Khôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 24/06/2026 11:00
Quan binh kéo ta ra.
Gậy gộc hung hăng giáng mạnh xuống đầu ta.
Máu đặc sệt chảy đầy mặt.
Máu và nước mắt hòa lẫn che mờ đôi mắt.
Trong cơn mơ hồ, ta thấy bọn chúng chỉ dùng một tấm chiếu rách cuốn lấy A tỷ của ta rồi mang đi.
Cùng lúc ấy, bên kia bức tường.
Chiêng trống vang trời.
Muôn dân ngưỡng vọng.
Tiếng chúc mừng dậy đất rung trời đã lấn át tiếng khóc của duy nhất một người.
Ta tuyệt vọng quỳ rạp trên mặt đất.
Những ngón tay khẽ co lại.
Hai con b.úp bê đất nằm dưới đất bỗng như có sinh mệnh.
Chúng đột ngột đứng dậy.
Như phát điên, chúng lao về phía hai tên quan binh.
Lột da đầu của chúng.
Cắn nuốt m.á.u thịt của chúng.
Tiếng cười nói náo nhiệt ngoài tường quá mức ch.ói tai.
Không ai chú ý đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết ở nơi này.
Sau khi ăn no.
Hai con b.úp bê đất phồng to lên một vòng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Sau đó chúng tham lam l.i.ế.m môi.
Vẫn còn thòm thèm chưa thỏa.
Ta chậm rãi đứng dậy.
Nắn lại những đoạn xương đã gãy.
Cõng A tỷ trên lưng.
Từng bước, từng bước đi về Dương Châu.
Hai con b.úp bê lặng lẽ theo sát phía sau.
Khi A tỷ còn sống, chúng được gọi là b.úp bê đất.
Nhưng giờ A tỷ không còn nữa.
Chúng nên lấy lại cái tên vốn thuộc về mình.
Chúng…
Vốn phải được gọi là Khôi.
…
Khôi không biết buồn vui, chỉ là công cụ dùng để g.i.ế.c người.
Đó là điều Cốc chủ nói với ta khi còn ở Ác Nhân Cốc.
Ông ta từng nói, chỉ những kẻ chế tạo được khôi tốt mới xứng là một Khôi sư ưu tú.
Nếu không làm được, vậy thì tự biến mình thành khôi.
Ông ta không hề nói đùa.
Mỗi năm vào cuối hạ, ta đều thấy trong cốc xuất hiện thêm vài bộ da đẹp, trắng hếu phơi trên những cây sào.
Không bao lâu sau, lại có thêm vài con khôi mới.
Ta học được rất nhiều thứ từ Cốc chủ.
Ví như bạc tình bạc nghĩa.
Ví như sống mà như xác không hồn.
Ví như g.i.ế.c người không chớp mắt.
Cuối cùng, Cốc chủ Ác Nhân Cốc c.h.ế.t dưới tay đệ t.ử mà ông ta đắc ý nhất.
Ta phủi sợi chỉ khôi còn dính m.á.u trong tay, từng bước từng bước đi ra ngoài cốc.
Ác Nhân Cốc chưa từng có ánh mặt trời chiếu tới.
Đó là lần đầu tiên ta bước ra ngoài.
Trước mắt là một rừng phong đỏ bạt ngàn không thấy điểm cuối. Gió thu thổi tan mùi m.á.u tanh còn vương trên người.
Lá phong đỏ thật sự rất rực rỡ.
Gió cũng thật sự rất lớn.
Thổi đến mức thân thể ta chao đảo, tưởng như sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.
Trước khi ngất đi, ta rơi vào một vòng tay mềm mại ấm áp.
Sau đó, ta tỉnh lại.
Xung quanh là một đám cô nương ríu rít không ngừng.
Theo bản năng, ta co các ngón tay lại, định điều khiển khôi g.i.ế.c người.
Đúng lúc ấy, một đôi mắt phượng bỗng lọt vào tầm nhìn.
A tỷ dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ của ta.
“Muội đang tìm hai con b.úp bê đất này phải không, tiểu muội muội?”
Theo ánh mắt của tỷ ấy, ta nhìn thấy hai cục đất nặn đang nằm bên gối.
Khôi của ta đã bị tỷ ấy rửa sạch sẽ tinh tươm.
Ngay cả màu vẽ bên ngoài cũng bị rửa mất.
Chỉ còn lại phần phôi đất và những đường nét ngũ quan mơ hồ, trông đáng thương vô cùng.
Kẻ đối đầu với A tỷ, Lục Ngân Thi, khẽ cười nhạo:
“Thương La, ngay cả bản thân ngươi còn nuôi không nổi, vậy mà lại nhặt thêm một đứa chỉ biết ăn không ngồi rồi về. Đợi lát nữa để ma ma phát hiện ra, coi chừng bị kéo đi tiếp khách đấy.”
A tỷ đưa tay bịt tai ta lại.
“Suỵt, trẻ con không được nghe mấy chuyện này.”
Lục Ngân Thi đúng là miệng quạ đen.
Dù A tỷ có giấu ta kỹ đến đâu, cuối cùng ta vẫn bị tú bà kéo đi tiếp khách.
Nhưng hễ có người bước vào phòng ta, chẳng hiểu vì sao bên trong luôn vang lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Đến khi trời sáng, bọn họ đều hoảng sợ vô cùng, nhưng lại chẳng dám nói ra điều gì.
Tú bà muốn đuổi ta đi.
Nhưng ta chẳng đi đâu cả.
Ta chỉ ngồi xổm phía sau A tỷ.
Dần dà, cho dù tú bà tức đến giậm chân, bà ta cũng không đuổi nổi ta nữa.
Dù sao ta cũng chỉ là một đứa trẻ hoang đến cả tên cũng không có.
Cuối cùng, A tỷ suy nghĩ một hồi rồi lấy ra một mảnh giấy.
Đó là thư tình do người trong lòng nàng viết cho nàng.
Trên đó đề:
“Xuân linh vô tận, La đồ hữu khánh.”
Gió thu lướt qua mái tóc.
Tỷ ấy quay đầu lại, mỉm cười nhìn ta.
“Sau này muội sẽ gọi là Thương Xuân nhé, tiểu muội.”
Ngày hôm ấy, tỷ ấy đặt cho con khôi một cái tên.
Mà ta cũng lựa chọn giao sợi chỉ khôi vào tay tỷ ấy.
Tỷ ấy điều khiển một con khôi từ lâu đã tê dại vô cảm, để nó trở thành một con người bình thường.
Ta vẫn luôn cảm thấy, A tỷ mới là Khôi sư giỏi nhất thế gian.
Tỷ ấy có thể dạy dỗ một thân xác không biết buồn vui trở nên có m.á.u có thịt.
Biết khóc.
Biết cười.
Biết giận hờn.
Thế nhưng A tỷ à…
Tỷ chỉ không dạy ta rằng, nếu một ngày sợi chỉ khôi bị đứt, con khôi ấy phải tiếp tục sống thế nào đây?
Ta đã chôn cất A tỷ.
Sau khi chôn cất tỷ ấy xong, ta tự tay may cho mình một lớp da mới.
…
Lá phong đỏ rực rồi lại úa tàn.
Thời gian chẳng màng xuân thu, cứ thế lặng lẽ trôi qua ba năm, cho đến khi phủ Công chúa lại đón thêm một chuyện vui.
Nói là chuyện vui, nhưng đám hạ nhân trong phủ ai nấy đều nơm nớp lo sợ, đến thở mạnh cũng không dám.
Chỉ vì tiểu Thế t.ử từ khi chào đời thì đêm nào cũng khóc không ngừng.
Công chúa vì thế đã đ.á.n.h c.h.ế.t năm nhũ mẫu, lại treo cổ hàng chục nha hoàn và gia nhân.
Giờ đây không còn ai dám chăm sóc tiểu Thế t.ử nữa, đám hạ nhân trong phủ đều run như cầy sấy, sợ bị Công chúa chọn trúng.
Chỉ có ta từng bước quỳ bò đến trước mặt Công chúa, hai tay dâng lên một đôi b.úp bê cát tường.
“Điện hạ, nô tỳ có lẽ có thể thử một lần.”
Công chúa vận hoa phục lộng lẫy, ngồi cao trên thượng vị, khinh miệt nhìn ta.
Thấy dung mạo ta tầm thường, nàng mới sai người bế tiểu Thế t.ử tới.
Tiểu Thế t.ử vốn đang khóc ngặt nghẽo, vừa nhìn thấy đôi b.úp bê liền lập tức nín khóc, thậm chí còn bị chọc cho cười khanh khách.
Công chúa sinh nghi, hỏi lai lịch của đôi b.úp bê ấy.
Ta vẫn quỳ dưới đất, cung kính đáp:
“Nô tỳ sinh ra ở Dương Châu. Dương Châu sông núi hữu tình, thuở nhỏ đồ chơi đều là đất bùn, vì vậy biết nặn vài món đồ nhỏ.”
