Khó Theo Đuổi - Chương 9
Cập nhật lúc: 08/07/2026 05:02
“Không biết món quà này...Có cứu được em lúc nước sôi lửa bỏng không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhỏ xinh kia.
Trong nháy mắt...
Tôi hiểu ra.
63
Cù Thanh Trình thong thả nói:
“Không mở ra xem à?”
Người này...
Ý anh là...
Muốn tôi dùng chiếc nhẫn anh tặng để cầu hôn chính anh?
Rốt cuộc...
Là ai cầu hôn ai vậy?
Đầu óc tôi mơ màng nghĩ ngợi, nín thở mở chiếc hộp ra.
Quả nhiên...
Bên trong là một cặp nhẫn.
Nhẫn vàng.
Đầu óc tôi hoàn toàn rối tung.
Có ai cầu hôn bằng nhẫn vàng bao giờ chứ?
Tôi như một con rối bị điều khiển, cầm chiếc nhẫn nam lên.
“Anh...”
Còn chưa kịp nói hết câu...
Cù Thanh Trình đã đưa tay ra.
“Được.”
“Anh đồng ý.”
Tôi: “...”
Trong lòng, tôi lặng lẽ bổ sung nốt câu còn dang dở.
“Anh có đồng ý kết hôn với em không?”
64
Sau một hồi náo loạn như vậy...
Cả bàn thức ăn cũng nguội gần hết.
Thế mà Cù Thanh Trình vẫn chưa chịu dừng.
Anh cầm chiếc nhẫn còn lại, nhẹ nhàng đeo lên tay tôi.
Rồi nắm lấy đầu ngón tay tôi, cúi xuống hôn khẽ.
“Đã cầu hôn rồi...Thì sau này không được rời xa anh nữa.”
“Cho dù em có c.h.ế.t...Thì cũng phải vào phần mộ nhà họ Cù.”
“Hiểu chưa?”
Tôi cảm thấy cảm xúc của mình lúc này quá mong manh.
Anh chỉ vừa nhắc đến chuyện mồ mả...
Mà tôi đã muốn khóc rồi.
Nhưng tôi vẫn cố nhịn.
Tôi nói:
“Cù Thanh Trình…”
“Sau này đừng dữ với em nữa.”
“Anh không dữ với em.”
“Em cứ dữ với anh.”
“Muốn dữ thế nào cũng được.”
“Cũng không được tự nhiên mặc kệ em.”
“Ừ.
“Anh sẽ để ý em.”
“Chỉ để ý một mình em.”
“Vậy thì...Đĩa cua rang cay trên bàn…Anh nhường em ăn được không?”
“Hả?”
“Đồ ngốc, không được.”
…………
Ngoại truyện: Cù Thanh Trình
1
Cù Thanh Trình cảm thấy mình đã gặp phải thử thách lớn nhất từ trước đến nay trong cuộc đời.
Anh thích một cô gái.
Nhưng lại không biết phải theo đuổi cô thế nào.
5 anh em cùng phòng ký túc xá thay nhau làm quân sư quạt mo, nhiệt tình hiến kế:
“Chân thành là tuyệt chiêu vô địch. Cứ xông lên là được.”
Thế là anh thật sự xông lên.
Anh ngây ngô chặn cô lại, nói một tràng tự giới thiệu chẳng có mấy tác dụng, còn vì quá căng thẳng mà lắp bắp đến hai lần.
Trong tưởng tượng của anh, kết cục chỉ có hai.
Một là cô vui vẻ đồng ý.
Hai là cô khéo léo từ chối.
Anh chưa từng nghĩ...
Còn có khả năng thứ ba.
Chuyển tiền.
Cô gái lạnh lùng như băng, giọng nói còn mang theo chút mất kiên nhẫn.
“Được thôi.”
“Muốn tôi đồng ý thì trước tiên chuyển cho tôi một trăm nghìn tệ để xem thành ý.”
Chỉ cần chuyển tiền là được sao?
Trong lòng Cù Thanh Trình vui mừng khôn xiết.
Đơn giản vậy thôi à?
2
Đúng vậy.
Đúng là đơn giản như thế.
Vừa về đến ký túc xá, 5 vị quân sư đã lập tức xúm lại.
“Thế nào rồi? Thế nào rồi?”
Cù Thanh Trình chống nạnh, mặt mày hớn hở.
“Thành công rồi.”
“Các anh em, tối nay tôi bao. Đi ăn đồ nướng.”
Cả 5 người đồng loạt im lặng.
Một phút sau.
Không biết ai hô lên đầy cảm xúc:
“Trời đất! thế mà cũng được luôn à?”
3
Thật ra...
Điều đầu tiên thu hút Cù Thanh Trình chính là gương mặt của Hướng Ca.
Cô rất đẹp.
Đẹp đến mức nếu bước vào giới giải trí cũng tuyệt đối không bị lu mờ.
Khó ai có thể không rung động trước cô.
Nhưng vì hoàn cảnh gia đình...
Rất nhiều người lại chùn bước.
Đại học vốn là một vòng tròn nhỏ.
Trong cùng một môi trường, chẳng có bí mật nào giấu được lâu.
Ai cũng biết Hướng Ca không có bố mẹ.
Trong nhà chỉ còn một bà cụ tuổi đã cao.
Cô đúng chuẩn hình mẫu con nhà nghèo hiếu học.
Điều kiện kinh tế bình thường.
Không giỏi giao tiếp.
Tính cách hơi vụng về, cứng nhắc.
Nhưng cực kỳ chịu khổ.
Cù Thanh Trình không thể tưởng tượng nổi cuộc sống gần như ngày nào cũng phải đi làm thêm.
Ngày thường thì chỉ làm buổi tối.
Cuối tuần và ngày lễ thì làm cả ngày.
Thế nhưng Hướng Ca chỉ bình thản nói với anh:
“Bởi vì em cần tiền.”
Cô quá mạnh mẽ.
Không muốn để anh xem thường mình.
Nhưng lại rất chân thành.
Chưa bao giờ bịa ra những thứ vốn không thuộc về mình.
4
Suốt bốn năm, từ năm cuối đại học đến khi cùng tốt nghiệp thạc sĩ...
Cù Thanh Trình từng chút một kéo Hướng Ca ra khỏi vũng bùn.
Anh mua cho cô đồ ăn.
Mua quần áo cho cô.
Mỗi ngày đều phải nghĩ ra vô số lý do để cô chịu nhận.
Anh cẩn thận giữ gìn lòng tự trọng của cô.
Giả vờ như mình vô tư, chẳng biết gì cả.
Anh hôn lên đôi mắt cô.
Thấy hàng mi cô run lên như chú nai con vừa bị giật mình.
Anh đến đón cô tan làm.
Chiếc Mercedes lướt qua từng ngọn đèn đường.
Cô buồn ngủ co người trên ghế phụ, mái tóc xù lên như một chú sư t.ử nhỏ.
Mơ màng nói với anh:
“Đến trường thì gọi em nhé.”
Sau này...
Cô biết cười nhiều hơn.
Biết trêu đùa anh.
Có hôm tâm trạng tốt còn làm nũng.
Cô không biết cãi nhau.
Mỗi lần giận ai chỉ biết lạnh mặt im lặng.
Người khác tưởng cô phớt lờ đối phương.
Thật ra...
Là cô không biết phải mắng lại thế nào.
Cãi nhau với anh thì càng thua t.h.ả.m.
Trong miệng chỉ có mấy câu:
“Anh đừng...”
“Anh đừng nói em nữa.”
“Anh đừng làm phiền em.”
“Anh đừng như vậy.”
Cù Thanh Trình chưa từng gặp kiểu người như thế.
Mỗi lần cãi nhau...
Trong lòng anh đều gào thét:
Đáng yêu c.h.ế.t mất!
5
Hai người đã chia tay bao nhiêu lần?
Chắc khoảng ba, bốn lần gì đó.
Cù Thanh Trình dốc hết tâm sức chăm sóc đóa hoa của mình.
Từng chút một làm tan đi sự trầm mặc, xa cách và lạnh nhạt của cô.
Để cô trở thành cô gái rạng rỡ, thích cười, thích đùa như bây giờ.
Bảo anh chia tay thật sao?
Rồi trơ mắt nhìn cô sau này đứng cạnh một người đàn ông khác?
Nằm mơ đi.
Cửa chính, cửa sổ anh đều khóa kín hết.
Đối phó với việc cô cứ đòi chia tay thế nào?
Muốn chia thì chia.
Nhưng chia một ngày hay hai ngày...
Là do anh quyết định…
