Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 98

Cập nhật lúc: 16/04/2026 17:45

Vưu Lợi Dân vội vàng nói:

“Làm gì có chuyện đó, chút tinh mắt nhìn người này tôi vẫn có, nhìn một cô gái nhỏ rất chính phái và lương thiện, tuổi tác cũng không lớn, số hàng trước đây của tôi đều mua từ tay cô ấy, hơn nữa làm gì có phần t.ử phản động nào giờ này dám không chịu ẩn náu cho kỹ, ngược lại đi tốn công tốn sức bày trò này."

“Tôi nghĩ cô gái nhỏ sở dĩ muốn một cái thân phận Hoa kiều hoàn toàn là vì để sau này mở xưởng và làm ăn cho thuận tiện."

“Dù sao mặc dù Thạch ca anh đã nói chính sách bên trên sắp thay đổi rồi, nhưng mấy tháng nay vẫn chưa thấy động tĩnh gì, người có thể quang minh chính đại làm ăn và xây xưởng cũng chỉ có Hoa kiều thôi, có được thân phận như vậy hành sự chắc chắn sẽ thuận tiện hơn nhiều."

Nói xong Vưu Lợi Dân như đang tìm kiếm sự đồng tình, lại quay đầu hỏi Thôi Duy Thành:

“Thôi tiên sinh ông thấy có phải đạo lý này không?"

Thôi Duy Thành nhàn nhạt mỉm cười, không nói phải cũng chẳng nói không, chỉ xua tay nói:

“Chúng tôi cũng không thuận tiện như cậu nghĩ đâu, về nước xây xưởng cũng không phải nói xây là xây được ngay đâu, ở giữa thủ tục rất nhiều, thuế cũng phải nộp không ít."

Vưu Lợi Dân không hiểu những thứ này, không nhận được sự ủng hộ của Thôi Duy Thành, anh ta chỉ có thể lại quay đầu cố gắng thuyết phục Thạch Sùng:

“Tôi biết, nhưng người ta thực sự có bản lĩnh, cũng không để Thạch ca anh giúp không đâu, như đồng hồ, xe đạp, váy ren những thứ như thế trong tay cô ấy vẫn còn không ít đâu, tôi nghĩ cô ấy vốn dĩ đã quen biết những Hoa kiều khác rồi nhưng không biết tại sao cô ấy không trực tiếp nhờ những người đó giúp đỡ."

“Thạch ca anh cũng biết đấy, loại tiểu thương mua đi bán lại như tôi bình thường hiếm khi mới bắt chuyện được với nhân vật lớn như vậy, mỗi lần tôi lấy được hàng từ bên đó là lập tức lon ton mang tới cho anh ngay, chuyện này anh thực sự phải giúp tôi một tay."

Thạch Sùng đương nhiên là động lòng, bất kể là quần áo trước đây hay đồng hồ, quạt điện đều khiến ông kiếm được một khoản lớn, đừng nói là Vưu Lợi Dân, ngay cả ông cũng nhờ vào những mặt hàng cực phẩm này mà kiếm được số tiền bằng hai ba năm trước cộng lại.

Có điều nhân mạch trong tay Thạch Sùng không đủ để làm thành chuyện này, ông cũng chỉ có thể quay sang nhìn Thôi Duy Thành:

“Thôi tiên sinh, ông thấy chuyện này thế nào?"

Đồng hồ và quạt điện đối với Thôi Duy Thành mà nói đều không phải là món đồ hiếm lạ gì, ở nước ngoài đầy rẫy, ngược lại chiếc váy liền thân ren kia có chút thú vị, hơn hai nghìn chiếc váy liền thân ren trước đó ông đều không vận chuyển ra nước ngoài, chỉ vận chuyển tới thủ đô và Quảng Châu là đã bán sạch với giá cao rồi.

Nếu đối phương còn có những mặt hàng tương tự trong tay thì chuyện này cũng không phải không thể làm được.

Thôi Duy Thành xoa xoa cằm nói:

“Làm thì làm được, chỉ cần nói cô gái đó là họ hàng xa ở nước ngoài của tôi hoặc là cái gì đó là có thể làm cho cô ấy một cái thân phận Hoa kiều, chỉ có điều người không thể nhập cảnh từ nước ngoài, muốn làm thành chuyện này thì ở giữa không thiếu được việc lo lót trên dưới..."

Vưu Lợi Dân nghe vậy định lấy tiền ra ngay nhưng Thôi Duy Thành đã lên tiếng trước khi anh ta kịp mở miệng:

“Hay là cậu về hỏi lại một chút, cứ nói chuyện này tôi làm được, có điều tôi muốn mười nghìn chiếc váy liền thân ren loại lần trước."

Vưu Lợi Dân vốn định lấy một vạn năm nghìn đồng trong túi ra, nghe Thôi Duy Thành nói thế ông không kìm được hít một hơi lạnh.

Mười nghìn chiếc váy liền thân ren?

Tính theo giá nhập của anh ta là hai mươi hai đồng một cái?

Mười nghìn chiếc là bao nhiêu tiền ấy nhỉ?

Hai mươi hai vạn!

Chỉ là nhờ làm cái hộ khẩu thôi mà Thôi Duy Thành lại dám đòi nhiều thế này, cái này đơn giản không phải là sư t.ử ngoạm có thể hình dung được nữa rồi!

Chương 82 “Nói vậy thì vẫn là giá nhập anh đưa cho em rẻ rồi..."

Vưu Lợi Dân bị yêu cầu sư t.ử ngoạm của Thôi Duy Thành làm cho kinh ngạc đến mức không nói nên lời, mãi một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình:

“Thôi tiên sinh, chuyện này... mười nghìn chiếc váy liền thân ren thực sự không phải là con số nhỏ đâu ạ."

Cho dù tiền này không phải của chính anh ta bỏ ra, nhưng cũng chỉ là làm cái thân phận Hoa kiều thôi mà, làm sao đến mức phải tiêu nhiều tiền như vậy.

Vưu Lợi Dân nghĩ lát nữa vẫn phải bàn bạc kỹ lại với Thôi Duy Thành, nếu thực sự không được thì thà làm cho Diệp Ninh một cái hộ khẩu nông thôn, làm ăn bị hạn chế một chút thì đã sao?

Giống như những kẻ buôn lậu như bọn họ, nếu thực sự trông chờ vào việc mua đi bán lại mấy thứ đồ nhỏ nhặt thì phải kiếm bao nhiêu năm mới kiếm được số tiền hai mươi vạn này?

Mặc dù Diệp Ninh có bản lĩnh nhưng số lượng khổng lồ như vậy, muốn cô một lúc lấy ra được một lô hàng lớn như vậy nghĩ bụng cũng không phải việc dễ dàng gì.

Thôi Duy Thành vừa nghe lời này của Vưu Lợi Dân là biết đối phương đã hiểu lầm ý của mình, ông dùng ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối, thong thả nói:

“Số lượng thì có hơi nhiều một chút nhưng tôi cũng vẫn trả tiền hàng bình thường mà."

Thôi Duy Thành cũng không phải thổ phỉ, đừng nói gia tộc họ trước khi ra nước ngoài đã là nhà nho kinh doanh có tiếng ở phương Bắc, mà ngay cả mấy chục năm ở nước ngoài khi môi trường cực kỳ không thân thiện với họ thì cũng vẫn giữ gia phong kinh doanh thành tín.

Vưu Lợi Dân vốn định chuẩn bị một bụng lời lẽ muốn khuyên Thôi Duy Thành hạ thấp yêu cầu, lúc này nghe nói đối phương sẽ trả tiền hàng bình thường, ông bỗng chốc từ tận đáy lòng thở phào một hơi cho Diệp Ninh.

Vội vàng cười nịnh nọt:

“Được, vậy để tôi về hỏi lại một chút, cố gắng sớm chuẩn bị xong số hàng ông cần, có điều tôi nghĩ chuyện này không vấn đề gì đâu, chuyện thân phận ông cũng có thể từ từ chuẩn bị đi ạ."

Thôi Duy Thành gật đầu:

“Được, bên tôi sẽ xem xét lo liệu, có điều lô hàng này cậu phải bảo đối phương để cho tôi cái giá rẻ một chút, nếu giá đắt quá tôi cũng chẳng bõ công lo liệu một chuyến như thế này đâu."

Vưu Lợi Dân liên tục gật đầu:

“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi, lô hàng này tôi có thể không lấy lãi mà chỉ giúp không thôi, tới lúc đó giá cả chắc chắn sẽ thấp hơn giá đưa cho Thạch ca lần trước."

Nói thì nói thế chứ không lấy lãi là chuyện không thể nào, cho dù anh ta không lấy lãi thì sau này cũng phải bảo Diệp Ninh định giá xuất xưởng cao lên một chút, nếu không sau này để Thạch Sùng biết mình lần trước mỗi chiếc quần áo đã lãi của ông ta bao nhiêu tiền thì làm sao ông ta để yên cho mình được.

Chẳng phải lúc này anh ta chỉ mới nói giá của lô hàng này sẽ thấp hơn giá bán cho Thạch Sùng lần trước mà ông ta đã nhìn mình với vẻ nửa cười nửa không rồi sao.

Nhưng về việc này Vưu Lợi Dân không những không chột dạ mà trái lại còn kín đáo ưỡn thẳng lưng lên.

Mọi người làm ăn đều sẽ nói mấy lời khách sáo, cái giá nhập hàng này ngay cả mẹ đẻ cũng không thể nói cho biết, lại càng không thể thực sự nói thật với người mua.

Hơn nữa lô hàng quần áo lần trước Thạch Sùng lão già này cũng kiếm được không ít đâu, đừng nhìn Vưu Lợi Dân ở trấn Nhạc Dương có vẻ như tin tức rất lạc hậu, thực ra trên trấn có không ít người lúc nghỉ ngơi sẽ lên thành phố, thỉnh thoảng sẽ mang về một số chuyện tai nghe mắt thấy trên thành phố.

Dạo gần đây mấy cô gái trẻ trên thành phố đều lấy việc có thể mặc được chiếc váy liền thân bán ra từ tay Thạch Sùng làm vinh dự, một chiếc váy chuyển tay một cái là có thể bán được năm mươi đồng rồi, về việc này Vưu Lợi Dân cũng có nghe loáng thoáng.

Hai người lại bàn bạc kỹ một số chi tiết, sau đó Vưu Lợi Dân còn có sắp xếp khác nên cũng không ở lại nhà Thạch Sùng lâu.

Vưu Lợi Dân từ nhà Thạch Sùng ra không nghỉ ngơi chút nào, vội vàng bắt xe buýt tới vườn bách thú, ông vừa tới cửa vườn bách thú là thấy Tề Phương đang dắt Vưu Nhã ngóng trông ở cửa.

Vưu Nhã tinh mắt, một cái là thấy bố ngay, phấn khích vẫy vẫy bàn tay nhỏ:

“Bố ơi, bên này ạ!"

Vưu Lợi Dân sải bước đi tới, Vưu Nhã như một chú chim nhỏ vui vẻ sà vào lòng ông, ông giơ tay vuốt lại mái tóc bết mồ hôi cho con gái xong là bế xốc con gái đi ra ngoài.

Tề Phương vừa đi theo chồng tới trạm xe buýt vừa hạ thấp giọng hỏi:

“Chuyện lo liệu thế nào rồi?"

Vưu Lợi Dân nhếch khóe miệng:

“Thôi tiên sinh thì đồng ý giúp rồi, có điều yêu cầu ông ấy đưa ra hơi khó lo liệu, không biết bên Diệp cô nương có làm nổi không."

Chuyện này thành hay không thành liên quan trực tiếp tới sự hợp tác sau này giữa Vưu Lợi Dân và Diệp Ninh, vì thế trong lòng hai vợ chồng đều nặng trĩu.

Cả nhà ba người ngồi lên xe buýt, Vưu Nhã không biết trong lòng bố mẹ đang chất chứa tâm sự, dọc đường cứ hào hứng kể về những con vật nhìn thấy trong vườn bách thú, nào là hổ oai phong, khỉ tinh nghịch, còn có khổng tước xòe đuôi xinh đẹp nữa.

Cuối cùng Vưu Nhã còn có chút tiếc nuối bĩu môi:

“Mẹ cứ giục con mãi, bao nhiêu con vật nhỏ còn chưa xem đã đời!"

Vưu Lợi Dân giơ tay xoa xoa đầu con gái, dịu dàng hứa hẹn:

“Hôm nay đúng là không có thời gian, lần sau bố rảnh lại đưa Nhã Nhã tới vườn bách thú chơi nhé?"

Đến nhà mẹ đẻ Tề Phương xong thì anh trai chị dâu cô đều phải đi làm, lát nữa họ còn phải vội đi bắt xe nên cũng không có thời gian đợi bọn Tề Huy đi làm về.

Tề Phương vốn dĩ chỉ muốn tới thăm bố mẹ, về đến nhà chỉ nói được vài câu đã bị Tưởng Quế Hương kéo ra khỏi cửa.

Vưu Lợi Dân biết đây là mẹ vợ kéo vợ đi tìm thầy thu-ốc đông y để xem bệnh cho c-ơ th-ể.

Là một người đàn ông góa vợ nuôi lớn, Vưu Lợi Dân đương nhiên là muốn nuôi dạy thêm vài đứa con nữa rồi, vợ từ sau khi sinh con gái xong là mãi vẫn không có tin vui gì nữa, ông mặc dù không nói gì nhưng trong lòng vẫn mong mỏi thêm con thêm cháu.

Đám đàn bà ra khỏi cửa, hai người đàn ông là bố Tề và Vưu Lợi Dân cũng chẳng có gì để nói, cùng lắm là bố Tề quan tâm tới việc làm ăn của con rể.

Vưu Lợi Dân chọn một số chuyện có thể nói ra để nói, sau đó hai bố con ngồi trên sofa nhìn nhau trân trân, may mà bên cạnh còn có một Vưu Nhã đang ôm hộp bánh quy bơ ăn ngon lành nên không khí trong phòng cũng không đến mức quá ngượng ngùng.

May mà bọn Tề Phương quay về rất nhanh, Vưu Lợi Dân thấy vợ xách một cái túi vải lớn, không cần hỏi cũng biết bên trong chắc chắn là thu-ốc bắc thầy đông y bốc cho cô rồi.

Biết cả nhà họ còn phải đi bắt xe nên bọn Tưởng Quế Hương cũng không giữ họ lâu, thấy thời gian gần đến là tiễn họ tới trạm xe buýt.

Lên xe xong Vưu Lợi Dân rất nhạy bén nhận ra hốc mắt vợ hơi đỏ, trong lòng hiểu đối phương là không nỡ xa bố mẹ:

“Đợi tới nghỉ hè em cứ xin xưởng nghỉ thêm vài ngày, sau đó chúng ta lên thành phố chơi cho đã đời."

Giờ làm gì có chuyện nghỉ hai ngày cuối tuần đâu, công nhân trong xưởng mỗi tuần chỉ có đúng một ngày chủ nhật là được nghỉ, từ trấn Nhạc Dương lên thành phố đi về một chuyến đã mất nửa ngày trời rồi, cho nên từ khi Tề Phương và Vưu Lợi Dân kết hôn xong cơ bản là chưa bao giờ ở lại nhà ngoại qua đêm cả, lần nào cũng vội vàng tới ngồi một lát là phải về rồi.

Ngày tết xưởng nghỉ nhiều, Tề Phương thì có thể ở lại lâu hơn một chút nhưng nhà họ Tề phòng ốc chỉ có bấy nhiêu, hai đứa cháu trai lại sắp thành người lớn rồi, trong nhà cũng chẳng có chỗ cho cả nhà họ ở, lần nào cũng chỉ có thể ở nhà khách, bản thân cô trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.

Có điều Tề Phương hiểu phụ nữ sau khi lấy chồng cơ bản đều là tình cảnh như vậy, chỉ đau buồn một lát là điều chỉnh lại cảm xúc của mình, trên xe người đông mắt tạp nên bà không tiện hỏi chồng chuyện hộ khẩu, mãi tới khi về đến nhà bà mới lên tiếng hỏi:

“Thôi tiên sinh rốt cuộc đưa ra yêu cầu gì thế?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.