Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 344: Thăm Hỏi
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:15
Chúng tôi đến bệnh viện xử lý vết thương trước, sau đó đến đồn công an lấy lời khai.
Thái Mắt Kính từ ngược đãi ch.ó mèo đến trả thù g.i.ế.c người, đây là một vụ án lớn, một tin tức lớn ở huyện nhỏ, rất nhanh đã lan truyền trên mạng địa phương.
May mà mẹ tôi ở phòng đơn lại ngủ sớm, đợi chúng tôi bận rộn xong về đến nhà, bà vẫn chưa biết chuyện.
Lần này Cư Tục bị dọa không nhẹ, tôi vất vả lắm mới dỗ con bé ngủ được, sau đó đi ra phòng khách.
Anh Khởi ngay cả chiếc sofa anh mua cũng không ngồi, cứ yên lặng ngồi trên ghế, nhìn thấy tôi, anh lập tức đứng dậy, có chút gò bó hỏi:"Tiểu Hà, vai em còn đau không?"
Tôi nói:"Không đau, chỉ bị xước nhẹ một chút thôi."
Vì né tránh kịp thời lại có một lớp quần áo cách trở, vết thương quả thực không sâu, ngay cả khâu cũng không cần.
Nhưng vô cớ bị c.h.é.m một nhát, thật sự rất đau.
Anh cúi đầu:"Xin lỗi em, anh không ngờ hắn lại nhanh ch.óng đuổi đến tận đây như vậy, đáng lẽ anh nên đưa hai mẹ con về nhà."
Tôi nói:"Ai mà biết được loại biến thái đó đang nghĩ gì chứ? Anh có thể đến kịp thời, em đã rất biết ơn rồi."
Anh Khởi đến để đưa chiếc vòng tay định vị của Cư Tục để quên ở bệnh viện, vừa đến gần đã nghe thấy tiếng thiết bị chống yêu râu xanh.
Nếu không phải anh khống chế được Thái Mắt Kính, tôi ôm Cư Tục thật sự không thoát khỏi kiếp nạn này.
"Không cần khách sáo... Kẻ họ Thái đã bị bắt, tạm thời có thể yên tâm rồi, anh đi đây, em khóa cửa cẩn thận nhé."
Khoảnh khắc anh quay người, tôi nhìn thấy bàn tay phải giấu bên hông anh quấn băng gạc dày cộm, những đầu ngón tay lộ ra sung huyết sưng tấy.
Tôi nhịn không được nói:"Anh Khởi, tay của anh..."
Anh cúi đầu nhìn, cử động các ngón tay, giọng điệu nhẹ nhõm nói:"Không sao, không ảnh hưởng đến việc khám bệnh, em nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta gặp lại."
"... Vâng."
Cho đến khi tôi khóa kỹ cửa, anh mới rời đi.
Vừa thoát c.h.ế.t từ dưới lưỡi d.a.o của Thái Mắt Kính, tôi nhất thời cũng không thể bình tĩnh lại được, trằn trọc trên giường không ngủ được, đành lấy điện thoại ra lướt.
Sau đó tôi phát hiện, từ khóa "Người đàn ông ngược đãi mèo cầm d.a.o c.h.é.m người" đang được bàn tán sôi nổi lúc chập tối đã biến mất.
Xem ra, hai kẻ có m.á.u mặt nhà họ Thái bắt đầu hoạt động rồi.
Muốn Thái Mắt Kính đền tội, tiếp theo tuyệt đối phải đ.á.n.h một trận ác liệt.
Nhà họ Thái có thể kiểm soát được bình luận trên mạng, nhưng không bịt được miệng người khác, sáng sớm hôm sau, mẹ tôi đã nghe từ miệng bệnh nhân khác chuyện Thái Mắt Kính cầm d.a.o c.h.é.m người ở tiểu khu gần đây, lập tức đoán ra "người" xui xẻo đó chính là tôi.
Bà nhìn vết thương trên vai tôi, tức đến mức không chịu nổi, anh Khởi vừa đến bà liền mắng:"Yến Khởi, cậu không phải nói nhà cậu rất an toàn sao, an toàn cái rắm ấy! Tên biến thái đó theo đến tận nhà cậu rồi mà cậu cũng không biết..."
Lời còn chưa dứt, bà phát hiện tay anh Khởi bị thương còn nặng hơn vai tôi, đành ngậm miệng lại.
Anh Khởi nhẫn nhục chịu đựng, vừa xin lỗi mẹ tôi xong, cửa phòng bệnh liền bị gõ.
Chúng tôi quay đầu nhìn, ngoài cửa đứng một đôi vợ chồng lớn tuổi ăn mặc chỉnh tề, người đàn ông xách quà cáp và giỏ hoa quả, người phụ nữ ôm một bó hoa hồng.
Hai người ánh mắt tinh anh, nhanh ch.óng đ.á.n.h giá mấy người chúng tôi, sau đó tươi cười rạng rỡ bước vào.
Người đàn ông nhìn tôi, vừa mở miệng đã giống như lãnh đạo phát biểu:"Chào Liên Hà, chúng tôi là bố mẹ của Tiểu Thái, nghe nói mẹ cô nằm viện, đặc biệt đến thăm."
Sau đó nhìn mẹ tôi:"Chị gái..."
Mẹ tôi lật người ngồi dậy:"Ông cưa sừng làm nghé cái gì, ai là chị gái ông? Thằng cháu rùa nhà ông suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t con gái tôi, lần này chúng tôi nhất định phải kiện c.h.ế.t các người!"
Chắc hẳn Bố Thái đã lâu lắm rồi không nghe thấy những lời khó nghe như vậy, bây giờ nghe người ta mắng thẳng mặt con trai mình là cháu rùa, khuôn mặt đó lập tức kéo dài thượt.
Mẹ Thái liếc nhìn chồng một cái, đặt hoa lên giường, cười híp mắt bày tỏ ý đồ đến đây:
"Mẹ Liên Hà à, chúng ta đều làm cha làm mẹ, không nỡ nhìn con cái chịu tội, Liên Hà bị thương chị xót, con trai tôi bị đ.á.n.h nhập viện tôi cũng xót, nếu làm ầm ĩ lên tòa án, chỉ làm tổn thương hòa khí hàng xóm láng giềng giữa chúng ta. Ở đây có một khoản tiền bồi dưỡng, mong mọi người nhận cho, chuyện này cứ thế lật qua, sau này đừng truy cứu nữa."
