Khó Theo Đuổi - Chương 10
Cập nhật lúc: 08/07/2026 05:03
6
Cù Thanh Trình luôn cho rằng...
Toàn bộ sự kiên nhẫn của đời mình đều đã dành hết cho Hướng Ca.
Vậy mà...
Vẫn không giữ được cô.
Con bé vô lương tâm này?
Đến năm tốt nghiệp thạc sĩ...
Cô vẫn muốn chia tay.
Đã chia tay còn muốn một mình đến nơi khác lập nghiệp.
Cù Thanh Trình tức đến mức suýt đau tim.
Nhưng anh còn biết làm sao?
Chẳng lẽ ép cô ở lại bên mình?
Anh nguyện coi Hướng Ca là đóa hoa của riêng mình.
Cho cô ánh nắng đẹp nhất.
Cho cô nguồn dinh dưỡng tốt nhất.
Nhưng điều đó...
Không có nghĩa Hướng Ca chỉ có thể làm đóa hoa của anh.
Cô có thể là cánh chim.
Cất cao tiếng hót rồi bay về phía bầu trời rộng lớn.
Cũng có thể là chú cá.
Bơi lội trong biển khơi mênh m.ô.n.g vô tận.
Trước hết...
Cô phải là chính mình.
Sau đó...
Mới là đóa hoa của anh.
Vì thế...
Anh đưa thẻ ngân hàng cho cô.
Cô không chịu nhận.
Không nhận sao được?
Đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh.
Lập tức nói:
“Cầm đi.”
“Đừng từ chối.”
“Đã cầm thẻ của anh thì ở bên ngoài không được nhìn người khác.”
“Cũng không được thích người khác.”
“Biết chưa?”
Chỉ cần gắn thêm cho cô một nghĩa vụ.
Thì cô sẽ chịu nhận lấy quyền lợi tương ứng.
7
Ngày cô rời đi...
Thời tiết rất xấu.
Mưa như trút nước.
Khiến anh nhớ đến những cảnh chia ly trong phim.
Giống như...
Một khi đã chia xa thì sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.
Trong lòng anh ngập tràn hoảng loạn.
Đội mưa lái xe đến sân bay.
Ban đầu hai người đã hẹn...
Không cần anh tiễn.
Nhưng anh vẫn đến.
Lúc ấy cô đang kéo vali chuẩn bị vào nhà ga.
Anh lao tới.
Chưa kịp để cô nói gì đã ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Anh không biết phải dùng lời gì để diễn tả nỗi lưu luyến của mình.
Chỉ biết vùi đầu lên vai cô.
Để mặc nước mắt tuôn trào.
“Em nhất định...Nhất định phải quay về.”
“Nhất định...Nhất định phải quay về nhé.”
Hướng Ca đáp:
“Em nhất định sẽ quay về.”
“Ngoại trừ anh…”
“Ngoại trừ anh...”
Rốt cuộc là “ngoại trừ anh” cái gì...
Cô không nói tiếp.
Mà anh cũng chẳng đoán ra.
8
Có lẽ Hướng Ca sẽ mãi mãi không biết...
Cù Thanh Trình từng đến thành phố nơi cô sinh sống.
Việc đến đó là cố ý.
Nhưng gặp được cô...
Lại chỉ là tình cờ.
Anh lấy cớ đi du lịch.
Rồi nhìn thấy cô trước cửa một nhà hàng.
Cô vẫn ăn mặc giản dị như trước.
Buộc tóc đuôi ngựa thấp.
Chẳng còn bận tâm hình tượng.
Ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà hàng.
Gặm một chiếc bánh màn thầu.
Đứng từ xa.
Cù Thanh Trình không nhìn rõ nhân màu đỏ bên trong là đường đỏ hay đậu đỏ.
Thấy cô ăn rất vội.
Anh lẩm bẩm:
“Ngon đến vậy sao?....Hay là đói quá rồi?”
Anh không bước đến quấy rầy.
Chỉ lặng lẽ đi theo cô từ phía xa.
Theo đến tận nơi cô ở.
Đó là một khu khá hẻo lánh.
May mà hàng xóm xung quanh đều rất thân thiện.
Anh cứ đứng dưới lầu nhà cô.
Hứng gió suốt nửa đêm.
Cuối cùng lạnh đến mức không chịu nổi nữa.
Mới cong môi cười rồi rời đi.
9
Sau đó...
Anh còn đến vài lần nữa.
Nhưng vì tính chất công việc...
Anh không thể ở lâu.
Lần nào cũng vội vã đến rồi lại vội vã đi.
Đương nhiên...
Cô chẳng hề hay biết.
Cho đến năm thứ hai.
Cô chuyển đi.
Cù Thanh Trình lại một lần nữa mất tin tức của cô.
Anh vô số lần đi ngang qua nơi ấy.
Đâu biết rằng...
Lúc đó cô đã đến Thượng Hải tìm con đường phát triển mới.
10
Hai năm qua lần lượt hiện lên trong đầu Cù Thanh Trình.
Anh ngái ngủ vươn vai, hướng về phía phòng tắm gọi lớn:
“Hướng Tiểu Ca”
“Xong chưa? Mau ra sưởi ấm giường cho anh.”
Hướng Ca bước ra khỏi phòng tắm, bĩu môi:
“Anh đừng giục em. Em xong thì tự khắc sẽ ra mà.”
Cù Thanh Trình chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
Anh tự nhủ với chính mình:
“Không sao. Cô ấy chỉ mặc áo sơ mi của mình thôi.”
Nhưng ngoài miệng lại nói với Hướng Ca:
“Mau lại đây.”
Đợi cô trèo lên giường.
Cù Thanh Trình lại không hài lòng.
“Sao em nằm xa anh thế?”
Hướng Ca đáp:
“Em sợ anh làm chuyện xấu.”
Cù Thanh Trình lập tức phản đối:
“Thế nào gọi là chuyện xấu?
“Đây là chuyện hợp tình hợp lý.”
Vừa nói...
Anh vừa nhích sang, kéo cô ôm c.h.ặ.t vào lòng.
“Đừng nói nhiều nữa. Lại đây để anh hôn.”
(Hết).
