
Không Chọn Ngươi, Ta Chọn Tự Do
Ta và Thôi Thanh Viễn có hôn ước từ năm ba tuổi.
Vào tiệc trưởng thành của ta, hắn trước mặt bao người tuyên bố đời này non mòn biển cạn cũng chỉ cưới một mình ta.
Từ đó khắp kinh thành chẳng ai dám tới nhà họ Ôn hỏi cưới ta nữa.
Thế nhưng hắn lại chần chừ mãi không chịu mang sính lễ tới nhà.
Có người muốn tới cầu hôn muội muội ta, lại vì chuyện đại hôn của ta chưa định mà đành lui bước.
Ta giả vờ vô tình trêu đùa Thôi Thanh Viễn:
"Thương cho bà chị già này nếu còn không gả đi nổi, e là làm hỏng cả mối duyên của các em gái mất."
Hắn đột nhiên nổi trận lôi đình với ta:
"Thẩm Thanh Hòa, nàng thèm gả đi đến thế sao?”
"Nàng xem biểu muội kém nàng một tuổi kia kìa, chí hướng của người ta là làm nữ quan.”
"Nàng không thể học tập người ta một chút, nuôi chút hoài bão cho đàng hoàng được sao?"
Khi ấy ta mới biết nhà họ Thôi vừa đón về một vị biểu tiểu thư.
Nàng ta văn thao võ lược, đàn cầm kỳ họa đều tinh thông.
Sự xuất hiện của nàng ta càng diễn tả ta thành kẻ dung tục, hấp tấp chỉ chờ gả đi.
Ta đúng là đang vội gả thật.
Thế nên, ta đã nhận lấy thánh chỉ từ trong hoàng cung gửi tới.












