Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 275
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:32
Hàng xóm không phải là người thân cũng chẳng phải là bậc trưởng bối, người ta đã giúp trông trẻ thì bà chỉ cần tặng một chiếc bánh trung thu là có thể trả hết ân tình rồi, chứ nếu để mẹ chồng nhúng tay vào thì người ta đã trông trẻ cho bà, lễ Tết kiểu gì bà cũng phải hiếu kính chứ, bà đã có công việc ổn định rồi nên muốn không bị người ta c.h.ử.i rủa thì khoản hiếu kính này chắc chắn không thể ít được.
Hạ Xuân Hoa tràn đầy bất mãn với gia đình chồng, dĩ nhiên không muốn làm cái b-ia đỡ đ-ạn này, dù sao tiền của bà đều phải để dành cho hai đứa con gái mà.
Hạ Xuân Hoa rất để tâm đến vườn trà, trước khi Diệp Ninh mang thu-ốc trừ sâu đến thì bà đã đi xem vườn trà một lượt rồi.
Ban đầu Hạ Xuân Hoa còn hy vọng cách của Diệp Vệ Minh có thể có tác dụng, kết quả khi bà nhìn thấy những cây trà đã hái lá non ngày hôm qua thì phần ngọn của mấy lá trà lại bò đầy rệp trà, hơn nữa còn lây sang không ít cây trà bên cạnh, lòng bà lập tức nguội lạnh mất một nửa.
Lúc đó Hạ Xuân Hoa không biết Diệp Ninh đã lấy được thu-ốc trừ sâu nên chỉ có thể làm theo cách ngày hôm qua - hái hết những lá trà có rệp xuống để trị ngọn chứ không trị được gốc, cuối cùng quay lại nhà cấp bốn pha nước tro bếp.
Lúc Diệp Ninh lái xe xuống thì Hạ Xuân Hoa đang xách xô nước định đi về phía vườn trà.
Diệp Ninh không ngờ Hạ Xuân Hoa lại đến vườn trà sớm như vậy, kinh ngạc hỏi:
“Chị Xuân Hoa, em mang thu-ốc trừ sâu đến cho chị đây."
Hạ Xuân Hoa nghe vậy vui mừng khôn xiết, lập tức đặt xô nước tro bếp đã pha xong xuống:
“Tốt quá rồi, cô Diệp cô không biết đâu, lúc nãy tôi đi xem rồi, mấy cây trà hôm qua lại mọc ra rất nhiều rệp, kéo theo đó là không ít cây trà gần đó cũng bị lây nhiễm rồi!"
Diệp Ninh nhẹ nhàng an ủi:
“Không sao đâu, loại rệp trà này là sâu bệnh thường gặp ở cây trà mà, hôm qua em về nhà vào kho lục lọi thì thấy loại thu-ốc trừ sâu mà ông chủ vườn ươm tặng em lúc trước, chị đi xách hai xô nước lại đây, chúng ta pha thu-ốc luôn."
Có chỉ thị rõ ràng, Hạ Xuân Hoa cũng lấy lại bình tĩnh, lập tức xách xô nước ra con suối nhỏ bên cạnh gánh một gánh nước về.
Diệp Ninh ước chừng một xô nước đổ một lọ thu-ốc trừ sâu vào là chắc cũng hòm hòm rồi.
Đợi thu-ốc bột tan hết, cô bắt tay vào đổ đầy nước thu-ốc vào hai chiếc bình xịt:
“Chúng ta mỗi người một bên, trước tiên phun nước thu-ốc lên những cây trà bị sâu bệnh đã."
“Hai thùng thu-ốc trừ sâu này em cứ để ở phòng chứa dụng cụ, sau khi phun xong hôm nay thì ba ngày sau chị lại pha nước phun thêm một lượt nữa theo liều lượng như hôm nay em làm, sau khi phun xong ba lượt thì loại rệp này chắc chắn sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn thôi."
Sau khi tra cứu tài liệu trên mạng ngày hôm qua, Diệp Ninh cũng biết một khi vườn trà đã xuất hiện sâu bệnh thì nếu không thể giải quyết triệt để từ gốc thì sau này sẽ để lại hậu quả khôn lường, “Hiện tại không biết số rệp này là trứng sâu bám sẵn trên cây trà từ trước hay là do trời nóng lên nên chúng tự nở ra từ dưới đất nữa, tóm lại thời gian này phiền chị Xuân Hoa để ý nhiều hơn một chút, hễ phát hiện cây trà khác cũng có tình trạng như vậy thì nhanh ch.óng làm theo cách ngày hôm nay để khống chế lại, tuyệt đối không được để chúng sống sót trong vườn trà đến mùa thu, đợi đến mùa thu chúng đẻ trứng xong thì sang năm loại này sẽ càng nhiều hơn, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến sản lượng trà mùa xuân năm sau của vườn trà chúng ta đấy."
Sau khi nghe Diệp Ninh dặn dò xong, Hạ Xuân Hoa càng hiểu rõ hơn sự lợi hại trong chuyện này, lập tức vỗ ng-ực đảm bảo:
“Cô Diệp cô cứ yên tâm, tôi sẽ đặc biệt lưu ý, tuyệt đối không để đợt sâu bệnh này lan rộng ra đâu!"
Diệp Ninh và Hạ Xuân Hoa phối hợp với nhau phun hết sạch hai xô nước thu-ốc lớn lên vạt trà bị sâu bệnh, lúc phun được một nửa thì Hạ Xuân Hoa bỗng nhiên gọi:
“Cô Diệp, cô nhìn xem!
Hình như sâu rơi xuống rồi kìa!"
Diệp Ninh nhìn kỹ lại thì quả nhiên!
Trên những chiếc lá trước đó bò đầy sâu, sau khi phun nước thu-ốc lên chưa được bao lâu thì đã có không ít rệp rơi xuống đất không động đậy nữa.
“Thực sự có tác dụng rồi!"
Hạ Xuân Hoa vui mừng nói.
Diệp Ninh cũng mỉm cười:
“Tốt quá rồi, cuối cùng cũng trị được rồi."
Nhìn xác rệp rơi vãi trên mặt đất, Diệp Ninh cũng không quên nhắc nhở:
“Chị Xuân Hoa, quay lại chị hãy mang hết xác rệp này cùng với lớp đất bề mặt ra khỏi vườn trà nhé, không sợ gì khác chỉ sợ trong này có con nào chưa ch-ết hẳn, để lại thì lại là một mầm họa đấy."
Hạ Xuân Hoa nhìn xác rệp chỉ một loáng sau đã tích lại thành một lớp mỏng trên mặt đất, nghĩ đến việc mình có thể vì chúng mà mất đi một công việc tốt thì không kìm được mà căm ghét nói:
“Lát nữa tôi sẽ mang hết lũ sâu hại người này ra ngoài đốt thành tro luôn."
Sau khi xác định thu-ốc trừ sâu có hiệu quả vượt trội, Diệp Ninh mới yên tâm lái xe về núi.
Mặc dù việc chăm sóc cây trà tốn chút thời gian nhưng chuyện này không ảnh hưởng đến kế hoạch đi thành phố ngày hôm nay của Diệp Ninh, đợi sau khi Mã Ngọc Thư gieo hết hạt giống vào khu vườn cạnh nhà thì họ đóng cửa viện cửa phòng lại rồi lái xe xuống núi.
Nói ra cũng thật khéo, lúc đến ngã ba đường thì Diệp Ninh tình cờ đụng phải Cố Kiêu đang định lái xe lên thành phố.
Hôm qua lúc hai người chia tay Diệp Ninh không nói hôm nay sẽ đi thành phố, nên Cố Kiêu cứ mặc định cho rằng hôm nay cô phải ở trên núi trông chừng vườn trà, không ngờ lúc này hai người lại đụng mặt nhau ở dưới chân núi.
Mã Ngọc Thư nhìn chiếc xe tải lớn đang đỗ bên lề đường, lập tức nhắc nhở:
“Con đỗ xe vào lề đi, để mẹ lái cho, còn mấy tiếng đồng hồ chạy xe cơ mà, con sang xe của tiểu Cố mà trò chuyện với nó cho đỡ buồn."
Diệp Ninh rất muốn nói là không cần thiết đâu, nhưng lại có chút rung động, do dự một hồi lâu cô vẫn xách túi xuống xe.
Cố Kiêu không ngờ Diệp Ninh sẽ ngồi chung xe với mình, vui mừng khôn xiết không nói, còn không quên lén lút chỉnh lại cổ áo.
Cố Kiêu không ngốc, sớm đã phát hiện ra rồi, hễ mình mặc áo sơ mi, đặc biệt là áo sơ mi màu nhạt thì ánh mắt Diệp Ninh sẽ dừng lại trên người mình lâu hơn một chút.
Con gái làm đẹp vì người mình yêu, đàn ông cũng vậy, sau khi Cố Kiêu phát hiện ra sở thích của Diệp Ninh thì anh đã đặc biệt chú ý đến cách ăn mặc của mình, hiện tại quần áo của anh toàn bộ đều là áo sơ mi màu nhạt.
Diệp Ninh chú ý đến hành động nhỏ của Cố Kiêu nhưng cũng không trực tiếp vạch trần mà chỉ cúi đầu mỉm cười.
Sau khi hai người ngồi chung một chiếc xe, điều Cố Kiêu quan tâm nhất vẫn là tình hình vườn trà:
“Bây giờ đi thành phố thì phía vườn trà không vấn đề gì chứ?"
Diệp Ninh nghiêm túc gật đầu:
“Em đã tìm thấy loại thu-ốc trừ sâu đối phó với loại rệp này trong kho rồi, đã mang qua cho chị Xuân Hoa rồi, lúc nãy chúng em đã phun thu-ốc một lượt rồi, đều là thu-ốc đ-ặc tr-ị nên lũ rệp trên cây trà đều bị thu-ốc đ-ánh gục hết rồi, chắc là không có vấn đề gì nữa đâu."
“Hơn nữa trước khi đi em cũng để lại s-ố đ-iện th-oại nhà anh Vưu cho chị Hạ Xuân Hoa rồi, quay lại nếu có tình hình khác chị ấy sẽ ra công xã gọi điện cho em."
Cố Kiêu gật đầu:
“Vậy thì tốt rồi, đợt này chắc chúng ta phải ở thành phố vài ngày chứ?"
Diệp Ninh khẽ đáp:
“Dạ, ít nhất cũng phải làm xong cửa hàng đã, xưởng đã sản xuất được một phần đồ thu rồi, quay lại đồ thu và đồ hè sẽ được trưng bày riêng biệt."
Vải đồ thu hơi dày nên tốc độ may không nhanh bằng đồ hè, trước kia nếu mọi người đã làm quen tay thì một ca công nhân một ngày sản xuất hơn một nghìn bộ đồ hè là hoàn toàn không vấn đề gì, từ khi xưởng bắt đầu làm áo khoác thì tốc độ này giảm xuống còn năm sáu trăm bộ một ngày.
Chủ yếu là áo khoác phải làm túi và cổ áo rất phiền phức, Diệp Ninh định vị đợt áo khoác thu này của xưởng mình là áo khoác cao cấp, nên yêu cầu về đường may túi và cổ áo rất cao, phải phẳng, đối xứng, đều đặn, dưới yêu cầu cao như vậy thì rất nhiều thợ may lúc mới bắt tay vào làm ra thành phẩm đều phải sửa lại.
Cho dù là sau này mọi người đã làm quen tay thì tỷ lệ sửa lại cũng không hề thấp.
Bốn nhân viên bán hàng mà Diệp Ninh xác định lúc trước sau khi dạy xong cho những người tiếp quản thì đã được Chu Xảo Trân và những người khác điều xuống phía sau để làm kiểm tra chất lượng, cắt chỉ, đơm cúc rồi.
Những công đoạn đơn giản này ban đầu không có người cố định, vì đồ hè rất ít khi có cúc, công nhân là ủi lúc xử lý quần áo thì tiện tay cắt chỉ luôn.
Mặc dù xưởng có máy đóng cúc quần bò chuyên dụng nhưng loại máy đó không đóng được cúc áo khoác, sau khi thêm công đoạn đơm cúc bằng tay này thì Chu Xảo Trân và Trần Tố Phương đã bàn bạc với nhau và tuyển thêm hai công nhân nữa.
Hiện tại nhân sự của xưởng may Nghiên Sắc cơ bản đã đầy đủ, mặc dù vẫn chưa có nhà thiết kế và thợ ra rập chuyên nghiệp nhưng sau khi có giáo trình Diệp Ninh mang tới thì hai thợ may trong xưởng đều đang học tập rất nghiêm túc, có một thợ may nữ trẻ tuổi đã làm theo giáo trình dạy và tạo ra được một mẫu váy đuôi cá rồi.
Mẫu váy Chu Xảo Trân và mọi người đã xem qua rồi, cả hai đều cảm thấy kiểu dáng rất tân tiến, mặc lên người cũng rất tôn dáng, loại vải cotton dày được dùng cũng không phải loại vải chính quy gì, thầm cảm thấy mẫu váy chân váy này là có thể chính thức sản xuất hàng loạt.
Tuy nhiên Diệp Ninh mới là người có quyền quyết định ở xưởng may, mặc dù trước đó cô đã trao quyền cho Chu Xảo Trân và mọi người nhưng liên quan đến việc sản xuất mẫu mới thì không ai trong số họ mạo hiểm, chỉ cất mẫu váy đi định bụng đợi quay lại sau khi Diệp Ninh xem qua mới quyết định có sản xuất chính thức hay không.
Tóm lại là phía xưởng may đại khái đã đi vào quỹ đạo rồi, hiện tại chỉ còn thiếu việc trang trí xong cửa hàng nữa là xưởng may của Diệp Ninh có thể thực hiện tự sản xuất tự tiêu thụ rồi.
Cố Kiêu cũng biết tầm quan trọng của cửa hàng nên sau khi đến thành phố anh đã đi thẳng đến cửa hàng luôn.
Diệp Vệ Minh trước đó đã ở thành phố vài ngày rồi, vừa nhìn hướng chiếc xe tải lớn này đi là không kìm được hài lòng gật gật đầu:
“Thằng nhóc này đúng là biết nhìn người đấy."
Sơn và con lăn dùng cho cửa hàng đã được chuyển đến từ lần trước rồi.
Việc sơn tường này nói ra thì không khó, nhưng hiện tại thợ sơn chuyên nghiệp vẫn còn quá ít, may mà Diệp Vệ Minh là người toàn tài trong ngành trang trí, có ông mở miệng hướng dẫn thì cho dù là người ngoài nghề làm nửa ngày trời cũng có thể làm ra ngô ra khoai rồi.
Tuy nhiên chân Diệp Vệ Minh không tốt, không thể trèo cao cúi thấp được, chỉ có thể đóng vai trò hỗ trợ, Diệp Ninh và Cố Kiêu lại có việc khác phải bận nên cũng không thể ở lại đây làm cửu vạn được, vì vậy ông chỉ có thể tiếp tục ra thị trường nhân lực tìm thợ.
Với phương châm công việc của thợ sơn và thợ hồ cơ bản là giống nhau, sau khi Mã Ngọc Thư lái xe đưa Diệp Vệ Minh đi một chuyến đến thị trường nhân lực thì đã chở về ba người thợ.
Lúc này những người thợ ra thị trường nhân lực tìm việc không phải là người từ dưới quê lên thành phố làm thuê thì cũng là những công nhân mất việc tìm lối thoát khác.
Bây giờ thợ ở thị trường nhân lực ra ngoài nhận việc đều sẽ tự mang theo một tấm ván gỗ hoặc tấm bìa cứng, trên đó ghi rõ mức lương mình mong muốn và các loại công việc mình giỏi.
Hiện nay tiền lương của lao động ở thị trường nhân lực phần lớn nằm trong khoảng từ một đồng hai đến hai đồng.
Kể từ khi trên thành phố có thêm không ít xưởng bùn gạch thì người sửa sang lại nhà cũ cũng nhiều lên, vì vậy thợ hồ thợ nề rất đắt khách, hiện tại thời gian thực sự không còn sớm nữa, Diệp Vệ Minh đã đi dạo khắp thị trường nhân lực mới gom đủ được ba thợ hồ.
