[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 16: Mâm Cơm Ngày Hạ
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:30
Sau khi Kỳ Liêm bế Dung Vãn ăn xong bữa cơm, cậu nhóc đã nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại, dĩ nhiên trên vầng trán nhỏ của Dung Vãn cũng lấm tấm những giọt mồ hôi mịn. Kỳ Liêm đỡ lấy chiếc quạt nan từ tay mẹ Dung, không quạt cho mình trước mà lại điều chỉnh tốc độ, từ từ đưa gió mát về phía Dung Vãn.
Tận hưởng sự đãi ngộ đặc biệt được một lúc, Dung Vãn không cưỡng lại được sự vẫy gọi của thần ngủ, cô bé tựa vào lòng Kỳ Liêm mà thiếp đi. Chẳng biết là mơ thấy gì mà trên mặt thoáng nụ cười ngọt lịm, đôi môi nhỏ thỉnh thoảng còn chép chép vài cái.
"Tiểu Thất ngày nào tầm này cũng phải ngủ một lát! Cháu đưa em cho cô, để cô bế em vào giường lò nằm cho thoải mái!" Mẹ Dung đưa tay định đón lấy cô bé.
Lúc giao Dung Vãn đi, vẻ luyến tiếc hiện rõ trên khuôn mặt Kỳ Liêm khiến mẹ Dung suýt bật cười. Ai không biết chắc lại tưởng mình bắt nạt gì đứa nhỏ này không bằng!
Dung Vãn mà ngủ trưa quá giấc là y như rằng sẽ rơi vào trạng thái ngơ ngẩn một hồi. Cô bé lật người ngồi dậy trên giường lò, cứ thế ngẩn ra nhìn chằm chằm phía cửa, một hai lọn tóc mềm mại còn dựng ngược lên như râu tôm. Kỳ Liêm vừa vén rèm bước vào đã thấy ngay bộ dạng ngốc nghếch đó của em gái, cậu suýt thì phì cười, nhưng kịp thời tắng hắng một tiếng, điều chỉnh biểu cảm gương mặt để giữ vững hình tượng "anh trai lớn" cao ráo, huy hoàng.
"Cô ơi, Tiểu Thất tỉnh rồi ạ!" Kỳ Liêm quay đầu gọi vọng ra ngoài sân. Nói xong, cậu rảo bước đến cạnh giường, đưa tay ấn ấn lọn tóc đang vểnh lên trên đỉnh đầu cô bé. Thấy Dung Vãn chớp chớp đôi mắt to vẫn còn mơ màng, cậu liền vươn ngón tay chọc nhẹ vào đôi má phúng phính của cô bé, rồi khi thấy Dung Vãn nhìn về phía mình, cậu lập tức rụt tay về đầy quyết đoán.
"Tiểu Thất, anh bế em đi ăn dưa hấu nhé!" Kỳ Liêm bế bổng Dung Vãn lên để đ.á.n.h lạc hướng. Vừa thấy ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ của cô bé, cậu biết ngay mình đã bị lộ, vành tai nóng bừng lên. Nghĩ lại hành động vừa rồi đúng là có hơi trẻ con thật.
Dung Vãn vẫn nhớ mang máng chuyện xảy ra lúc mình còn đang lơ mơ, cô bé nhìn Kỳ Liêm đầy "cảnh giác" rồi dùng tay đẩy đẩy cánh tay cậu, ý muốn xuống đất tự đi. Ngờ đâu Kỳ Liêm chẳng hiểu ý, lại còn ôm c.h.ặ.t hơn. Thế là cô bé phải dùng cả bộ ngôn ngữ cơ thể phong phú lẫn ánh mắt sắc sảo để biểu đạt, cuối cùng Kỳ Liêm mới chịu hiểu.
Kỳ Liêm nghĩ, để Tiểu Thất tự đi cũng tốt, cậu có thể dắt tay em. Nhưng khi cậu vừa định nắm lấy bàn tay nhỏ của Dung Vãn thì cô bé lại giấu tay ra sau lưng, dẫm bước chân ngắn tũn, ưỡn cái bụng nhỏ đi thẳng về phía trước.
Em gái chắc không cố ý... đâu nhỉ? Kỳ Liêm cũng không dám chắc nữa, cậu cứ cảm thấy cái nhìn ngoái lại của Dung Vãn lúc nãy mang theo chút vị... khinh bỉ.
Nhưng mà, em gái Tiểu Thất đáng yêu quá! Muốn bế về nhà nuôi thì phải làm sao bây giờ!
Chiều hôm đó, lúc hai ông cháu nhà họ Kỳ phải ra về, ai nấy đều vô cùng quyến luyến. Nhất là Kỳ Liêm, nắm lấy bàn tay mềm mại của Dung Vãn, gương mặt cậu buồn rười rượi. Cậu thực sự muốn mang Dung Vãn về nhà chăm sóc, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ đó là điều không thể!
Ông Kỳ Việt muốn để lại toàn bộ quà cáp mang tới, nhưng ông nội Dung nhất quyết không nhận, ngược lại còn đóng gói cho ông rất nhiều rau củ tươi: nào dưa chuột, mướp hương, cà tím... toàn là rau nhà trồng để ăn.
Cuối cùng, ông Kỳ Việt chỉ mang được đống rau đó về. Thực phẩm bổ dưỡng, quần áo và tiền bạc đều không gửi đi được, nhưng may là hai chiếc quạt điện được giữ lại, điều này làm ông nhẹ lòng hơn đôi chút. Phải biết là nếu cứ nhường qua nhường lại, ông thực sự không đấu lại được gia đình này. Ban đầu ông định đặt đồ xuống rồi đi ngay, ai ngờ mấy đứa trẻ nhà họ Dung chân tay nhanh thoắt thoắt, cứ thế nhét trả lại vào xe. Cũng may ông tỏ thái độ kiên quyết, bảo nếu nhà họ Dung không nhận tức là chưa tha thứ cho ông, lại nhắc đến chuyện có quạt điện thì bọn trẻ sẽ bớt khổ trong mùa hè, nhờ vậy họ mới chịu nhận quạt.
"Ông nội, ông nhìn này..." Khi xe đã lăn bánh, Kỳ Liêm chỉ vào ghế bên cạnh. Đó là một giỏ đầy trứng gà và trứng ngỗng, chẳng biết người nhà họ Dung đã lén đặt vào xe từ lúc nào.
Ông nội Kỳ bất lực lắc đầu, thầm nghĩ: Gia đình người em trai Đức Diệu này quả thực khác xa với nhà thằng Dung Toàn.
"Ông ơi, bao giờ chúng ta lại đến thăm em gái ạ?" Xe còn chưa ra khỏi làng Đào Nguyên, Kỳ Liêm đã bắt đầu ngóng trông lần tới. Cậu thầm nghĩ lần sau nhất định phải mang theo thật nhiều kẹo và đồ chơi, và phải ở lại chơi với Tiểu Thất thêm vài ngày nữa.
"Đợi khi nào cháu được nghỉ thì chúng ta lại tới!" Kỳ Việt hiếm khi thấy đứa cháu nội vốn trầm tính lại bộc lộ cảm xúc rõ rệt như vậy, mắt ông tràn đầy ý cười. Thành thật mà nói, không chỉ Kỳ Liêm, mà ngay cả ông cũng có cảm tình đặc biệt với ngôi làng nhỏ này. Những bát thức ăn nông gia đầy ắp khiến ông ăn cảm thấy thoải mái hơn hẳn những bữa tiệc cầu kỳ.
Có quạt điện, trong nhà quả nhiên mát mẻ hơn hẳn. Mấy đứa trẻ vây quanh chiếc quạt, tận hưởng làn gió mát với nụ cười hớn hở trên môi. Hai chiếc quạt không đủ chia cho mỗi nhà một cái, nên anh em ba Dung bàn bạc: một chiếc đặt ở phòng ông bà nội, để Dung Ninh và Tiểu Thất ngủ cùng ông bà cho mát. Sau đó dọn thêm một phòng cho nhóm Dung Hoan ngủ chung, chiếc quạt còn lại đặt ở phòng đó. Còn người lớn thì chịu khó nhịn một chút là qua.
Bà nội Dung ra vườn rau cách nhà không xa hái một túi lớn mướp hương, dăm quả dưa chuột và ba quả cà tím tròn. Về nhà, bà dùng đũa cạo sạch vỏ mướp, dưa chuột rửa sạch cắt đoạn rồi chẻ làm tư, cà tím cắt miếng vuông vức. Lúc xào mướp và cà tím, bà dùng dầu lạc nhà tự ép. Dầu vừa nóng đã tỏa hương lạc thơm lừng, thêm tỏi băm vào phi thơm thì mùi vị càng thêm quyến rẽ. Dưa chuột trộn nước tương và giấm, rưới thêm một lớp dầu ớt cay nồng, ngửi thôi đã thấy thèm, ăn vào chắc chắn rất bắt miệng.
Tuy món ăn không đa dạng nhưng mỗi món đều được đựng trong chậu lớn, lượng thức ăn cực kỳ dồi dào. Bác Cả và bác Hai cũng không về phòng riêng ăn, cả nhà kê chiếc bàn lớn ngoài sân, già trẻ lớn bé quây quần bên nhau, bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Món cà tím xào là món "đắt hàng" nhất, hương thơm ngào ngạt khiến ai nấy đều thèm thuồng – đây chính là loại cà tím trong không gian mà Dung Vãn đã lén tráo đổi khi bà nội không chú ý.
Sáng hôm sau, món cháo hạt sen vẫn giữ nguyên vị thanh ngọt hấp dẫn, khiến cả nhà ăn đến mức bụng tròn căng. Cũng may mẹ Dung có kinh nghiệm nên nấu nhiều, nếu không chắc chẳng đủ chia.
Mỗi khi ba mẹ đi làm đồng về, họ thường tiện tay hái một giỏ rau tươi từ vườn mang về: nào mướp, dưa chuột, cà chua, cà tím... còn có vài quả mướp đắng (khổ qua) là do người quen trên đường đi ép họ nhận lấy.
Lúc Dung Vãn thấy mướp đắng thì nó đã được thái lát mỏng sạch sẽ. Cô bé không nhận ra đó là gì. Đến bữa ăn, cô bé đưa ngón tay nhỏ chỉ vào đĩa mướp đắng tỏ ý muốn ăn, mẹ Dung liền dùng thìa xắn một miếng nhỏ cho cô bé.
Đắng! Đắng nghét! Khuôn mặt nhỏ của Dung Vãn lập tức nhăn tít lại, cái lưỡi nhỏ thò ra ngoài liên tục tống khứ vị đắng nhưng chẳng ích gì. Vị đắng chát lan tỏa từ đầu lưỡi lên tận đại não.
Đám anh trai Dung Hoan đang định gắp mướp đắng liền đồng loạt đổi hướng đũa. Nhìn bộ dạng của Tiểu Thất là biết món này đáng sợ đến mức nào rồi.
Mẹ Dung thì nén cười rót cho con gái một cốc nước, đưa lên miệng dỗ dành: "Uống từ từ thôi con, kẻo sặc!"
Dung Vãn uống gần hết cốc nước mới thấy vị đắng vơi đi chút ít, nhưng sau đó thì cô bé chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, uống nước thôi cũng đủ no rồi. Nhìn đĩa mướp đắng trên bàn, cô bé thầm hạ quyết tâm: Sau này tuyệt đối không đụng vào cái thứ này nữa, quá đáng sợ!
Sau giấc ngủ trưa, cả nhà quây quần bên chiếc quạt, vừa ăn dưa hấu vừa trò chuyện. Ba Dung nhắc đến chuyện lên thành phố bán rau. Ông nghe bác Lâm nói người thành phố rất chuộng mua rau tươi và trứng gà sạch, không tiếc tiền đâu. Ông nghĩ rau ngoài vườn ăn không hết, trứng gà trong nhà cũng tích được một khoản khá, nên muốn lên thành phố thăm dò tình hình thị trường.
Bác Cả và bác Hai đều rất tán thành. Họ cũng nghe nói người thành phố giờ tiêu thụ rau rất mạnh, thậm chí có người còn lặn lội về tận làng để thu mua. Nếu mang được lên thành phố bán chắc chắn sẽ có lời. Mọi người đều hiểu, chỉ dựa vào vài sào ruộng thì cả nhà chỉ đủ ăn đủ mặc chứ khó mà giàu lên được. Họ muốn kiếm thêm tiền để lo cho các con có điều kiện tốt hơn.
