[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 19: Giấc Mộng Ăn Sủi Cảo
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:31
Mấy quả táo tàu ngâm rượu màu sắc tươi tắn tỏa ra hương thơm nồng đượm, nếu được nếm thử một miếng, hương vị chắc chắn là tuyệt lắm đây; cứ nhìn vẻ mặt thèm thuồng của các anh mỗi ngày là đủ biết rồi.
Nhân lúc ông bà nội đều đi vắng, Dung Vãn vươn bàn tay nhỏ trắng nõn túm lấy chéo áo của Dung An và Dung Ninh. Đôi mắt đen láy của con bé lấp lánh vẻ khát khao, ánh mắt và nét mặt đều truyền tải một thông điệp rõ ràng: Nó muốn ăn táo ngâm rượu!
Dù bà nội đã dặn đi dặn lại mấy lần là không được cho em gái ăn, nhưng bị đôi mắt nhỏ đáng thương kia nhìn chằm chằm, hai cậu nhóc thực sự không cầm lòng nổi! Thực ra, chắc là ăn một chút cũng không sao đâu nhỉ! Dung An và Dung Ninh liếc nhìn nhau, cuối cùng không nỡ từ chối yêu cầu của em gái.
Mỗi người chia cho em một quả, nhưng Dung Vãn mới chỉ gặm chưa được một quả thì khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đã ửng hồng lên, rồi chuyển sang đỏ lựng như người say. Con bé còn ợ một cái, phả ra mùi rượu nhàn nhạt.
"Hai đứa bay làm gì đấy? Cứ như làm trộm không bằng?" Lúc bà nội đi vào, thấy Dung An và Dung Ninh vẻ mặt hoảng hốt, hành động thì quái lạ, trực giác mách bảo bà là hai đứa này lại làm chuyện xấu rồi.
"Có làm gì đâu ạ!" Dung An giấu bàn tay đang cầm quả táo ra sau lưng, tay kia xua xua trước mặt bà, cố tỏ ra vẻ vô tội.
"Đúng thế, đúng thế ạ!" Dung Ninh gật đầu lia lịa, phụ họa theo lời anh trai.
"Hai thằng nhóc thối này lại cho Tiểu Thất ăn táo ngâm rượu rồi đúng không?! Tao đã bảo là không được cho nó ăn cơ mà!!" Nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Dung Vãn, bà nội nổi giận ngay lập tức, trợn mắt nhìn hai anh em.
"Hông có!" Dung Vãn giấu hai bàn tay nhỏ sau lưng, cố mở to đôi mắt tròn xoe, đầu lắc như vòi rồng. Con bé định nói thêm gì đó nhưng lại vội ngậm miệng, lấy đôi tay múp míp bịt c.h.ặ.t mồm lại. Nó nhận ra hễ cứ mở miệng là mùi rượu lại bốc ra rõ mồn một. Đôi mắt đen láy xoay tròn, đang nghĩ cách làm sao để dỗ bà nội nguôi giận.
"Còn bảo không à, bà ngửi thấy mùi rồi nhé! Giỏi thật, Tiểu Thất cũng học được cách lừa bà rồi! Bà buồn quá đi mất!" Bà nội bế Dung Vãn lên, hít hà một hơi, tỏ ý mình đã phát hiện ra rồi.
"Yêu... bà nội!" Dung Vãn ôm chầm lấy cổ bà, hôn chụt một cái. Thấy bà vẫn chưa cười, con bé lại hôn thêm cái nữa, cái miệng nhỏ ngọt xớt đến lạ.
"Thật là hết cách với con, lần sau không được thế nữa đâu đấy!" Nghe những lời ngọt ngào của Dung Vãn, bà nội cười tươi như hoa, nhưng quay sang Dung An và Dung Ninh thì lập tức nghiêm mặt: "Hai thằng nhóc kia, ngày mai cắt suất táo của hai đứa, xem sau này còn dám dạy hư em nữa không!"
Rõ ràng là em đòi ăn mà! Dung An và Dung Ninh nhìn bà nội, thầm biện minh trong lòng. Nhưng hai đứa không dám nói ra vì sợ bà mắng em. Thôi thì ngày mai không được ăn cũng không sao, nhịn chút là được! Chỉ tiếc là mai không có phần chia cho em nữa rồi! Hay là để dành quả hôm nay lại cho em nhỉ?! Suy nghĩ của hai anh em lúc này bỗng dưng đồng điệu đến lạ.
Hẹ xanh mướt, trứng gà vàng ruộm, lại còn có cả những miếng thịt viên thật đầy đặn, rưới thêm chút nước chấm pha từ nước tương, giấm, dầu mè và tỏi băm, quả thực là cực phẩm nhân gian! Trong mơ, Dung Vãn ăn hết cái này đến cái khác, nhưng đến khi tỉnh dậy, con bé mới phát hiện mình đang... gặm cánh tay của bố, nước miếng đã làm ướt đẫm cả ga giường!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Vãn lập tức đỏ bừng như mây hồng. Đặc biệt khi bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của bố mẹ, con bé càng thêm xấu hổ, lấy tay che mặt, miệng lầm bầm: "Xấu... xấu quá!"
"Đúng rồi, bố xấu lắm, bố đang cười nhạo con đấy!" Mẹ Dung ghé sát vào Dung Vãn, cười nói. Từ ngày có cô con gái quý báu này, bà thấy ngày nào cũng có chuyện vui xảy ra.
"Tiểu Thất c.ắ.n bố, tay bố đau lắm đây này!" Bố Dung dứt khoát đẩy mẹ sang một bên, đưa cánh tay cho con gái xem. Thực ra ông nói quá lên thôi, trên tay chẳng có vết răng nào, cũng chẳng đau tí nào. Chỉ có một mảng ươn ướt, dấu vết của đống nước miếng vừa nãy.
Dung Vãn cảm thấy mình bị bố trêu, liền lăn tròn sang một bên rồi ngồi dậy, hậm hực hứ một tiếng. Bố xán lại gần thì con bé lại xoay người, cứ lấy gáy đối diện với ông.
Lúc ăn cơm, Dung Vãn có vẻ hơi ủ rũ, cái miệng nhỏ chu lên, đôi mắt đen láy cũng không còn linh hoạt như mọi ngày, cứ lờ đờ thiếu sức sống. Điều này khiến mẹ Dung tưởng là do sáng nay bố trêu con bé quá đà, liền lườm ông một cái cháy mặt.
Ngay cả bố Dung cũng tưởng là tại mình, cứ quẩn quanh kể chuyện cười dỗ con, nhưng chẳng ăn thua gì.
Thực ra Dung Vãn đang suy nghĩ một vấn đề rất quan trọng: Làm thế nào để mang đống hẹ tươi ngon trong không gian ra bếp, vì đã lâu lắm rồi con bé không thấy nhà có món hẹ!
Buổi trưa, bà nội gói sủi cảo nhân hẹ trứng gà. Cắn một miếng là thấy màu xanh của hẹ hòa quyện cùng màu vàng của trứng, cực kỳ hấp dẫn. Sủi cảo không lớn, đám trẻ như Dung Hoan có thể nuốt gọn một cái, nhưng cái nào cái nấy đều căng tròn, nhân đầy ụ.
Mùi hẹ rất thơm và tươi, ăn vào vô cùng đưa miệng. Mấy anh em Dung Hoan mải ăn đến mức chẳng buồn nói chuyện, ăn hết cái này đến cái khác, đến lúc bụng đứa nào đứa nấy tròn căng mới thôi. Bọn trẻ nhất trí cho rằng sủi cảo lần này còn ngon hơn cả đợt Tết, dù chẳng có tí thịt nào!
Dung Vãn nhìn ông bà, bố mẹ và các anh ăn ngon lành, còn trong bát của mình chỉ có duy nhất một cái sủi cảo rách nát, vỏ thì vụn ra, nhân thì rơi sạch...
Sủi cảo của con đâu!!! QAQ
Bữa cơm này cả nhà Dung Vãn ăn hết sạch bốn nồi sủi cảo, ngay cả nước luộc cũng chẳng còn bao nhiêu. Chờ mọi người tiêu cơm hòm hòm, bố Dung đột nhiên thốt lên một câu:
"Đợt này hẹ thường không ngon, đây là nhà ai cho thế nhỉ? Còn ngon hơn cả hẹ mùa xuân ấy chứ!"
"Chẳng phải các con mang về sao?" Bà nội ngạc nhiên hỏi: "Tôi thấy ở trong bếp, thấy nó non quá nên mới đem gói sủi cảo đấy."
"... Không phải ạ!" Mẹ Dung lắc đầu.
"Thế thì lạ thật, hẹ đó từ đâu ra nhỉ?!" Ông nội cũng mờ mịt không hiểu gì.
"Hay là mấy đứa trẻ nhặt ở ngoài về? Mớ hẹ đó cắt không đều, cũng chẳng thèm buộc lại!" Bà nội nhớ lại: "Trông như vừa mới cắt xong, chắc ai mang sang mà nhà không có người nên vứt ở ngoài, rồi bọn trẻ nhặt vào."
Thế nhưng khi ông nội hỏi đám Dung Hoan, chẳng đứa nào biết gì cả, khiến các bậc người lớn cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái. Lúc này, Dung Vãn mới hớn hở giơ bàn tay mũm mĩm lên, miệng bập bẹ: "Rau... rau... của con!"
"Tiểu Thất mang vào à?" Bố Dung nhìn biểu hiện của con gái, đoán chừng ý con bé là vậy.
Sắc mặt người lớn bắt đầu không ổn, mỗi người một câu bắt đầu phê bình Dung Vãn. Họ sợ con bé lẻn ra ngoài chơi một mình, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao! Sự chú ý của cả nhà bị cuốn vào việc Dung Vãn "trốn nhà đi chơi", thế là chuyện mớ hẹ từ đâu ra cũng bị quẳng ra sau đầu.
