầu cũng eo hẹp, người mẹ nỡ dùng dầu rán ve sầu cho con cũng không nhiều.
Nhưng lũ trẻ dù sao cũng có cách đối phó, mặc kệ có nỡ hay không cứ dính được đã rồi tính, cho dù người lớn trong nhà không nỡ đổ dầu rán thì chúng cũng có thể tự nhóm lửa nướng ăn trên ruộng.
Diệp Ninh lái xe còn chưa đi đến đầu thôn đã nghe thấy tiếng cười đùa nô giỡn của lũ trẻ rồi.
Lũ trẻ trong thôn đúng lúc đang dính ve sầu dưới cây đa cổ thụ ở đầu thôn, lúc này sau khi nhìn thấy chiếc xe ô tô nhỏ của Diệp Ninh bọn chúng đều dừng động tác trong tay lại.
Trong thôn có đường đất có thể thông xe, nhưng Diệp Ninh thấy đầu thôn có mấy bé gái trạc tuổi nên dứt khoát dừng xe ngay đầu thôn luôn.
Mặc dù Diệp Ninh tính tình hòa nhã nhưng lũ trẻ trong thôn bình thường nghe người lớn trong nhà nói xe ô tô nhỏ của cô Diệp đắt thế nào nên trong lòng chúng đã có ấn tượng, lúc này cũng chỉ đứng nhìn từ xa, không còn ai dám to gan trực tiếp đưa tay sờ nữa.
Nói thật Diệp Ninh bây giờ mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ trong thôn này tâm trạng cũng giống như người hiện đại nhìn thấy những đứa trẻ ở châu F vậy.
Nghèo quá, thực sự là nghèo quá, trẻ con cơ bản không có đứa nào b-éo không nói, quần áo trên người cũng bẩn thỉu lem luốc.
May một bộ quần áo tốn mấy đồng bạc, để mặc được thời gian dài hơn mọi người đều cố gắng giảm số lần giặt giũ hết mức có thể, trên thành phố còn đỡ, trẻ con trong thôn quần áo thực sự rất khó tìm ra được một bộ sạch sẽ.
Trong đám trẻ con Diệp Ninh thấy quen mặt nhất chính là bé Nhị nhà Chu Tân Văn, cho nên sau khi xuống xe cô cũng vẫy tay với bé Nhị đầu tiên.
Bé Nhị năm nay năm tuổi đã nhớ được việc rồi, đối với Diệp Ninh người chị lớn đã từng cho mình đồ ăn ngon cũng hết sức thân thiết từ tận đáy lòng, Diệp Ninh vừa vẫy tay cô bé liền lập tức vểnh b.í.m tóc chạy lon ton tới.
Diệp Ninh xách bao quần áo cũ lớn từ hàng ghế sau xuống xe xong trực tiếp ngồi phịch xuống thanh đ-á gãy không biết của ai để ở đầu thôn rồi bắt đầu lật tìm trong bao.
Bé Nhị vóc dáng nhỏ, Diệp Ninh khó khăn lắm mới lật ra được một chiếc váy cô bé có thể mặc được.
Diệp Ninh cầm chiếc váy ướm thử trên người bé Nhị, cảm thấy kích cỡ chắc là vừa vặn mới nhét chiếc váy vào tay đối phương:
“Bé Nhị, thử chiếc váy này xem."
Bé Nhị nhìn chiếc váy trong tay cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp dưới ánh mắt khích lệ của Diệp Ninh mà mặc vào người, Diệp Ninh kéo cô bé đã mặc xong váy xoay một vòng xong hài lòng gật gật đầu:
“Ừm, hơi rộng một chút, cháu về bảo người lớn trong nhà giúp khâu bớt hai bên eo lại, sang năm mặc là vừa."
Dù sao cũng là quần áo cũ Mã Ngọc Thư mua theo vóc dáng của Giang Ngọc, những bé gái nhỏ hơn mặc không vừa người cũng là chuyện bình thường.
Nhưng vào tình hình lúc này cũng không cân nhắc được nhiều như vậy, thấy đầu thôn còn có bé gái chỉ mặc mỗi một chiếc quần chạy khắp thôn Diệp Ninh chỉ có thể cố gắng chọn những bộ quần áo váy không quá rộng mang cho chúng.
Từ lúc Diệp Ninh mang chiếc váy cho bé Nhị lũ trẻ ở đầu thôn đã ngây người tại chỗ, đợi sau khi bé Nhị mặc váy vào người anh hàng xóm có quan hệ khá tốt với cô bé rón rén ghé sát vào tai cô bé nhắc nhở:
“Nghe nói cô Diệp là mở cửa hàng thời trang, đây là quần áo trong xưởng bán không hết?
Mang về thôn bắt chúng ta mua à?"
Bé Nhị ngước nhìn Diệp Ninh một cái, thấy cô đã bận rộn tìm quần áo cho những đứa trẻ khác rồi, cô bé rón rén sờ sờ chiếc váy mới trên người:
“Tớ thích chiếc váy này, chỉ không biết phải bán bao nhiêu tiền, đắt quá mẹ tớ chắc chắn không nỡ mua cho tớ đâu."
Chu Hổ Đầu vốn đang nói chuyện với Chu Nhị, kết quả một cái không chú ý Diệp Ninh đã mặc quần áo mới và quần mới cho em gái mình rồi.
Chu Hổ Đầu thấy vậy cuống quýt giậm chân, hoàn cảnh nhà cậu ta và Chu Nhị không giống nhau, ngay cả bố cậu ta cũng không có một bộ quần áo tươm tất chứ đừng nói là cậu ta và em gái.
Lo lắng Diệp Ninh ép mua ép bán Hổ Đầu vội vàng quay người chạy về nhà:
“Mẹ, mẹ mẹ mẹ!"
Mẹ của Hổ Đầu là Dư Uyển lúc này vừa mới đi ruộng về, lúc khoán sản phẩm đến hộ vừa mới tách ra khỏi gia đình.
Cô và chồng kết hôn sớm, sinh con cũng nhiều, đất được chia là không ít nhưng công việc trên ruộng cũng nhiều, vì những công việc trên ruộng và mấy đứa con này trước đây cô đã không đi tham gia tuyển dụng của xưởng may.
Cô đã lên ruộng tưới nước từ sớm, lúc này vừa mới ngồi xuống trước cửa lò liền nghe thấy thằng con thối nhà mình gọi í ới một hồi, lập tức không mấy kiên nhẫn hét ra ngoài:
“Con gọi oan à?"
Chu Hổ Đầu chui vào bếp lò xong ngay cả hơi cũng không kịp thở đều liền vội vàng nói:
“Cô Diệp đang lấy quần áo mặc lên người bé Hổ ở đầu thôn kìa, đây là ép mua ép bán đúng không, bố mẹ mau qua đó xem đi."
Dư Uyển nghe vậy trong lòng cũng thắt lại, vứt chiếc kẹp lửa trong tay đi chạy thẳng ra ngoài.
Trời đất ơi, năm ngoái họ vừa mới ra riêng, nhà chồng vốn là bần nông, con trai cũng nhiều, lúc ra riêng họ chẳng được chia mấy đồng bạc, tức là trước đây Diệp Ninh thuê người sửa nhà sửa đường chồng cô đi làm mới kiếm được chút tiền, sau này sửa nhà đều dùng hết không nói, hiện giờ trong nhà còn nợ nần không ít bên ngoài nữa, đâu có lấy ra được tiền mà mua quần áo mặc.
Dư Uyển càng chạy trong lòng càng thấy không ổn, không yên tâm xác nhận lại với Hổ Đầu một lần nữa:
“Con nhìn kỹ chưa?
Là cô Diệp cứng rắn cầm quần áo mặc lên người em gái con?"
Về lý trí Dư Uyển cảm thấy Diệp Ninh giàu nứt đố đổ vách chắc chắn là không thể dùng thủ đoạn hèn hạ này để bán hàng, nhưng chính con trai mình nói có đầu có đuôi lại khiến cô không thể không tin.
Hổ Đầu cuống cuồng giục giã:
“Nhìn kỹ rồi, chính là trực tiếp kéo bé Hổ qua mặc quần áo cho nó rồi, mẹ chạy nhanh lên, kiểu dáng quần áo đó đẹp lắm, hoa hoa lá lá trông như người thành phố mặc ấy, nhà chúng ta chắc chắn mua không nổi đâu."
“Ồ, vợ anh Ba Dư cô vội vã đi đâu thế?"
Cuộc trò chuyện của hai mẹ con đã thu hút sự chú ý của thím Vương trong thôn, vốn đang ngồi trong sân chọn hạt giống đậu nành thím Vương đứng thẳng lưng lên, cách hàng rào tre hỏi:
“Ồ, vợ anh Ba Dư cô vội vã đi đâu thế?"
Chưa xác định được tình hình Dư Uyển cũng không dám nói bừa, chỉ có thể xua xua tay nói:
“Không làm gì, nghe nói cô Diệp bán quần áo ở đầu thôn, tôi qua đó xem sao."
Trong thôn hiếm khi có chuyện vui, thím Vương nghe thấy lời này lập tức cũng nảy sinh hứng thú:
“Đi cùng đi, đi cùng đi."
Dư Uyển không thể từ chối chỉ có thể dẫn theo Hổ Đầu tiếp tục chạy ra đầu thôn.
Lúc ba người đến đầu thôn những bé gái trước đó cùng dính ve sầu với Hổ Đầu đều đã mặc quần áo mới rồi.
Nhìn bộ quần áo lạ lẫm trên người con gái trái tim Dư Uyển đã lạnh ngắt một nửa, nhưng đối với Diệp Ninh cô cũng không nói ra được lời chất vấn, chỉ có thể vừa thở dốc vừa hỏi:
“Cô Diệp, cô đây là?"
Diệp Ninh không biết trên người mình đã mang danh nghi ngờ ép mua ép bán, vẻ mặt rạng rỡ chỉ vào bao quần áo dưới đất:
“Quần áo con nhà bạn tôi mặc chật rồi, để không cũng không dùng đến, tôi nghĩ lũ trẻ trong thôn chắc là mặc được liền bảo anh ấy gửi qua mang đến chia cho lũ trẻ trong thôn một chút."
Dư Uyển không ngờ chuyện lại là như vậy, cô trừng mắt nhìn thằng con mình một cái đầy vẻ không hài lòng ở nơi không ai chú ý sau khi nó chưa làm rõ tình hình đã đi rêu rao lung tung xong mới quay người nói:
“Thế sao được!
Quần áo tốt như vậy đâu có thể lấy không của cô được!"
Diệp Ninh không để tâm xua xua tay nói:
“Chỉ cần mọi người không chê đây là quần áo cũ người khác mặc qua là được, số quần áo này tôi cầm cũng không có tác dụng gì, mọi người cứ đừng khách sáo với tôi."
Dư Uyển còn trẻ da mặt mỏng, mặc dù Diệp Ninh đã nói vậy cô vẫn có chút ngại ngùng.
Thím Vương bên cạnh thì không có nhiều lo lắng như vậy, sau khi nghe Diệp Ninh nói xong thím liền tươi cười rạng rỡ sáp tới:
“Cô Diệp đúng là tâm địa lương thiện, trong nhà tôi có mấy đứa cháu trai cháu gái lận, tôi có thể chọn cho chúng hai bộ không."
“Đương nhiên là được rồi, nhưng bạn tôi nhà là con gái cho nên số quần áo này đều là bé gái mặc, không có bộ nào con trai mặc được đâu."
Diệp Ninh vừa nói vừa nhường đường sang bên cạnh một chút.
“Vậy cũng tốt lắm rồi, trong nhà tôi có hai đứa cháu gái lận."
Thím Vương cúi đầu tìm kiếm trong bao, chỉ cảm thấy bộ nào cũng đẹp không nhịn được cảm thán:
“Chất liệu vải tốt như vậy, kiểu dáng đẹp như vậy nếu không phải cô Diệp thì dân làng chúng tôi lần này không nỡ bỏ tiền mua cho con cái trong nhà đâu."
Nếu theo ý nghĩ của thím Vương thì số quần áo như vậy bao nhiêu thím cũng không chê nhiều, nhưng thím cũng biết Diệp Ninh mang số quần áo này tới là để phát cho cả lũ trẻ trong làng, thím cần mặt mũi cũng không dám tham lam quá nhiều chỉ cố gắng chọn những bộ quần áo váy cỡ lớn để lấy cho hai đứa cháu gái mỗi đứa hai bộ.
Khác với thói quen cố gắng chọn đồ vừa vặn cho trẻ con của Diệp Ninh, dân làng trong việc lựa chọn quần áo cho trẻ con đều tham to, thà chọn to để mặc được thêm hai năm còn hơn là chọn vừa vặn, mặc xong năm nay sang năm đã không mặc vừa nữa rồi.
