Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 345: Cứng Đối Cứng
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:15
Bố Thái Mẹ Thái một người đi thẳng vào vấn đề, một người miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, đồng thời tiết lộ thân phận địa vị của mình ở địa phương, bảo chúng tôi nhận mười vạn tệ "tiền bồi dưỡng" để hòa giải, nếu không thì chính là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.
Mẹ tôi nói:"Ây dô, hai kẻ có m.á.u mặt ra tay mà chỉ có mười vạn, còn tưởng các người tài giỏi lắm cơ, chút tiền này rơi bên đường tôi cũng chẳng thèm nhìn, các người cũng không biết ngượng mà ra vẻ trước mặt tôi. Thằng con trai biến thái c.h.ế.t tiệt của các người, trước kia ngược đãi ch.ó mèo không ai quản được nó, lần này nó c.h.é.m con gái tôi, tôi nhất định phải bắt nó ngồi tù! Đánh quan tòa thôi mà, nhà tôi có thừa tiền, nhất định phụng bồi đến cùng!"
Mẹ Thái lấy thẻ ngân hàng trong bó hoa hồng ra, nói:"Mẹ Liên Hà à, đều là đồng hương, không cần thiết vì chút chuyện này mà xé rách mặt, hơn nữa Liên Hà chẳng phải vẫn đang đứng sờ sờ ở đây sao? Nếu chị cảm thấy tiền không đủ, chúng ta có thể thương lượng thêm..."
"Hừ, vậy thì..."
Lời mẹ tôi còn chưa dứt, anh Khởi đã ngắt lời bà, nói với Mẹ Thái:"Chúng tôi không chấp nhận hòa giải, các người vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng hầu tòa đi."
Bố Thái nhìn anh Khởi:"Cậu là ai?"
Mẹ tôi nói:"Con rể tôi!"
Hai hàng lông mày rậm như sâu róm của Bố Thái nhíu lại với nhau:"Chính cậu là người đ.á.n.h con trai tôi nhập viện? Một bác sĩ có thể tùy tiện đ.á.n.h người sao? Không chấp nhận hòa giải, tôi thấy cậu là không muốn lăn lộn ở đây nữa rồi!"
Anh Khởi nói:"Lúc đó con trai ông đang cầm d.a.o đuổi c.h.é.m Liên Hà và đứa trẻ, tôi đ.á.n.h hắn là phòng vệ chính đáng. Còn việc tôi có thể lăn lộn ở đây được hay không, ông nói không tính."
Bố Thái nhếch đôi môi dày, để lộ một hàm răng vàng khè:"Hahaha, người trẻ tuổi, thật có gan... Nếu các người cứ nằng nặc muốn cứng đối cứng với Thái mỗ tôi, cho thể diện mà không cần, vậy chúng ta cứ chờ xem! Các người từng người một—"
Ông ta lại liếc nhìn mẹ tôi một cái:"Ba người, đều đừng hòng chạy thoát."
Nói xong, ông ta quay người bỏ đi.
Mẹ Thái để lại danh thiếp, dịu dàng nói lời kết:"Mẹ Liên Hà à, bọn trẻ đều còn trẻ, cớ sao phải làm khó chúng tôi chứ? Khuyên chị suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc là lấy tiền hay là đ.á.n.h quan tòa."
Mẹ tôi vo tròn tấm danh thiếp ném vào người Mẹ Thái:"Đây chính là thái độ của bà lão này!"
Mẹ Thái nhìn cục giấy lăn đến bên chân, cười lạnh một tiếng, cũng bỏ đi.
Hai người vừa đi, mẹ tôi liền nằm bẹp xuống giường, sợ hãi không nhẹ:"Hóa ra hai người này không phải là những kẻ có m.á.u mặt bình thường! Thảo nào không ai dám đắc tội họ, lần này chúng ta coi như chọc phải tổ ong vò vẽ rồi."
Anh Khởi lấy điện thoại ra, nói:"Cuộc đối thoại vừa rồi con đã ghi âm lại, có thể dùng làm bằng chứng đe dọa, bây giờ con đi liên lạc với luật sư ở Đế Đô để đ.á.n.h quan tòa... Liên Hà, em và Tục Tục cũng đừng đi lẻ loi nữa, sau này ra vào anh sẽ đi cùng hai người."
Tôi nắm tay Cư Tục gật đầu.
Nhìn thái độ kiêu ngạo khi đối phương buông lời tàn nhẫn, là biết họ không phải lần đầu tiên đe dọa người khác.
Chủ nhân của chú ch.ó Corgi kia đại khái cũng bị ép phải rời đi như vậy.
Thực ra tôi không sợ đối chất với Thái Mắt Kính trước tòa, bởi vì hắn cầm d.a.o c.h.é.m người trước, có camera giám sát, có nhân chứng và những người làm chứng khác, bác sĩ pháp y cũng đã giám định thương tật.
Điều khiến tôi khó xử là, đ.á.n.h vụ kiện này nhất định sẽ tốn tiền tốn sức.
Đặc biệt là bố mẹ nhà họ Thái ở đây còn khá có thế lực, muốn lật đổ họ không hề dễ dàng.
Nhưng người ta đã c.h.é.m đến tận cửa nhà rồi, cho dù vì sự an toàn sau này, cũng không thể tiếp tục làm rùa rụt cổ được.
Đành phải để mẹ tôi xì tiền ra thôi.
Anh Khởi ra ngoài gọi điện thoại cho luật sư, tôi lập tức nhích đến mép giường bàn bạc với bà:"Mẹ, tiền đ.á.n.h quan tòa lần này coi như con mượn mẹ, sau này nhất định sẽ trả..."
Mẹ tôi nói:"Mượn mỏ gì chứ, số tiền này đáng tiêu! Đến lúc đó bắt cả nhà tên biến thái c.h.ế.t tiệt kia bồi thường một vố thật lớn!"
