Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 203
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:15
Có thím Vương mở đầu, Dư Uyển nghĩ năm nay con gái lớn vọt lên ngay cả một bộ quần áo tươm tất cũng không có cũng nén lại sự ngại ngùng tiến lên chọn một chiếc váy.
Chiếc váy này đẹp, con gái cô trông cũng đáng yêu, lát nữa thay chiếc váy này vào xong lại tết tóc cho thật đẹp thì dắt ra ngoài cũng không chắc đã kém cạnh trẻ con thành phố đâu.
Có thím Vương và Dư Uyển giúp tuyên truyền, Diệp Ninh còn không cần đi vào trong thôn nữa, tin tức cô tặng quần áo ở đầu thôn giống như mọc thêm cánh vậy, chẳng mấy chốc cả thôn ai cũng biết rồi.
Nhất thời những nhà có trẻ con đều kéo nhau ra đầu thôn.
Lý Thúy Liên biết hơi muộn, lúc cô đến mấy người phụ nữ trong thôn đã vây quanh bao quần áo chọn lựa rồi, cô chỉ có thể rụt vai len vào trong.
Diệp Ninh tinh mắt chú ý thấy động tác của Lý Thúy Liên, vội vàng chào hỏi:
“Chị dâu Lý, chị dâu Lý, chị không cần chen chúc đâu, anh Đại Hải ở trên núi đã chọn xong rồi, để ở trên xe em kìa chị qua đó lấy đi."
“Ồ!"
Diệp Ninh vừa dứt lời Lý Thúy Liên lập tức nở nụ cười rạng rỡ rút ra khỏi đám người.
Đợi Lý Thúy Liên nhận lấy chiếc giỏ đựng quần áo lật xem một lượt xong nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn:
“Trước đây chuyện của con cái là tôi chẳng trông mong gì được vào anh ấy cả, hôm nay anh ấy lại làm được một việc ra hồn đấy."
Diệp Ninh vội nói:
“Ai bảo vậy, anh Đại Hải ở trên núi luôn nhớ mong chị dâu và con cái trong nhà lắm, cứ khen chị dâu chị biết thương người mãi, có miếng thịt hun khói cũng không nỡ tự mình ăn mà bảo anh ấy mang lên núi đấy."
Người thời nay nói năng làm việc đều rất kín đáo, hiếm có ai khen người khác thẳng thừng như Diệp Ninh.
Đối với lời nói của Diệp Ninh Lý Thúy Liên là chẳng tin một câu nào cả, bởi vì người nhà cô là một hũ nút, bình thường ở nhà còn chẳng có lời nào, cô hoàn toàn không tưởng tượng nổi dáng vẻ anh ấy khen mình với Diệp Ninh.
Nhưng Lý Thúy Liên cũng biết Diệp Ninh là để mình vui lòng:
“Có gì mà thương với chẳng không thương, trong nhà có mỗi mình anh ấy kiếm tiền thì chẳng phải là ưu tiên anh ấy trước sao."
Bởi vì thím Vương và Dư Uyển lúc đầu chính là mỗi người lấy hai bộ cho nên những người phía sau cũng bắt chước theo, cũng đều lấy hai bộ.
Ban đầu Diệp Ninh còn lo lắng mình không biết tình hình từng nhà trong thôn có thể sẽ tồn tại việc chia không đều hoặc là làm lợi cho một số nhà không có con gái.
Kết quả chuyện này hoàn toàn không cần cô phải lo lắng, dân làng cũng sẽ giám sát lẫn nhau, hễ có ai muốn lấy thêm vài bộ là những người bên cạnh trực tiếp bắt đầu mắng nhiếc rồi.
Đây chẳng phải là lúc này vừa có người lấy xong hai bộ vẫn còn đang bới móc trong bao, thím Vương người đầu tiên chọn xong quần áo vẫn chưa đi lập tức la lối lên rồi:
“Ấy, bà già nhà họ Trần kia, bà không thể hễ thấy có đồ tốt gì là vơ hết về nhà mình được, số quần áo này đều có số lượng cả, trong thôn còn bao nhiêu người chưa đến kìa, bà mà lấy hết thì những người phía sau không còn nữa đâu."
Thực ra sở dĩ thím Vương đứng ra cũng không phải thím thực sự lo lắng những người phía sau không có, mà là bản thân thím trong nhà hai đứa cháu gái mỗi đứa chỉ lấy hai bộ, thím cũng không nhìn nổi những người khác chiếm hời lấy nhiều.
Thím Vương vừa dứt lời những người bên cạnh lập tức phụ họa theo:
“Đúng đấy, đúng đấy, bà già nhà họ Trần sao lại ích kỷ thế chứ."
Bà già nhà họ Trần bị mọi người mắng nhiếc thấy mất mặt lập tức mắng xối xả lại:
“Xì, các người rỗi hơi quá, cũng có phải quần áo của các người đâu, người ta cô Diệp còn chưa nói gì thím Vương bà tính là cái thá gì chứ, cái đồ mũi cắm hành giả làm voi gào thét thì hăng lắm."
Thím Vương nghe vậy trợn ngược mắt, trực tiếp xắn tay áo lên nói:
“Bà nói cái gì, bà nói lại lần nữa xem!"
Diệp Ninh với tư cách là chủ nhân của số quần áo, mắt thấy hai người sắp choảng nhau rồi đương nhiên là phải đứng ra hòa giải:
“Ấy, hai vị thím đừng cãi nhau đừng cãi nhau, vốn dĩ là một chuyện tốt đẹp các thím mà thực sự cãi nhau thì cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người mà."
Vốn dĩ có một số lời Diệp Ninh còn không tiện nói, lúc này mượn cuộc tranh chấp nhỏ này cô lại có thể mở miệng một cách thuận lý thành chương rồi:
“Số quần áo này mặc dù không đáng bao nhiêu tiền nhưng cũng là một chút tấm lòng của tôi, thím Vương nói cũng không sai, dân làng nhiều như vậy quần áo chỉ có bấy nhiêu bộ mọi người thực sự không nên lấy nhiều, mỗi người chỉ hai bộ thôi, còn nữa số quần áo này là tôi tặng cho lũ trẻ trong làng, mọi người mang về đều phải mặc cho trẻ con đấy, tôi không muốn nghe thấy sau này có người nói ai có quần áo không mặc cho con nhà mình mà lại mang đi bán hay đi tặng người khác đâu đấy."
Phải nói là trong số những người có mặt ở đây thực sự có người đang có tính toán này, bởi vì quần áo Diệp Ninh tặng tốt như vậy nếu mang ra ngoài thì kiểu gì cũng phải bán được ba năm đồng chứ?
Nhưng dân làng đối với Diệp Ninh vẫn rất cung kính, hiện giờ cô đã nói vậy thì những người vốn có ý định này trong lòng cũng buộc phải dập tắt tâm tư đó thôi.
Người hễ đông là không thể nào cứ luôn vui vẻ hòa thuận được, phía sau dưới sự giám sát như mắt ưng của thím Vương và những người thím người chị khác trong làng lại tóm được một người trong nhà không có con gái đến lấy quần áo, Diệp Ninh hỏi ra thì đối phương là thấy quần áo đẹp muốn lấy giúp cho cháu gái bên ngoại hai bộ.
Đây cũng là chuyện thường tình Diệp Ninh cũng không tiện nói lời nặng nề gì, dù sao dân làng đã giật số quần áo trong tay bà ta xuống rồi, chỗ cô coi như là xong xuôi.
Tuy nhiên những người thím người chị trong làng không có thiện chí như vậy:
“Ai mà chẳng có nhà ngoại chứ, mọi người đều làm thế thì có mang thêm mười bao quần áo nữa cũng không đủ chia đâu."
“Chậc chậc, đúng là loại người hễ có cái hời gì là muốn chiếm bằng được."
Chỉ có thể nói đúng là không thể coi thường sức chiến đấu của những người thím và bà già trong làng này được, Diệp Ninh thấy mấy người đó mỉa mai đến mức người ta không dám quay đầu lại mà chạy mất rồi vẫn không chịu thôi mồm, ba câu hai câu lại lôi chuyện bát quái về quan hệ mẹ chồng nàng dâu nhà đương sự ra nói rồi.
Thực sự không muốn Giang Ngọc nghe những chuyện này, cô lập tức lấy hai bao điểm tâm từ trên xe xuống dắt cô bé đi về phía nhà họ Cố.
Lý Thúy Liên thấy mọi người vì một chiếc váy mà hỏa lực khai hỏa hết mức lập tức ôm c.h.ặ.t chiếc giỏ trong tay đi theo Diệp Ninh rời khỏi đó.
Cô cũng không ngốc Diệp Ninh nói là mỗi người hai bộ, nhưng trong chiếc giỏ cô đang ôm này số quần áo chứa trong đó vượt xa hai bộ, nhìn qua là biết đối phương nể mặt Đại Hải mà cho thêm rồi, người hễ chiếm được hời là phải im hơi lặng tiếng, cô mà không nhanh ch.óng rời đi đợi lát nữa để đám phụ nữ trong làng nhìn thấy thì trong miệng không biết còn chua ngoa đến mức nào nữa đâu.
Có thím Vương trông coi ở đầu thôn Diệp Ninh là trăm phần trăm yên tâm, lúc dắt Giang Ngọc đi đến nhà họ Cố cô cũng không quên nhỏ giọng dặn dò:
“Tiểu Ngọc, lát nữa chị sẽ dắt em đi gặp bà nội Chu, em đến nơi rồi phải chào người ta nhé, trong nhà bà nội Chu còn có một người chị gái nữa đang học trên trấn, sau này cuối tuần nếu em không có việc gì thì đến nhà bà nội Chu để chị Linh dạy em học chữ."
Giang Ngọc cho dù có thể học ngang lớp vào trường cũng chỉ có thể học lại từ đầu như Cố Linh, tuổi của cô bé lại lớn hơn các bạn cùng lớp một chút, Diệp Ninh nghĩ cô bé nếu có thể học trước một số kiến thức thì sau này vào trường cũng có thể nhẹ nhàng hơn.
Giang Ngọc nửa hiểu nửa không ngước nhìn Diệp Ninh nói:
“Vậy sau này cuối tuần em làm xong việc sẽ tới."
Diệp Ninh giơ tay xoa xoa đầu Giang Ngọc:
“Trước khi em đi học cuối tuần em đều không cần làm việc."
Giang Ngọc nghe vậy nghiêng đầu thắc mắc:
“Thế sao được, chị Diệp chẳng phải chị thuê em đến làm việc sao."
Diệp Ninh bất lực nói:
“Cái con bé này, chị đã nói rồi chị là vì em đã cứu mạng người thân của chị mới giúp em, thuê em làm việc chỉ là lý do để đối phó với bố em thôi, không phải thực sự muốn em làm cái gì cả, em ở độ tuổi này vẫn phải lấy học tập làm chính, công việc trên núi có chú Chu và mọi người lo rồi, hiện giờ em ở trên núi là vì chị ở trong làng cũng không có chỗ ở cố định, em cứ ở trên núi quá độ một thời gian đã, sau này chị tìm cho em một chỗ ở trên trấn để đi học cho thuận tiện."
Giang Ngọc cũng không ngốc, cũng thường nghe người ta nói phải đi học mới có tiền đồ, nghe Diệp Ninh lo lắng cho mình nhiều như vậy cô bé lập tức đỏ hoe mắt hứa hẹn:
“Vậy em sẽ chăm chỉ học hành, lớn lên sẽ làm việc thật tốt cho chị ạ!"
Diệp Ninh cũng không nói là không cần, bởi vì Giang Ngọc còn nhỏ, đợi cô bé học xong mười mấy năm sách vở thì sự nghiệp của cô ở bên này cũng không biết phát triển đến mức nào rồi, nhưng có thể có một người được nuôi dưỡng từ nhỏ giúp đỡ tóm lại là sẽ không sai đâu.
Đường đi đến nhà họ Cố Diệp Ninh đã đi nhẵn mặt rồi, Chu Thuận Đệ đã cao tuổi tinh thần không được tốt, bình thường có thói quen ngủ nướng, Diệp Ninh dắt Giang Ngọc vào sân thấy gian chính và cửa phòng đều đóng c.h.ặ.t cô cũng không lên tiếng đ-ánh thức người dậy.
“Ngồi đi."
Quen cửa quen nẻo dắt người đến trước bàn đ-á dưới giàn nho xong Diệp Ninh trực tiếp đặt túi điểm tâm trong tay lên bàn.
Giàn nho trong sân nhà họ Cố là sau khi Diệp Ninh bắt đầu lo liệu vườn trái cây mới có.
Lúc đó số cây nho giống dư ra chẳng phải cô bảo Cố Kiêu mang về sao, Cố Kiêu trồng hai phần ở đất dốc xong số mười mấy cây còn lại liền trồng đại quanh sân nhà.
Trong sân trồng sáu cây nho giống, sau này dây nho mọc lên Cố Kiêu liền dùng cần tre làm một chiếc giàn.
Lúc này giàn nho đã leo đầy dây nho rồi lại trở thành nơi tránh nắng mùa hè.
Giang Ngọc không hiểu không nhịn được ghé sát vào Diệp Ninh nhỏ giọng hỏi:
“Chúng ta cứ ngồi đây đợi ạ?"
Trong lòng Giang Ngọc Diệp Ninh là ông chủ lớn, qua hai ngày quan sát cô bé phát hiện ai ai cũng kính trọng cô, sợ cô, nhìn cái sân và ngôi nhà này chủ nhà cũng không giống người có tiền cho lắm, cô bé không hiểu tại sao đối phương không chọn cách trực tiếp gọi người dậy mà lại chọn cách ngồi trong sân đợi.
Diệp Ninh cứ ngỡ Giang Ngọc còn nhỏ nên không ngồi yên được, cúi đầu nhìn thời gian xong an ủi:
“Không sao, cũng chẳng đợi lâu đâu, sắp đến giờ nấu cơm trưa rồi, bà nội Chu của em cũng sắp dậy rồi, nếu em thấy chán thì có thể ra ngoài chơi."
“Không chán ạ, em ngồi đợi cùng chị Diệp."
Giang Ngọc lắc lắc đầu.
Hai người đợi chừng hơn nửa tiếng đồng hồ, đợi đến lúc phần lớn người trong làng nóc nhà đều bắt đầu bốc khói bếp thì Chu Thuận Đệ mới ngủ dậy.
Từ trong phòng đi ra nhìn thấy Diệp Ninh và Giang Ngọc ngồi trong sân Chu Thuận Đệ cũng không nhịn được trách khéo:
“Cái con bé này, đến rồi sao không gọi bà."
“Đã ăn cơm chưa, chưa ăn thì ăn ở đây luôn đi, bà đi nấu cơm."
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Giang Ngọc Diệp Ninh tiến lên khoác vai Chu Thuận Đệ đi về phía bếp lò:
“Chưa ăn ạ, mới chỉ ăn đại một chút vào buổi sáng thôi, lúc này đói đến mức không chịu nổi rồi đây."
Chu Thuận Đệ nghe vậy không nhịn được cau mày:
“Thế thì làm thế nào, bây giờ bà nấu cơm cũng phải mất một lúc đấy, trong phòng bà có hộp trái cây Cố Kiêu mua về đấy con ăn lót dạ trước đi?"
