Khó Theo Đuổi - Chương 8
Cập nhật lúc: 08/07/2026 05:02
55
Tôi hơi mơ hồ về mối quan hệ giữa hai đứa lúc này.
Tôi cũng không biết rốt cuộc bọn tôi đã quay lại với nhau hay chưa.
Tuy chúng tôi đã ôm nhau, cũng đã hôn nhau.
Nhưng anh chưa từng nói rõ rằng bây giờ tôi còn có thể lấy thân phận bạn gái của anh hay không.
Chúng tôi chỉ ở tỉnh S một tuần.
Sau khi trở về, anh lập tức lao vào công việc.
Tôi thì khá rảnh.
Buổi trưa không có việc gì liền nấu cơm mang đến bệnh viện cho anh.
Mấy lần đầu tôi đến, đồng nghiệp của anh còn trêu:
“Úi chà, úi chà, đây là ai thế? Không định giới thiệu với bọn này à?”
Về sau, mỗi lần tôi đến...
Mọi người đều rất ăn ý gọi tôi là chị dâu.
Tôi rất thích cách xưng hô ấy.
Mà Cù Thanh Trình cũng chưa từng phủ nhận.
56
Ngày cuối cùng của tháng 10.
Là sinh nhật tôi.
Đó cũng là ngày bà nội nhặt được tôi.
Bánh sinh nhật là tôi tự mua.
Nhưng Cù Thanh Trình nói sẽ tặng tôi quà.
Từ sáng sớm tôi đã háo hức.
Không ngừng đoán xem anh sẽ tặng mình thứ gì.
Trước đây, lúc còn yêu nhau...
Để tránh tôi nghĩ ngợi nhiều, anh chưa bao giờ tặng những món quà quá đắt.
Đều là những món rất bình thường.
Son môi, túi xách...
Anh nói người khác đều tặng như vậy.
Có một năm, anh tặng tôi cả một xấp phiếu đổi điều ước.
Chính tay anh làm.
Anh mua một xấp thẻ rất dày, dùng đủ màu b.út viết lên những việc mình có thể làm cho tôi.
Chỉ cần tôi lấy đúng tấm thẻ ra tìm anh đổi...
Anh sẽ giúp tôi thực hiện.
Không có tấm nào trùng nhau.
Nhỏ thì như:
“Lấy nước giúp em.”
“Giữ chỗ trong phòng tự học giúp em.”
Lớn thì như:
“Hôn em một cái.”
“Cùng em đi du lịch.”
Đó là món quà sinh nhật tôi thích nhất.
Tôi luôn cảm thấy Cù Thanh Trình giống như Doraemon của riêng mình.
Anh có thể giúp tôi thực hiện mọi điều ước.
Mà cũng chưa bao giờ chê tôi tham lam.
Tôi chẳng cần phải đoán.
Bởi tôi biết...
Món quà anh tặng, nhất định tôi sẽ thích.
57
Khi Cù Thanh Trình đến thì trời đã gần tối.
Hoàng hôn dần buông.
Ngoài cửa sổ nổi lên một cơn gió cuốn lá rơi.
Anh thay chiếc áo sơ mi chỉnh tề thường ngày bằng một chiếc áo hoodie mỏng, chất vải mềm mại.
Đi đôi giày vải.
Rồi như thể đang trở về chính nhà mình, lấy chìa khóa dự phòng ra mở cửa.
Là tôi nhất quyết đưa chìa khóa cho anh.
Lúc đó chân tôi vẫn chưa bình phục.
Tôi nói:
“Lỡ em ngã trong nhà thì sao?”
“Lúc cần anh thì phải làm thế nào?”
Chính tôi cũng không biết.
Hai năm qua chẳng học được điều gì hay ho.
Chỉ học được mười phần mười cái tài lừa người của anh.
Lúc anh bước vào...
Tôi đang bưng thức ăn ra phòng khách.
“Đúng lúc ăn cơm luôn.”
“Chẳng phải anh thích cua rang cay sao? Em làm theo công thức trên mạng đấy, chắc là ngon lắm.”
Cù Thanh Trình ngồi xuống bàn ăn.
Nhưng không cầm đũa.
“Chẳng phải nên ước nguyện trước sao?”
À đúng.
Phải ước nguyện trước đã.
58
Chắc Cù Thanh Trình không hề biết...
Trong hai năm qua...
Điều ước sinh nhật của tôi là gì.
Cho dù bận rộn đến đâu.
Tôi cũng chưa từng bỏ lỡ sinh nhật của mình.
Bởi tôi luôn cảm thấy...
Điều ước vào ngày sinh nhật là linh nghiệm nhất.
Mà năm nào tôi cũng chỉ có cùng một điều ước:
“Mong Cù Thanh Trình sẽ không thích người khác.”
Đó là một điều ước hơi ích kỷ.
Tôi đã quyết không để anh biết.
Cù Thanh Trình giục tôi:
“Mau ước đi.”
Tôi không vội.
Mà hỏi anh trước:
“Nếu em ước...Anh sẽ giúp em thực hiện chứ?”
59
Cù Thanh Trình im lặng nhìn tôi một lúc.
Ngón trỏ khẽ gõ lên mặt bàn.
“Em yêu.”
“Anh đâu phải con rùa trong hồ điều ước.”
“Nhưng điều ước này...Anh rất dễ thực hiện mà!”
Tôi hơi sốt ruột.
Theo bản năng đứng dậy, nghiêng người qua phía bên kia bàn.
“Anh phải nói là sẽ chứ.”
Thấy anh vẫn không lên tiếng.
Tôi lục trong túi xách, lấy ra một tấm thẻ đã cũ bạc màu.
Đó là tấm phiếu đổi điều ước anh từng tặng tôi.
Cho đến ngày hai đứa chia tay...
Tôi vẫn chưa nỡ dùng.
“Vậy...Em dùng tấm phiếu vạn năng này để đổi được không?”
Cù Thanh Trình nhận lấy tấm thẻ.
“Em vẫn còn giữ à?”
“Ừm. Em không nỡ dùng.”
Thật ra bây giờ tôi cũng không nỡ.
Loại đồ vật này đáng lẽ nên được cất trong chiếc hộp sắt của tôi.
Rồi chôn xuống đất cất giấu.
Cù Thanh Trình bỏ tấm thẻ vào túi quần.
“Được thôi.”
“Vậy mỗi người nhường một bước.”
“Em nói điều ước của mình trước đi.”
60
Tôi cố nén cảm giác nóng bừng đang lan dần trên gò má.
Cố để mình trông bớt căng thẳng hơn.
“Ý là…”
“Chúng ta đã ôm nhau rồi. Anh cũng... cũng hôn em rồi.”
“Vậy em...Có thể làm bạn gái anh lần nữa không?”
Cù Thanh Trình gần như trả lời ngay lập tức.
“Không được.”
Tôi khẽ “Ồ” một tiếng.
Đầu cúi gằm xuống.
Không nói thêm lời nào.
Ngay cả tấm phiếu vạn năng...
Cũng không còn hiệu nghiệm nữa sao?
Lòng tôi nghẹn lại.
Nỗi buồn trong khoảnh khắc ấy như thủy triều dâng lên.
61
Tình hình dường như bỗng trở nên rất khó xử.
Tôi chìm trong cảm giác hụt hẫng.
Không biết phải nói gì để xoa dịu bầu không khí.
Đúng lúc ấy.
Cù Thanh Trình lại lên tiếng.
Anh nói:
“Hướng Tiểu Ca.”
“Anh sắp 30 tuổi rồi.”
“Em để anh chờ lâu như vậy...Mà bây giờ còn nói chuyện làm bạn gái gì nữa?”
Anh nắm lấy cổ áo tôi.
Kéo tôi lại gần mình.
Khoảng cách giữa hai đứa gần đến mức gần như chạm vào nhau.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
Chậm rãi, từng chữ một nói:
“Điều em nên làm...Là cầu hôn anh.”
62
Cầu... cầu hôn?
Đầu óc tôi như vừa bị ai đó gõ mạnh một cái.
Tôi ngơ ngẩn mất nửa phút mới ngây người gật đầu.
“Đúng...Phải cầu hôn.”
“Cầu hôn mới đúng.”
Tôi luống cuống sờ khắp người, rồi mới chợt nhớ ra...
Tôi còn chưa từng mua nhẫn.
Tôi bối rối nhìn anh.
Cù Thanh Trình ung dung ngồi lại xuống ghế, đẩy chiếc hộp quà mang theo đến trước mặt tôi.
Với dáng vẻ hờ hững, như chẳng hề bận tâm, anh nói:
“Em không có nhẫn để cầu hôn anh sao?”
