Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 99

Cập nhật lúc: 16/04/2026 17:45

Vưu Lợi Dân thở dài, đem yêu cầu của Thôi Duy Thành kể hết cho cô nghe.

Tề Phương nghe xong cũng giật mình:

“Nhiều thế á?

Thế này thì làm thế nào được."

Vưu Lợi Dân bất lực nói:

“Chỉ có thể xem bên Tiểu Diệp thôi, hy vọng trong tay cô ấy có nguồn hàng lớn như vậy."

Từ thành phố về xong Vưu Lợi Dân ở nhà cũng đứng ngồi không yên, ông biết chuyện này phải sớm nói cho Diệp Ninh biết, dù sao điều kiện khắc nghiệt như vậy, chỉ riêng việc Diệp Ninh chuẩn bị hàng hóa thôi đã mất không ít thời gian rồi.

Ngặt nỗi trước đây Diệp Ninh cũng không để lại địa chỉ hay s-ố đ-iện th-oại cho ông, muốn liên lạc với cô cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể đứng đợi đối phương tới tìm mình.

Ở bên thời hiện đại này Diệp Ninh mấy ngày nay cũng không nhàn rỗi.

Nghĩ tới việc sau này muốn mở xưởng chế biến trái cây thì số tiền hiện có trong tay chắc chắn là không đủ, cho nên cô lại chạy lên trấn ba chuyến, bán sạch sành sanh năm thỏi vàng.

Không phải Diệp Ninh không muốn bán hết một lượt mà là tiệm vàng trên trấn quy mô chỉ có bấy nhiêu, ông chủ căn bản không có nhiều tiền mặt như vậy để thu mua hết số vàng này, chỉ có thể là cô bán trước một hai thỏi, đối phương bán đi kiếm được tiền xong mới lại thu mua tiếp số vàng trong tay cô.

Hai hôm trước giá vàng lại giảm một chút, lần này vàng thỏi của Diệp Ninh chỉ bán được sáu trăm bốn mươi đồng một gam, so với trước đây mỗi thỏi vàng đều bán ít đi được hai ba nghìn đồng.

Có điều giá vàng vốn dĩ mỗi ngày mỗi khác, về việc này Diệp Ninh cũng chẳng có gì phải phàn nàn.

Số tiền một triệu sáu trăm nghìn đồng này Diệp Ninh cũng không lấy hết tiền mặt, chỉ lấy một triệu tiền mặt, sáu trăm nghìn còn lại cô bảo ông chủ chia ra mấy ngày lần lượt chuyển vào các thẻ ngân hàng khác nhau đứng tên cô và bố mẹ.

Bán vàng xong Diệp Ninh ước chừng bên Vưu Lợi Dân chắc có tin tức rồi nên lại thu dọn túi xách đeo lên người tới trấn Nhạc Dương.

Lúc này Vưu Lợi Dân đang rầu rĩ vì không liên lạc được với Diệp Ninh đây, giờ cuối cùng cũng đợi được đối phương xuất hiện, lập tức đem yêu cầu của Thôi Duy Thành kể cho cô nghe.

Mười nghìn chiếc váy, nếu là tặng không thì Diệp Ninh chắc chắn không đồng ý, dù sao cái thân phận Hoa kiều này đối với cô mặc dù có chút tiện lợi nhưng còn lâu mới đến mức đáng để cô bỏ ra một số tiền lớn như vậy.

Nhưng Thôi Duy Thành sẵn lòng trả tiền hàng thì chuyện này đối với Diệp Ninh mà nói chính là chuyện trăm lợi mà không có một hại.

Diệp Ninh chẳng thấy khó khăn chút nào, trực tiếp gật đầu với Vưu Lợi Dân:

“Được thôi, lát về tôi sẽ đi đặt hàng ngay, ngày mười lăm tháng sau anh dẫn theo tay chân đợi ở hang núi đó nhé, tôi sẽ vận chuyển quần áo và số thịt với trái cây anh cần trước đây tới cho anh."

Chuyện khiến Vưu Lợi Dân canh cánh trong lòng mấy ngày nay cứ thế được Diệp Ninh đồng ý một cách nhẹ nhàng, ông thở phào một hơi xong lại vội vàng bổ sung:

“Đúng rồi, sau đó Thạch Sùng lại đặc biệt gọi điện thoại cho tôi, nói Thôi Duy Thành đặc biệt yêu cầu mười nghìn chiếc váy đó ông ấy muốn lấy thêm nhiều size lớn."

Đối với yêu cầu này của Thôi Duy Thành, Vưu Lợi Dân lúc nghe thấy cũng rất khó hiểu, mặc dù size càng lớn thì dùng vải càng nhiều nhưng quần áo may sẵn bất kể size nào cũng đều bán một giá, Thôi Duy Thành nhìn khí độ bất phàm thế kia, nghĩ thế nào cũng không phải loại người sẽ chiếm chút hời vặt trên bề mặt như vậy.

Mà váy liền thân size lớn lại không phù hợp với vóc dáng của đại đa số mọi người trong nước thời bấy giờ, Vưu Lợi Dân thực sự không biết đối phương lấy nhiều váy size lớn thế kia để bán cho ai.

Diệp Ninh biết thân phận của Thôi Duy Thành nên biết đối phương yêu cầu như vậy là để làm gì:

“Ông ấy có lẽ là muốn xuất khẩu lô váy này ra nước ngoài, vóc dáng các cô gái nước Mỹ to cao hơn chúng ta một chút."

Vưu Lợi Dân bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, sau đó lại nhớ ra một chuyện:

“Đúng rồi, bên Thôi tiên sinh hy vọng lô hàng này cô có thể bán rẻ một chút, cô xem..."

Diệp Ninh cũng đâu phải trẻ con, tự nhiên biết nỗi lo trong lòng Vưu Lợi Dân, nghe vậy cũng chẳng nghĩ nhiều, trực tiếp xua tay nói:

“Dù sao mười nghìn chiếc quần áo này tôi vẫn tính giá hai mươi hai đồng một chiếc cho anh, sau này anh có thể bàn bạc với Thôi tiên sinh giá bao nhiêu thì tôi không quản."

Dù sao chuyện này Vưu Lợi Dân cũng chạy đôn chạy đáo giúp không ít việc, sau này hàng vận chuyển tới rồi, cho dù Thạch Sùng có xe tới lấy thì cũng cần Vưu Lợi Dân và tay chân của anh ta giúp vận chuyển tới trấn, Diệp Ninh đâu có nghĩ tới việc thực sự để đối phương không kiếm được một đồng nào.

Vưu Lợi Dân vốn dĩ chỉ lo lắng giá Diệp Ninh định quá rẻ, mình không biết ăn nói thế nào với bên Thạch Sùng, lúc này nghe cô nói thế là ông có thể yên tâm rồi.

Vưu Lợi Dân vẻ mặt hớn hở nói:

“Vậy lát tôi báo giá với Thôi tiên sinh là ba mươi bốn đồng."

Sợ Diệp Ninh hiểu lầm mình đen tối, Vưu Lợi Dân lại cười gượng giải thích:

“Chủ yếu là quần áo của chúng ta tốt, nghe nói ở nước ngoài đều là hàng hiếm cả, giá cả nếu định quá thấp sẽ uổng phí đồ tốt."

Diệp Ninh vẫn luôn biết Vưu Lợi Dân người này khá tinh minh, dù sao đối phương trước đây lúc làm ăn với Cố Kiêu có rất nhiều lúc sẽ ép giá một chút, lúc này nghe đối phương thật thà nói ra dự định trong lòng như vậy, cô không kìm được trêu chọc một câu:

“Nói vậy thì vẫn là giá nhập anh đưa cho em rẻ rồi?"

Chương 83 “Em đây cũng không phải là để tẩm bổ c-ơ th-ể đâu..."

Diệp Ninh trêu chọc như vậy, dù là cáo già như Vưu Lợi Dân trên mặt cũng không khỏi thoáng qua một tia ngượng ngùng, ông gãi gãi đầu cười nói:

“Tiểu Diệp, cô xem lời cô nói kìa, giá cô đưa đúng là cái giá thực sự có tâm, nhưng mà hai chúng ta giao tình thế này, với Thôi tiên sinh thì chẳng phải là khác nhau sao."

Diệp Ninh nhìn bộ dạng Vưu Lợi Dân giải thích khô khốc, không nhịn được mà bật cười thành tiếng:

“Anh Vưu, em đùa với anh thôi mà.

Anh ở giữa xoay xở cũng không dễ dàng gì, tiền nên kiếm anh cứ kiếm, chỉ cần làm xong việc là được."

——Số tiền này cho ai kiếm mà chẳng được chứ?

Bàn bạc xong chuyện giao dịch, Diệp Ninh quay về thời hiện đại lập tức liên lạc với xưởng gia công quần áo đã hợp tác trước đó.

Tin tốt là mặc dù đã trôi qua hai tháng rồi nhưng số quần áo may sẵn chất đống trong kho của ông chủ vẫn chưa xử lý được bao nhiêu.

Diệp Ninh lập tức đề nghị mua tất cả váy liền thân ren size lớn.

Tuy nhiên quần áo xưởng gia công cho các thương hiệu có rất nhiều kiểu dáng, trong đó váy liền thân kiểu dáng ren không nhiều, chỉ tính riêng size lớn thì chỉ có chưa tới năm nghìn chiếc.

Giám đốc xưởng có chút tiếc nuối tranh thủ:

“Size nhỏ với size vừa không được sao?"

Diệp Ninh trả lời rất trực tiếp:

“Không được, người nước ngoài vóc dáng to lớn, size nhỏ không có thị trường mấy."

Giám đốc xưởng vẫn chưa chịu bỏ cuộc:

“Thế còn các kiểu dáng khác thì sao, mấy cái vải dệt hoa, thêu hoa này, chất liệu cũng không tệ đâu, nếu cần thiết thì gom góp lại chắc cũng gom đủ mười nghìn chiếc váy liền thân size lớn đấy."

“Không đâu, khách hàng yêu cầu riêng rồi, chỉ lấy chất liệu ren thôi."

Diệp Ninh hiểu ý định muốn đẩy hết hàng tồn trong tay ra của đối phương, nhưng lần này cô thực sự không giúp được gì nhiều.

Sau khi thanh toán tiền mua năm nghìn chiếc quần áo này, Diệp Ninh bỏ lại một câu sau này có đơn hàng khác sẽ lại tới ủng hộ việc làm ăn của đối phương là mở trang web mua sắm ra chọn lựa số váy liền thân ren còn lại.

Thấy chỉ còn chưa tới hai mươi ngày nữa là tới lần giao dịch tháng sau, Diệp Ninh không có thời gian đi so sánh mẫu mã từng nhà một, sau khi lựa chọn so sánh kỹ càng đã chọn một xưởng quần áo có điểm uy tín và điểm khách quay lại cao nhất, từ đó chọn ra hai mươi kiểu dáng để gom đủ năm nghìn chiếc váy liền thân còn lại.

Vì là thuê riêng nhà thiết kế thời trang thiết kế, mặc dù Diệp Ninh lấy một lúc năm nghìn chiếc nhưng giá sỉ mỗi chiếc cũng lên tới một trăm mười chín đồng.

Để mua mười nghìn chiếc váy này, số tiền Diệp Ninh vừa gửi vào ngân hàng từ việc bán vàng và tiền tiết kiệm trong tay trước đó đã tiêu hết bảy tám phần mười.

May mà đã chuẩn bị đủ số hàng Thôi Duy Thành cần, sau khi giải quyết xong đơn hàng quần áo, Diệp Ninh lại bắt đầu chuẩn bị số xe đạp mà Vưu Lợi Dân cần.

Xe đạp thời hiện đại có không ít kiểu dáng, một số mẫu cơ bản nhập môn thậm chí chỉ cần một hai trăm đồng là có thể mua được một chiếc.

Nhưng những chiếc xe đạp chất liệu thép carbon cao này chắc chắn là không thể mang sang những năm 70 được, cuối cùng Diệp Ninh chọn đi chọn lại đã chọn một hãng sản xuất xe đạp giả cổ kiểu xe thồ Phượng Hoàng, một lúc đặt hàng hai mươi chiếc xe đạp.

Giá đơn chiếc năm trăm mười chín đồng đúng là đắt hơn không ít mẫu xe đạp nhập môn, nhưng theo như hãng sản xuất nói thì đều dùng thép loại tốt nên Diệp Ninh cũng chẳng tính toán nhiều làm gì.

Dù sao so với lô hàng tiền triệu của Thôi Duy Thành thì hai mươi chiếc xe đạp này cũng chỉ tốn hơn một vạn đồng, đã được coi là vật rẻ mà tốt rồi.

Đặt hàng xong Diệp Ninh chỉ việc đợi nhận hàng, còn về phần trái cây và thịt mà Vưu Lợi Dân cần, lo lắng bị biến chất nên Diệp Ninh đặc biệt đợi tới ngày mười ba tháng chín mới bắt đầu chuẩn bị.

Trái cây rất dễ mua, trên trấn tùy tiện tìm một người đạp xe ba gác bày bán trái cây và nho, tiến lên trò chuyện vài câu là có thể mua được lượng lớn trái cây từ tay người đó.

Cho dù đối phương không có sẵn trong tay thì với tư cách là người trồng quả, chỉ cần hô một tiếng trong nhóm đồng nghiệp là đã gom đủ số lượng Diệp Ninh yêu cầu rồi.

Duy nhất có chút rắc rối là vì năm nay hạn hán, trước đây lúc dưa hấu vào mùa rộ chỉ bán bảy tám hào một cân, năm nay giá bán lẻ trên thị trường lại cao tới một đồng rưỡi một cân.

Vì Diệp Ninh lấy nhiều nên ông chủ mới giảm giá cho cô một chút, đưa cho cô với giá một đồng hai hào một cân.

Giá nho thì đắt hơn một chút, một đồng tám một cân, dưa hấu thì để được lâu hơn nên Diệp Ninh đặt luôn ba tấn, nho hai tấn, vừa hay gom đủ mười nghìn cân.

Số trái cây này số lượng không hề nhỏ, may mà ông chủ nhà có sẵn xe tải nhỏ, chia làm mấy chuyến chở tới tận nhà cho Diệp Ninh.

Cũng chính là nhờ Diệp Vệ Minh và vợ sau khi về nhà đã đặc biệt xây tường viện cao thêm, xe tải lái vào sân xong chỉ cần đóng cửa viện lại là có thể ngăn cách được ánh mắt tò mò của dân làng, nếu không thì đúng là khó giải thích sao tự nhiên nhà họ lại mua nhiều trái cây như vậy.

Có nhiều nho và chuối như vậy nên đào và táo Diệp Ninh không mua nữa.

Không phải cô keo kiệt mà là cộng thêm váy liền thân và xe đạp thì hiện tại mười nghìn cân trái cây này đã cần Cố Kiêu vận chuyển trong một thời gian rất dài rồi.

Anh là người phải đi làm, lại không thể xin nghỉ dài ngày, nếu chuẩn bị quá nhiều hàng hóa sẽ rất làm lỡ việc của đối phương.

Lần này hàng hóa quá nhiều, Diệp Ninh cũng không định để Cố Kiêu vận chuyển một mình, cô lại mua thêm một chiếc xe rùa trên mạng, định lát nữa sẽ đi theo cùng vận chuyển hàng.

Sáng sớm ngày mười lăm lúc trời chưa sáng, Diệp Ninh đã đạp xe ba bánh tới lò mổ lấy một con lợn nguyên con về.

Lần này không có vận may như lần trước, không mua được lợn đất nhà nông mà chỉ mua được lợn nuôi chuồng.

Có điều lợn từ trại chăn nuôi ra là ăn cám mà lớn nên mỡ lợn nhiều hơn, đúng là phù hợp với nhu cầu của những năm 70.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.