[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 26: Cả Nhà Vui Vẻ Bên Nhau

Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:33

Lần này Dung Hoan nghỉ phép về nhà trông gầy đi hẳn, sắc mặt có chút xanh xao, khác xa với hình ảnh cậu thiếu niên choai choai từng chạy nhảy khắp nơi lúc trước. Đứng cạnh một Dung Lạc cao to vạm vỡ, Dung Hoan trông cứ như em trai vậy, khiến cả nhà xót xa không thôi. Sớm biết thế này, mọi người đã không đồng ý với lời đề nghị của giáo viên để thằng bé nhảy lớp học sớm như vậy.

Dung Vãn siết c.h.ặ.t bàn tay không còn dày rộng như trước của anh trai Dung Hoan, nghe anh kể về cuộc sống ở trường thời gian qua: Nào là cơm căn-tinh mùi vị chẳng ra sao, chiếc giường tầng ọp ẹp cứ rung rinh mãi, những giấc ngủ mãi không thấy đủ, rồi cả những buổi được giáo viên chủ nhiệm bồi dưỡng thêm...

"Anh gầy đến mức sắp cõng không nổi Tiểu Thất nữa rồi, anh phải ăn thật nhiều vào để ch.óng khỏe mạnh lên!" Dung Hoan nói vẻ rất nghiêm túc, đôi tay còn khua khoang ra bộ dáng "cao to vạm vỡ" rốt cuộc là như thế nào.

"Làm gì có chuyện đó, giờ anh vẫn có thể cõng em chạy vòng quanh sân tám mười vòng đấy!" Dung Hoan ra hiệu cho Dung Vãn trèo lên lưng mình rồi chạy mấy vòng ngoài sân để chứng minh sức khỏe. Cậu đã thành công khiến Dung Vãn nở nụ cười rạng rỡ, tiếng cười giòn tan vang vọng.

Dung Vãn đã có kế hoạch rồi. Nhân lúc Dung Hoan nghỉ ở nhà, cô bé nhất định phải tìm mọi cách bắt anh rèn luyện thân thể. Sức khỏe chính là vốn liếng của cách mạng mà.

Đĩa sủi cảo nhân lớn nóng hổi vừa ra lò, Dung Hoan ăn một hơi gần bốn mươi cái. Cậu chấm với nước tỏi, ăn đến mức mồ hôi đầm đìa, về sau ngay cả nước sủi cảo cũng không húp nổi bao nhiêu.

"Đây mới gọi là ăn cơm chứ!!" Ăn xong, Dung Hoan nằm bò ra ghế cảm thán, cậu hài lòng vỗ vỗ cái bụng tròn căng.

"Đừng để no quá mà hỏng bụng nhé, sau này thiếu gì món ngon cho con ăn!" Xem ra cơm nước ở căn-tinh tệ thật, nhìn đứa trẻ thèm thịt đến mức này cơ mà! Bà nội Dung xót xa nhìn cháu trai đích tôn, định bụng lát nữa sẽ ra chỗ nhà mổ lợn cắt vài cân thịt nạc mỡ xen kẽ về tẩm bổ.

"Đúng ạ, đúng ạ, sau này thịt thịt của Tiểu Thất đều cho anh cả ăn hết!" Dung Vãn phụ họa theo, cái miệng nhỏ vẫn còn dính một vòng nước chấm, môi bóng loáng mỡ màng.

"Thế thì giờ cho anh c.ắ.n một miếng trước nhé!" Ánh mắt Dung Hoan quét qua cánh tay trắng nõn như ngó sen của Dung Vãn, khóe môi nở nụ cười tinh quái, nhìn qua là biết trong đầu đang nảy ra ý xấu gì rồi!

Dung Vãn không biết anh trai đang tính toán gì, cô bé dùng muỗng múc một cái sủi cảo bụng to nhân đầy đưa cho anh. Ai dè Dung Hoan căn bản không muốn ăn sủi cảo, mà làm bộ muốn c.ắ.n vào cánh tay Dung Vãn.

"Cánh tay nhỏ trắng trẻo này của Tiểu Thất cho anh c.ắ.n một cái nhé, chắc chắn là ngon hơn thịt Đường Tăng rồi!" Dung Hoan thực ra chỉ là đùa với em gái thôi, chứ không đời nào lại nỡ c.ắ.n thật.

"Thịt của Tiểu Thất không ngon đâu, sủi cảo mới ngon, anh ăn sủi cảo đi!" Dung Vãn rất hợp tác với trò đùa của anh, cô bé nhíu mày nói, cái đầu nhỏ lắc liên tục, càng ân cần đưa sủi cảo sát miệng Dung Hoan, mặt mày còn hiện lên nụ cười nịnh nọt.

Chứng kiến màn trêu đùa của hai anh em, mọi người không nhịn được mà cười rộ lên. Bác dâu cả còn ôm chầm lấy Dung Vãn mà hôn mạnh hai cái.

Mỗi lần nghỉ phép, Dung Hoan đều mang về cho các em ít đồ ăn đồ chơi. Đó đều là tiền cậu tiết kiệm từ sinh hoạt phí để mua. Lần này cũng vậy, cậu mua cho Dung Vãn loại kẹo có đính người nhựa nhỏ xíu, mua cho các em trai những cuốn vở mới. Sau khi lấy đồ ra, chiếc ba lô căng phồng của cậu chỉ còn lại một bộ đồng phục mùa thu, còn bộ mùa hè thì đang mặc trên người.

Vì trong trường hay xảy ra chuyện lấy nhầm đồng phục nên việc làm dấu lên quần áo bắt đầu rộ lên trong đám học sinh. Lần này Dung Hoan mang đồng phục về chính là muốn bà nội thêu tên mình lên đó.

Nghe yêu cầu của cháu trai, bà nội Dung chưa kịp nói gì thì Dung Vãn đã giơ bàn tay nhỏ lên, đôi mắt đen lánh rạng ngời vẻ háo hức: "Anh ơi, để em thêu cho được không? Em thêu đẹp lắm đấy!"

"Đúng đấy, Tiểu Thất học hành cũng ra dáng lắm rồi, cứ để con bé luyện tay nghề đi!" Bà nội gật đầu tán thành. Chỉ thêu cái tên thôi thì chắc không làm khó được Tiểu Thất. Hồi mới dạy, bà nội lo con bé không chịu được khổ mà bỏ cuộc giữa chừng, không ngờ cô bé lại vô cùng nghiêm túc và có thiên bẩm. Bây giờ bà hoàn toàn coi cô bé như truyền nhân để chỉ dạy.

"Được chứ, được chứ, tay nghề của em gái chắc chắn là tuyệt nhất rồi!" Dung Hoan không hề do dự giao bộ đồng phục cho Dung Vãn. Trong lòng cậu nghĩ, dù em gái có thêu thành hình thù gì, cậu cũng sẽ khen hết lời!

Đến khi chữ "Dung" được thêu xong, một nét chữ thanh thoát và phóng khoáng hiện lên, khiến nhóm Dung Hoan vốn là dân ngoại đạo phải trầm trồ thán phục. Bà nội Dung cũng không ngờ cháu gái yêu quý lại đạt đến trình độ này. Tuy đường kim còn đơn giản nhưng kỹ thuật đã rất khá, mạnh hơn hẳn bà hồi mới học.

Không hẳn là Dung Vãn thiên tài xuất chúng gì, mà là cô bé thật sự bỏ công sức. Ngoài việc học với bà, cứ hễ rảnh là cô bé lại vào không gian nghiên cứu các cuốn sách về thêu thùa của các đại sư cổ đại để lại, tĩnh tâm luyện tập, không có kết quả mới là lạ.

Dung Lạc, Dung Trí, Dung Viễn vội vàng mang đồng phục của mình đến, vây quanh em gái nịnh nọt, mong Dung Vãn cũng thêu cho mình thứ gì đó, thêu gì cũng được. Bị anh cả chiếm mất tiên cơ, mấy anh em hối hận muốn c.h.ế.t. Nếu sớm nghĩ ra cách này thì đâu đến lượt anh cả phải đợi đến nghỉ phép mới được hưởng, đây lại còn là đồ em gái tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ cơ mà!

Nào là những miếng thịt kho tàu màu sắc đỏ tươi, hương vị đậm đà; mướp xào tươi non mọng nước; cá thu đầm mặn mòi mà thịt thì thơm ngọt; rồi cả đùi gà kho mềm rục thấm vị... Những món ngon thay phiên nhau lên bàn khiến Dung Hoan ăn rất ngon miệng. Sắc mặt cậu tốt hơn hẳn lúc mới về, người ngợm trông cũng cứng cáp hơn.

Lúc kho cá thu, bà nội còn bỏ thêm ít dưa củ cải muối. Cá ra lò thấm vị dưa, ăn lúc nóng thì vị ngon chẳng kém gì thịt cá, khi vào miệng mang một hương vị rất riêng. Lúc ăn bẻ đôi cái màn thầu, kẹp một miếng dưa vào giữa, cả cái màn thầu đều đậm đà hương vị, mà món này còn để được lâu.

"Bà nội ơi, cái này có thể cho anh mang theo ạ!" Dung Vãn c.ắ.n một miếng màn thầu kẹp dưa cá thật lớn, cái miệng nhỏ phồng mang trợn má, chuyển động theo nhịp nhai trông như một chú sóc nhỏ, cực kỳ đáng yêu.

"Ừm, đây đúng là ý hay. Dưa cá để được khá lâu, lại đưa cơm, để nguội cũng không khó ăn!" Bà nội thấy đây là một ý tưởng tuyệt vời, lúc kho cá có thể làm mặn một chút, thịt cá cũng giữ được thêm vài ngày, đỡ phải chỉ ăn mỗi dưa muối mà thiếu dinh dưỡng.

Bà nội còn nghĩ tới số trứng gà và trứng ngỗng tích trữ trong nhà, có thể đem muối. Loại này khó hỏng mà lại đủ chất dinh dưỡng.

"Tiểu Thất nhà mình thông minh quá đi mất!" Bà nội cúi người, giơ tay nựng đôi má trắng trẻo hồng hào của Dung Vãn, cười rạng rỡ như một đóa hoa.

Giữa tháng Bảy âm lịch, cậu út của Dung Vãn là Vương Thành đến thôn Đào Nguyên đón nhà họ Dung đi chơi hội chợ ở chỗ họ. Vì đây là hội chợ quanh huyện nên quy mô lớn hơn ở nhà Dung Vãn nhiều, đồ mới lạ cũng nhiều hơn.

Ba và mẹ Dung mỗi người đạp một chiếc xe đạp Phượng Hoàng. Ba Dung kỹ thuật điêu luyện, một mình chở hai đứa nhỏ: Dung Ninh ngồi trên thanh xà ngang phía trước, Dung Vãn ngồi ở ghế sau có lót đệm êm ái. Mẹ Dung chở Dung An trên một chiếc xe khác.

Vừa mới đến nhà ngoại chưa được bao lâu, cậu út Vương Thành đã đòi dẫn đám trẻ đi chơi hội. Mẹ Dung cũng chỉ biết thở dài bất lực, cậu em út này tuổi cũng chẳng nhỏ nữa mà tính tình vẫn chẳng chút điềm đạm, chỉ thích chơi bời nô đùa cùng đám trẻ.

Vương Thành mua cho Dung Vãn một cây kẹo bông khổng lồ, ăn đến mức quanh miệng dính một vòng kẹo xẹp lép như mọc râu. Cậu còn mua cho Dung An và Dung Ninh mỗi người một que kem đậu (đậu bảo), mát lạnh ngọt lịm, vị đậu rất đậm đà. Dung Vãn thèm đến mức mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm vào cậu và các anh, cuối cùng cũng toại nguyện được ăn vài miếng.

Trên đường thấy có sạp ném vòng, Vương Thành dẫn ba đứa nhỏ chen vào. Thấy trên sạp bày đủ loại đồ vật lạ mắt, cậu thấy hứng thú nên bỏ tiền mua 20 cái vòng. Ai ngờ số vòng mua về sắp ném hết rồi mà chỉ trúng được vài món đồ chơi nhỏ chẳng đáng tiền, khiến cả ba cậu cháu cứ tiếc rẻ giậm chân đ.ấ.m n.g.ự.c.

Dung Vãn nhìn mà thèm, cũng muốn chơi thử, cô bé đưa tay kéo kéo ngón tay cậu út, chỉ vào chiếc đồng hồ để bàn trên sạp, cười hì hì: "Cậu ơi, Tiểu Thất muốn ném cái đó!"

Vương Thành cũng không hy vọng gì vào hai cái vòng cuối cùng có thể trúng được món gì, làm cho cháu gái vui mới là quan trọng nhất, thế là cậu sảng khoái đưa cả hai cái vòng cho Dung Vãn. Cậu đã định bảo Dung An đi mua thêm 10 cái vòng nữa cho Dung Vãn chơi, nhưng ngay lúc đó, những tiếng xuýt xoa xung quanh làm cậu vô cùng thắc mắc, rồi tiếng kinh ngạc sau đó khiến cậu ngây người tại chỗ.

"Trời đất, con bé này may mắn quá đi, một phát trúng luôn kìa!"

"Ông chủ chắc khóc tiếng Mán luôn rồi, chiếc đồng hồ đó đáng giá lắm đấy!"

"Ông chủ, cho tôi thêm mười cái vòng nữa, không lẽ đứa nhỏ ném trúng mà tôi lại không?" ...

Cái vòng Dung Vãn dồn sức ném về phía chiếc đồng hồ đã nằm gọn ghẽ trên đó. Thực ra chính Dung Vãn cũng không ngờ tới, đúng là vận may quá tốt!

"Tiểu Thất đúng là ngôi sao may mắn mà, ha ha, ném trúng cả đồng hồ luôn! Ông chủ, ông đừng có định quỵt đấy nhé!" Vương Thành cười đến mức không khép được miệng, cảm thấy cháu gái mình thật sự làm cậu mát mặt quá đi mất!

"Không phải vẫn còn một cái sao? Cứ để Tiểu Thất ném nốt đi đã, chắc chắn sẽ trúng thêm đồ tốt cho xem!" Dung Ninh tin tưởng em gái một cách vô căn cứ.

Lần này Dung Vãn nhắm chuẩn chiếc đài radio ở chính giữa sạp, dồn sức ném chiếc vòng ra ngoài, rồi mở to đôi mắt tròn xoe chờ đợi. Mọi người xung quanh cũng nín thở chờ kết quả.

Lại trúng nữa rồi!! Ông chủ muốn khóc mà không ra nước mắt, Vương Thành thì nhảy dựng lên vì sướng, người xung quanh thì kẻ ghen tị người ngưỡng mộ đủ cả.

Hai lần liên tiếp trúng đồ lớn thế này thật sự là do vận may sao? Hay là có bí quyết gì chăng?! Có người bắt đầu thầm suy nghĩ về vấn đề này.

Ông chủ kéo Vương Thành sang một bên nói khéo. Phải biết rằng trên sạp này hai món đó là giá trị nhất rồi, nếu bị mang đi hết thì ông còn làm ăn gì được nữa, lỗ vốn c.h.ế.t mất!

Đều là người trong vùng cả, Vương Thành cũng thấy ngại nếu không nể mặt chút đỉnh. May mà Dung Vãn hiểu chuyện, không đòi mang hết cả hai món về. Cuối cùng Vương Thành và đám trẻ ôm chiếc đài radio cùng một đống đồ chơi nhỏ ông chủ tặng, ra về trong thắng lợi vẻ vang!

Bà ngoại của Dung Vãn thấy họ mang về nhiều đồ như vậy thì giật mình. Sau khi nghe Vương Thành kể lại chuyện ném vòng, bà không ngớt lời khen Dung Vãn may mắn, đúng là "đứa bé phúc lộc", bà ôm cô bé vào lòng hết nựng tay lại xoa tóc, cưng chiều hết mức, miệng luôn lẩm bẩm muốn lấy hơi may mắn từ đứa cháu ngoại quý báu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 30: Chương 26: Cả Nhà Vui Vẻ Bên Nhau | MonkeyD