Khởi Đầu Bằng Gói Thuốc Chuột: Thê Tử Đanh Đá Siêu Vượng Phu - Chương 142: Cơ Tiểu Thư Cải Nam Trang
Cập nhật lúc: 12/01/2026 08:03
Mẹ Trương Quế Hoa rụt rè nép vào bên cạnh con gái.
Bà nhỏ giọng nài nỉ: "Quế Hoa này, hay là con cho mượn tiền đi.
Con yên tâm, đến lúc đó nếu em trai con không trả, mẹ với cha con sẽ trả.
Con coi như làm phúc thương tình mẹ đi, nếu không con dâu về lại làm loạn lên mất."
Trương Quế Hoa nghe vậy, nước mắt lã chã rơi: "Mẹ, dù sao mẹ cũng là mẹ chồng, sao mẹ không thể cứng rắn lên một chút được chứ."
Mẹ cô tuy cũng thương cô, nhưng chung quy vẫn là thiên vị con trai.
Cô không hiểu nổi sao mẹ mình lại có thể nhu nhược đến mức bị con dâu bắt nạt như vậy.
Bà mẹ cũng khóc: "Quế Hoa, nếu con không cho mượn tiền, mẹ về chắc chắn không có ngày nào yên ổn đâu.
Con có bao nhiêu thì cho mượn bấy nhiêu đi, mẹ nhất định sẽ trả mà!"
Nếu Nhân T.ử tức giận bỏ về nhà ngoại, con trai bà chẳng phải mất vợ, cháu nội chẳng phải mất mẹ hay sao.
Bà cũng sắp xuống lỗ rồi, chịu nhục một chút cũng chẳng sao.
Nhịn một chút cho nhà cửa êm ấm.
"Nhổ!
Hai người đừng có ở đó mà diễn trò giả tạo làm người ta phát tởm.
Nhà họ Tiêu giờ giàu có thế nào cả làng này ai chẳng biết, tôi không tin chị không có tiền!
Rõ ràng là không muốn cho mượn!"
Lý Nhân T.ử khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn hai mẹ con họ, càng nhìn càng thấy ghét.
Cả mẹ lẫn con đều đáng ghét như nhau, cô ta nhìn đâu cũng thấy ngứa mắt.
"Quế Hoa, mẹ xin con đấy!
Nếu con có bạc thì cho mượn đi!"
Mẹ Trương Quế Hoa vừa khóc vừa định quỳ xuống.
Trương Quế Hoa vội vàng kéo bà lại: "Mẹ, mẹ làm cái gì vậy!"
Trong lúc giằng co, Bàng Đại Lệ đột nhiên từ cổng lao vào, cầm một cái chổi lớn quất túi bụi lên người Lý Nhân Tử.
Vừa đ.á.n.h chị ta vừa hô hoán: "Đứa nào là trộm đấy, ban ngày ban mặt dám vào nhà bà ăn cắp à!
Người đâu mau đến xem, giữa thanh thiên bạch nhật có quân trộm cướp vào nhà này!"
Lý Nhân T.ử bất ngờ trúng mấy đòn đau, nhe răng trợn mắt gào lên: "Chị nói lăng nhăng gì thế, tôi là người nhà ngoại của thím hai nhà chị đây, ái chà, đừng đ.á.n.h nữa, chị đ.á.n.h nhầm người rồi!"
"Người nhà ngoại cái nỗi gì, tôi đứng ngoài cổng nghe hết rồi, quân bây ép thím hai nhà tôi trộm tiền trong nhà, xem bà có đ.á.n.h c.h.ế.t quân trộm cướp nhà bây không!" Bàng Đại Lệ vừa c.h.ử.i vừa quất chổi không ngừng tay.
Chị ta ra tay chẳng hề nhẹ, cộng thêm lợi thế về chiều cao và thể hình, Lý Nhân T.ử chỉ còn nước chịu đòn.
Đánh chưa được mấy cái, Lý Nhân T.ử đã đau đến mức chỉ còn biết gào khóc t.h.ả.m thiết.
Mẹ Trương Quế Hoa sực tỉnh vội chạy lại ngăn cản: "Chị dâu bên thông gia ơi, đừng đ.á.n.h nữa!
Đó là con dâu tôi, em dâu của Quế Hoa đấy!"
Bàng Đại Lệ không động thủ với bà cụ, nhưng thẳng tay nhổ toẹt một bãi nước bọt.
"Chó má!
Mẹ đẻ với chả em dâu cái kiểu gì mà lại đi ép bức con gái mình như thế?
Tôi sống đến chừng này tuổi đầu rồi mới thấy lần đầu đấy.
Nhổ, thật không biết xấu hổ!"
Mẹ Trương Quế Hoa mặt mũi đỏ bừng vì nhục nhã, kéo Lý Nhân T.ử chạy biến, đâu còn mặt mũi nào mà ở lại.
Thấy người đã đi khuất, Bàng Đại Lệ quăng chổi, quay người đóng c.h.ặ.t cổng viện lại.
Chị ta hừ lạnh nói với Trương Quế Hoa: "Được đấy, tôi đứng ngoài nghe hết cả rồi, hôm nay cuối cùng cũng cứng rắn được một lần, không dễ chút nào đâu nha!"
Trời mới biết chị ta đã phải nhịn cực khổ thế nào, vốn dĩ đã muốn đ.á.n.h người từ lâu rồi.
Trương Quế Hoa kinh ngạc đến mức giờ vẫn chưa ngậm miệng lại được: "Chị dâu, chẳng phải chị dắt bốn đứa nhỏ ra đồng rồi sao?"
Bàng Đại Lệ vừa nghe đã cáu: "Sao, tôi không đi cô không vui à, hay là tôi đ.á.n.h em dâu cô làm cô xót xa, đang thầm c.h.ử.i tôi trong bụng chứ gì!"
"Đúng là làm ơn mắc oán!
Đáng lẽ tôi cứ mặc kệ cho cô bị bắt nạt mới phải!"
Trương Quế Hoa vội vàng giải thích: "Không có đâu chị dâu, hôm nay đa tạ chị nhiều lắm, nếu không có chị vào thì em thực sự không biết phải làm sao nữa."
Mẹ cô mà quỳ xuống thì cô chịu c.h.ế.t, còn cái đồ độc ác Lý Nhân T.ử kia không chừng còn dám xông vào phòng lục lọi tiền bạc, lúc đó cô chẳng biết ngăn cản thế nào.
Bàng Đại Lệ bấy giờ sắc mặt mới dịu đi đôi chút: "Hừ!
Muốn cảm ơn thì sau này nhớ cho tôi ăn thịt nhé, đừng có mà cứ dâng hết ruột gan cho người ngoài nữa.
Ăn bao nhiêu người ta cũng chẳng nhớ ơn đâu, lúc mấu chốt chẳng phải vẫn chỉ nghĩ cho con trai họ sao?!"
Cái đồ ngốc Trương Quế Hoa này, sao cứ mãi không nhìn thấu được nhỉ, con gái đã gả đi rồi.
Mẹ cô ta nói thương con gái chẳng qua chỉ là đầu môi ch.óp lưỡi thôi.
Con gái có tốt đến mấy, con dâu có độc địa đến đâu thì bà ta vẫn cứ cố mà vơ vét đồ đạc nhà con gái mang về cho con trai con dâu thôi.
"Cũng may là mẹ chồng không có nhà, nếu không để bà thấy bà mắng cho vuốt mặt không kịp.
Tôi thấy cô có tí tiền trong tay nên sướng quá hóa rồ rồi, cái gì cũng đem cho.
Con gà mẹ để dành cho cô ăn ở cữ mà cô cũng đem cho người ngoài, ngay cả chồng con mình cũng không nỡ để lại một miếng!"
Bàng Đại Lệ càng mắng càng giận, hận không thể bổ cái đầu Trương Quế Hoa ra xem bên trong có phải toàn rơm rạ không.
"Oa oa oa..."
Trong phòng bỗng vang lên tiếng trẻ con khóc thét.
Bàng Đại Lệ bấy giờ mới thôi c.h.ử.i rủa: "Đứa nhỏ đói đến phát khóc rồi kia kìa, mau vào trong cho nó b.ú đi."
Trương Quế Hoa vội vàng lau nước mắt, lật đật vào phòng bế con lên dỗ dành.
"Ối mẹ ơi!
Sao tôi ngửi thấy mùi cái gì cháy thế này!" Bàng Đại Lệ ba chân bốn cẳng chạy xộc vào bếp.
Vừa bước vào, bà ta thấy hoa mắt ch.óng mặt, trời đất như tối sầm lại.
"Cái nồi của tôi ơi!"
...
...
Trong khi gia đình Lão Trương đang một phen gà bay ch.ó chạy, nồi niêu cháy khét lẹt, thì bên phía Lý Thúy Hoa dĩ nhiên là chẳng hay biết gì.
Chứ nếu mà biết được, chắc bà đã vác d.a.o xông thẳng đến cửa nhà họ rồi.
Thoáng cái mà đoàn người đã đi trên đường được một tháng, chỉ còn vài ngày nữa là tới thành Túc Châu.
Càng gần đến nơi, dọc đường càng thêm náo nhiệt, quán xá nghỉ chân cũng dần nhiều lên.
Suốt chặng đường nhìn chung đều sóng yên biển lặng, không xảy ra thêm biến cố gì.
Giang Hồng Vận vốn đã hội quân cùng họ, nhưng đột nhiên có việc gấp nên phải khởi hành đi trước.
Tiêu Húc dẫn theo Ôn Xảo Nương, cứ đi qua nơi nào là nhất định phải nếm thử đặc sản nơi đó.
Sau một tháng ròng rã, bụng của Ôn Xảo Nương đã lộ rõ, không còn dáng vẻ mảnh mai như trước nữa.
Nghỉ ngơi suốt đêm qua, sáng sớm nay lại tiếp tục lên đường.
Lý Thúy Hoa ngồi trong xe ngựa mà cứ thấy bứt rứt không yên, rốt cuộc nhịn không được liền than vãn: "Cái xe ngựa này đúng là không dành cho người ngồi mà.
Ngồi lâu là cả người cứ đau nhức hết cả lên.
Xảo Nương, con có đau không?
Để mẹ bóp chân cho!"
Ôn Xảo Nương vội vàng giữ tay bà lại: "Mẹ, mẹ đừng làm thế kẻo con tổn thọ mất.
Chắc là do tối qua mẹ ngủ không ngon giấc thôi, chứ con thấy vẫn ổn mà."
"Con không đau là tốt rồi.
Dọc đường mẹ chỉ lo con không khỏe, ai dè người không chịu được lại là cái bộ xương già này.
Biết thế này mẹ đã chẳng đi theo làm gì cho vướng chân vướng tay bọn con." Lý Thúy Hoa cảm thấy mình đi theo chẳng giúp được gì, ngược lại còn là gánh nặng.
"Sao mẹ lại nói là vướng tay?
Đi ra ngoài để mở mang tầm mắt, thấy được phong thổ nhân tình khác biệt, thế mới gọi là không sống hoài sống phí.
Chẳng lẽ mẹ đi cùng tụi con mà không vui sao?"
Lý Thúy Hoa đối xử tốt với mình, Ôn Xảo Nương cũng chẳng tiếc gì những lời ngọt ngào để dỗ dành bà.
Lý Thúy Hoa cười hì hì: "Vui chứ, sao lại không vui cho được.
Ngày nào mẹ nằm mơ cũng thấy mình đang cười tỉnh cả ngủ đây này."
Tiêu Húc ngồi bên cạnh cầm sách, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Ôn Xảo Nương, đáy mắt đầy ắp ý cười dịu dàng.
Đang lúc trò chuyện rôm rả, cỗ xe bỗng nhiên khựng lại.
Bên ngoài, Ảnh Lục nhìn hai kẻ đang chặn giữa đường với khuôn mặt không chút cảm xúc.
"Dám hỏi huynh đài, các vị có phải đang đi về hướng thành Túc Châu không?"
Ảnh Lục không đáp lời.
Lý Thúy Hoa từ cửa sổ ló đầu ra ngoài: "Đúng là đi Túc Châu đây, các người là ai?
Có chuyện gì thế?"
