Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 274
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:32
Mặc dù ông chủ muốn bán hàng kiếm tiền, nhưng ông càng sợ khách hàng không biết chừng mực mà tiêu dùng bừa bãi, xong rồi quay lại tìm ông trả hàng, lập tức nhắc nhở:
“Nếu chỉ có vài cây trà thì em cũng chẳng cần mua nhiều thế này đâu, mua hai lọ về là kiểu gì cũng đủ dùng rồi."
Diệp Ninh kiên nhẫn giải thích:
“Tôi biết, nhà tôi có một vườn trà nhỏ, sâu bệnh rất nghiêm trọng, xem tình hình là nhất định phải dùng thu-ốc nặng rồi, tôi mua nhiều một chút một lần cho đỡ công quay lại mua thêm."
Có câu nói này của Diệp Ninh, ông chủ trạm vật tư nông nghiệp cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ vẻ mặt khó xử nói:
“Cửa hàng của anh hiện tại không có nhiều hàng thế này, em cứ lấy mỗi loại một thùng trước đi, nếu không đủ thì quay lại anh nhập thêm hàng rồi em tới lấy sau."
Diệp Ninh hỏi kỹ một chút, loại thu-ốc trừ sâu này một lọ một trăm gam, một thùng năm mươi lọ, với tình hình vườn trà kia thì đúng là đủ dùng rồi.
Giá thu-ốc trừ sâu này cũng không đắt, một lọ bảy tám đồng, Diệp Ninh mua mỗi loại hai thùng, cuối cùng cũng không tốn bao nhiêu tiền, thấy cô mua một lúc nhiều như vậy ông chủ còn tặng thêm hai chiếc bình xịt lớn.
Chiếc bình xịt lớn thế này nếu để ở cửa hàng đồ gia dụng kiểu gì cũng phải bán mười mấy đồng, Diệp Ninh không ngờ ông chủ lại hào phóng như vậy.
Nhận ra điều Diệp Ninh đang nghĩ trong lòng, ông chủ mỉm cười giải thích:
“Không phải anh bỏ tiền túi ra nhập đâu, là phía nhà máy tặng đấy, em chẳng phải đang cần dùng sao."
Diệp Ninh mỉm cười:
“Đúng là đang cần dùng thật, có sẵn thế này cũng đỡ công tôi phải đi mua thêm, ông lấy cho tôi thêm một ít hạt giống rau phù hợp trồng mùa này nữa."
Diệp Vệ Minh và Mã Ngọc Thư sớm đã lải nhải chuyện đất trống quanh nhà trên núi để không thì phí, sớm đã muốn trồng chút rau trên núi rồi, chẳng phải mỗi ngày đủ thứ chuyện không dứt nên cũng không nhớ ra việc mua hạt giống sao, hôm nay cô tiện thể mua về luôn.
Sau khi tiêu tốn mấy trăm đồng ở trạm vật tư nông nghiệp, Diệp Ninh sợ ở thị trấn gặp phải họ hàng trong nhà rồi người ta hỏi chuyện bố mẹ đi du lịch nước ngoài thì khó trả lời, nên ngay cả cửa hàng đồ ăn vặt và cửa hàng trái cây cô yêu thích nhất cũng không đi, chỉ đeo khẩu trang mua một ít nho và đào bẹt bên lề đường rồi về làng luôn.
Thôi Duy Thành suy cho cùng không giống như những công nhân dưới tay Diệp Ninh, đối phương biết rõ gốc gác của cô, nên món quà cô chuẩn bị cho đối phương sau này để tiếp tục đi lại không thể quá bình thường được.
Thời nay phần lớn mọi người đều cảm thấy đường đỏ, đường trắng là món quà thể diện nhưng Diệp Ninh thì lại không nỡ tặng, nhưng số nho và đào bẹt có hình thức cực tốt này nếu đựng cùng bánh trung thu thì chắc hẳn vẫn khá là thể diện.
Sau khi về đến nhà, Diệp Ninh cũng không vội mang thu-ốc qua ngay mà trước tiên ở trong phòng dùng máy sấy tóc bóc hết tất cả nhãn mác trên lọ thu-ốc ra, sau đó mới đóng số thu-ốc trừ sâu này vào thùng giấy chuyển phát nhanh không có nhãn mác.
Diệp Ninh đã nghĩ kỹ rồi, ngày mai cô mang thu-ốc đến giao cho Hạ Xuân Hoa sẽ nói là lúc trước mình mua cây trà giống thì ông chủ đã tiện tay tặng cô thu-ốc bột và thu-ốc trừ sâu rồi, chẳng qua là bị cô quên béng đi mất, hôm nay về nhà vào kho lục lọi thì đã tìm thấy chúng.
Sau khi xác định bộ lời lẽ này không có vấn đề gì, Diệp Ninh sợ lúc này mang đồ qua sẽ đụng mặt bọn trẻ Giang Dục, lại thản nhiên nằm trên giường lướt video ngắn.
Mãi đến khi mặt trời lặn, Diệp Ninh mới bắt đầu vận chuyển đồ qua bên kia, hiện tại ngày dài đêm ngắn, tối hơn bảy giờ trời vẫn còn sáng, không làm lỡ việc vận chuyển hàng của cô.
Hôm nay Mã Ngọc Thư và mọi người gặp may, không những tìm thấy mấy tổ nấm trufe đen trong rừng thông mà còn tìm thấy rất nhiều nấm trà rừng trên núi.
Thứ này năm ngoái gia đình Diệp Ninh đã từng ăn rồi, sau khi phơi khô dùng để hầm canh thì ngon hơn nấm nuôi trồng nhiều, nên hôm nay Mã Ngọc Thư không bỏ sót một cây nào.
Nấm trà tuy ngon nhưng vì kích thước rất nhỏ nên việc rửa sạch vô cùng phiền phức, ngồi bên bể nước rửa nấm trà cả buổi chiều, lúc này Mã Ngọc Thư vừa đau lưng mỏi gối vừa phải gồng mình quan tâm vườn trà của con gái:
“Sao rồi, đã mua được thu-ốc trừ sâu phù hợp chưa?"
Diệp Ninh giơ chân đ-á đ-á vào thùng giấy trên xe kéo tay nói:
“Dạ, hai thùng này đây."
Đoạn 213:
Thế ra ông còn muốn khôi phục thân phận con gái mình...
Mã Ngọc Thư ghé đầu nhìn xem, không nói thêm gì nhiều, dù sao Diệp Ninh làm việc xưa nay vẫn luôn đáng tin cậy, nếu cô đã tìm hiểu kỹ rồi thì bà cũng không cần lo lắng nhiều nữa.
Tuy nhiên Mã Ngọc Thư không hỏi cũng chẳng ngăn được việc Diệp Ninh tự mình thao thao bất tuyệt phổ biến kiến thức cho bà, nhấn mạnh vào việc những loại thu-ốc trừ sâu sinh học này ít gây ô nhiễm cho cây cối nhất.
Mặc dù hiện tại vườn trà và vườn trái cây đều chưa có thu nhập, nhưng Diệp Ninh có lòng tin, đợi đến năm sau khi vườn trái cây và vườn trà của cô chính thức có sản lượng thì số tiền kiếm được chắc chắn sẽ không ít hơn trang trại nuôi trồng hiện tại đâu.
Hôm nay Mã Ngọc Thư chạy trên núi ròng rã nửa ngày trời, cả người đau nhức nên bữa tối hôm nay do Diệp Vệ Minh chuẩn bị, lúc này ông vừa hay bưng một đĩa dưa chuột trộn từ bếp ra, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai mẹ con, ông lập tức nhắc nhở:
“Đến lúc đó số lá trà này hái xuống chẳng phải phải mang đi sao khô ngay sao, thế thì con chẳng phải phải đi tìm người học tay nghề sao trà trước sao, kẻo quay lại lá trà hái lên rồi mà con lại cuống cuồng lên."
Diệp Ninh vỗ đùi cái “đét":
“Bố đúng là nhắc con một điểm này thật, nhưng sao trà phải là sư phụ già chứ?
Con cũng không thể tự mình đi học được, chẳng lẽ phải tìm người từ trong làng đi đến vùng sản xuất trà để học lại từ đầu sao?"
Nói xong Diệp Ninh chỉ nghĩ một chút thôi là đã thấy chuyện này rõ ràng là không thực tế rồi, chưa nói đến việc đi ngoại tỉnh bây giờ phiền phức thế nào, chỉ nói chuyện sao trà này là có tính mùa vụ, hiện tại dù có tìm được sư phụ sao trà để học thì người ta cũng không có mẫu lá trà để cho mình thực hành đâu.
Mã Ngọc Thư nói với vẻ không chắc chắn lắm:
“Cũng không cần phiền phức thế đâu, con về xem video, ghi nhớ các bước, hiện tại cây trà trong vườn trà tuy chưa đến lúc hái trà được nhưng mùa thu cây trà vốn dĩ phải tỉa cành mà, lúc đó con hái những b.úp non trên cành ra để luyện tay, chỉ cần nắm bắt được độ lửa thì sao trà chắc hẳn cũng không phải chuyện gì quá khó chứ?"
Cây trà và cây ăn quả không giống nhau, tỉa cành càng nhiều thì năm sau cành nhánh mọc ra càng nhiều, cành nhánh càng nhiều thì sản lượng trà mới theo đó mà tăng lên.
Diệp Ninh cảm thấy lời mẹ nói không phải không có lý, mặc dù chỉ có trà mùa xuân chất lượng mới tốt nhưng lá trà ở các mùa khác cũng sẽ mọc b.úp non mà, chẳng qua là không đúng mùa nên chất lượng lá trà không tốt bằng mùa xuân thôi.
Nhưng nếu không xét đến hương vị của chè thành phẩm mà chỉ để luyện tay thì chỉ cần trong chảo dùng lá trà thì quá trình chắc hẳn cũng tương tự chứ?
Diệp Ninh đăm chiêu gật đầu nói:
“Quay lại có thể thử xem, nếu không được nữa thì con lại dán thông báo tuyển dụng xem xung quanh đây có ai biết sao trà không."
Hai người đang nói chuyện thì Diệp Vệ Minh bưng cơm canh tối nay vào nhà chính xong liền vừa lau tay vừa chào:
“Có cách là được rồi, đừng tán dóc nữa, lấy bát đũa ăn cơm thôi."
Diệp Ninh đáp lời, trước tiên chuyển hai thùng thu-ốc vào cốp xe, còn mấy thùng trái cây cô mang về thì cứ để ở nhà chính cho thoáng mát đã.
Thời tiết nóng lên là người ta không có cảm giác thèm ăn, nhưng món dưa chuột trộn trên bàn cơm tối nay đã nhận được sự yêu thích đồng loạt của ba người nhà họ Diệp.
Những quả dưa chuột tươi ngon Cố Kiêu vừa mang đến sáng nay được Diệp Vệ Minh ngâm trong bể nước chảy mát lạnh cả ngày trời, lúc này ăn vào hệt như vừa mới hái từ trên giàn xuống vậy, những quả dưa xanh mướt rắc tỏi băm và dầu ớt, ăn vào thật sự vừa giòn vừa khai vị!
Diệp Ninh ăn ngon miệng không quên dành lời khen ngợi:
“Bố, tay nghề của bố ngày càng lên đấy."
Diệp Vệ Minh đắc ý hếch cằm:
“Đó là đương nhiên rồi, con không xem thời gian qua bố đã luyện tập bao nhiêu lần rồi sao."
Sự nhiệt tình của Mã Ngọc Thư đối với việc làm ruộng vẫn rất cao, ăn cơm xong tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn bà đã vác cuốc ra khu đất cạnh nhà để lật đất rồi.
Mã Ngọc Thư bận rộn bên ngoài, Diệp Ninh và Diệp Vệ Minh cũng không thể ngồi trong sân hóng mát được, hai người nhìn nhau một cái, sau đó đều vẻ mặt cam chịu đi theo ra nhổ cỏ, nhặt đ-á.
Mã Ngọc Thư vừa chỉ huy hai cha con làm việc vừa quy hoạch vườn rau của mình:
“Bên này trồng rau muống, bên này trồng đậu đũa, ngoài ra trồng thêm ít cải chíp và hành gừng tỏi nữa...
Đã đến mùa này rồi thì cà chua có còn trồng sống được không nhỉ?"
Diệp Vệ Minh và Diệp Ninh đều đã lâu không làm việc đồng áng nên cũng không thể trả lời câu hỏi này của bà, nhưng Mã Ngọc Thư cũng không cần họ tiếp lời, chỉ tự mình đứng một bên tỉ mỉ quy hoạch thôi đã thấy rất vui rồi.
Có lẽ trong xương cốt của người Việt vẫn có gen làm ruộng, Diệp Ninh và Diệp Vệ Minh lúc đầu rõ ràng là không tình nguyện, làm đến cuối cùng vì trời tối buộc phải kết thúc lao động thì trong lòng lại nảy sinh chút gì đó lưu luyến khôn nguôi.
Mã Ngọc Thư vác cuốc lên vai với tinh thần phấn chấn:
“Hôm nay cứ thế đã, sáng mai gieo hạt xuống, hiện tại trời nóng, đợi khi chúng ta từ thành phố về thì số hạt giống này chắc là nảy mầm rồi."
Sáng sớm hôm sau Diệp Ninh mang thu-ốc trừ sâu đến vườn trái cây trước.
Trong cơn khủng hoảng của vườn trà, Hạ Xuân Hoa cũng không màng đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân nữa, đêm qua là lần đầu tiên bà ngủ lại ở nhà cấp bốn.
Vì căn phòng chuẩn bị cho bà chưa được sắm sửa đồ đạc nên đêm qua bà ngủ cùng Giang Dục.
Những công nhân dưới tay Diệp Ninh đều rất đồng cảm với cô bé Giang Dục này, huống hồ Hạ Xuân Hoa còn có một cô con gái trạc tuổi Giang Dục, hai người ngủ chung một đêm, sáng sớm hôm sau bà đã nhờ Chu Đại Hải và những người khác lúc đi đưa trứng ở thị trấn thì đi vòng qua nhà hàng xóm đưa hai đứa con của bà lên đây chơi cùng Giang Dục.
Đêm qua Hạ Xuân Hoa ngủ lại trên núi nên chỉ có thể gửi gắm hai đứa trẻ cho hàng xóm.
Mặc dù hàng xóm và Hạ Xuân Hoa có quan hệ khá tốt, nhưng việc giúp người khác trông trẻ vốn là chuyện cực nhọc không có công cán gì nên phần lớn mọi người đều chê phiền phức, nhưng chẳng phải Hạ Xuân Hoa hiện tại đang làm việc cho Diệp Ninh sao?
Dân làng đều biết Diệp Ninh là người hào phóng, Hạ Xuân Hoa đi theo cô thì ngày tháng sau này chắc chắn sẽ không tệ, hiện tại không chỉ hàng xóm sẵn lòng trông con giúp bà mà ngay cả gia đình chồng - vốn dĩ từ khi chồng bà mất ngoài việc lễ Tết cúng bái thì không mấy khi đi lại - cũng đến tìm bà, nói bình thường bà làm việc ở vườn trà không trông nom được con cái thì có thể đưa con qua để bố mẹ chồng bà giúp bà trông nom.
Hạ Xuân Hoa còn trẻ đã mất chồng nên cũng đã từng nếm trải mùi vị thói đời nóng lạnh, cũng biết gia đình chồng bây giờ nói năng êm tai thực chất là nhắm vào tiền lương của bà thôi, nếu không lúc chồng bà vừa mới mất, bà vì để nuôi sống ba miệng ăn trong nhà mà chỉ có thể vừa cõng con gái nhỏ vừa gánh phân thì bố mẹ chồng anh chị dâu của bà sao không đứng ra nói muốn giúp bà trông trẻ chứ.
Hạ Xuân Hoa không phải là hạng người lú lẫn, phía gia đình chồng bà một chút cũng không muốn dính dáng đến, nên thà gửi con ở nhà hàng xóm còn hơn là để mẹ chồng giúp đỡ.
