[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 27: Gặp Lại Bà Ta Ở Hội Chợ

Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:33

"Hôm nay Tiểu Thất lập công lớn rồi, miếng thịt cá này thưởng cho Tiểu Thất!" Ông ngoại Dung Vãn gắp miếng thịt cá trắng ngần đã lọc sạch xương vào bát cô bé, hớn hở nói. Cứ nhìn thấy đứa cháu ngoại báu vật là ông lại thấy tinh thần sảng khoái, vui vẻ khôn xiết.

"Đúng thế, đúng thế, hôm nay nhờ có Tiểu Thất, không thì cậu cháu mình sao mang được nhiều đồ về thế này!" Cậu út Vương Thành gắp cho Dung Vãn một miếng da khuỷu tay lợn hầm nhừ thơm phức, cười hì hì. Nghĩ đến những lời tán thưởng của đám đông lúc nãy, trong lòng cậu sướng rơn!

"Tiểu Thất nhà mình sao cái gì cũng biết thế nhỉ! Ba tự hào về con quá!" Ba Dung ngồi bên cạnh cười ngây ngô. Nếu là ở nhà mình, ông đã bế bổng con bé lên mà hôn hít, lấy râu đ.â.m vào đôi má mềm mại của con gái rồi.

Mẹ Dung tuy không nói lời khen ngợi nào nhưng nụ cười trên mặt chưa bao giờ tắt. Dung An và Dung Ninh thì gật đầu lia lịa, hoàn toàn đồng tình với những lời khen của ông ngoại và cậu dành cho em gái.

Nghe mọi người nói vậy, Dung Vãn ngượng ngùng lấy đôi tay nhỏ che lấy khuôn mặt đang nóng bừng, chỉ để lộ đôi mắt trong veo như nước mang theo vẻ thẹn thùng. Dáng vẻ đáng yêu đó khiến cả nhà đều muốn bật cười, nhưng sợ cười thành tiếng sẽ làm con bé xấu hổ đến mức muốn chui xuống gầm bàn nên ai nấy đều phải nhịn, nhịn đến mức vất vả.

Thấy mọi người không nhắc đến chuyện đó nữa mà chỉ tập trung gắp thức ăn cho mình, Dung Vãn mới bỏ tay xuống, lộ ra khuôn mặt đỏ hồng. Miếng da khuỷu tay béo ngậy mà không ngán khiến cái miệng nhỏ của cô bé dính đầy dầu mỡ nhưng vẫn muốn ăn thêm. Miếng cá tươi ngon trong bát chẳng thấy một chiếc xương dăm nào, vì đã được mọi người tỉ mẩn lọc sạch, vị cực kỳ thanh ngọt. Còn có cả thịt sườn đã rút xương, màu sắc vàng óng óng ánh, mềm rục thấm vị, làm Dung Vãn ăn rất ngon miệng, đ.á.n.h vèo một lúc mấy miếng liền.

Dung Vãn cảm thấy mình đã no rồi, nhưng ông bà ngoại vẫn cứ gắp vào bát cho cô bé, toàn là thịt đã lọc xương. Nhìn ánh mắt mong chờ của họ, Dung Vãn nào nỡ làm họ thất vọng, thế là từ từ ăn sạch chỗ thịt đó, cái bụng nhỏ mềm mại đã căng tròn như quả bóng.

"Con no lắm rồi, không ăn được nữa đâu ạ!" Dung Vãn nhẹ nhàng vỗ vỗ cái bụng căng tròn, lắc đầu. Cô bé còn thừa nửa bát cơm liền đẩy sang cho Ba Dung. "Bà ơi, ông ơi, hai người tự ăn đi ạ, ngon lắm luôn!"

Dung Vãn ăn đến mức quanh miệng dính đầy nước sốt, cái miệng nhỏ dính mỡ cứ máy động trông rất buồn cười. Cô bé vừa quệt miệng vừa nghiêm túc khuyên ông bà ngoại ăn nhiều vào, làm nụ cười trên gương mặt hai cụ không lúc nào ngớt, rạng rỡ hơn cả hoa nở.

Tất nhiên, trong lòng ông ngoại vẫn có chút "chua xót" nhẹ, bởi vì Dung Vãn toàn gọi bà ngoại trước rồi mới gọi đến ông ngoại!

Buổi chiều, Ba Dung đưa mẹ Dung và các con đi dạo hội chợ. Thấy có mấy sạp bán quần áo, ông định mua cho vợ con vài bộ. Đặc biệt là mẹ Dung, gả cho ông bao nhiêu năm nay chưa được mặc bộ đồ nào t.ử tế, giờ điều kiện khá giả rồi, không thể để bà chịu khổ thêm nữa.

"Mua làm gì, em có thiếu áo quần đâu, mua cho Tiểu Thất với An An mấy bộ là được rồi!" Mẹ Dung xua tay liên tục.

"Cái này mẹ mặc chắc chắn đẹp lắm luôn!" Dung Vãn kiễng chân, chỉ vào chiếc váy liền thân màu xanh hoa nhí có thắt eo treo trên giá. Mẹ cô bé tuy đã là mẹ của ba đứa con nhưng vóc dáng vẫn rất chuẩn, mặc bộ này vừa tôn da lại vừa tôn dáng, không thể hợp hơn.

"Đây là bé nhà chị à? Nhìn cứ như ngôi sao nhí bước ra từ ti vi ấy, mà lại còn có mắt nhìn nữa chứ! Em nói thật với chị, dáng người như chị mặc bộ này quá hợp luôn, nhìn đâu có giống mẹ ba con, chả kém gì mấy cô gái đôi mươi đâu ạ!" Chủ sạp là một cô gái mồm mép lanh lợi, kéo lấy mẹ Dung khen nức nở, biểu cảm lại rất chân thành làm người nghe không thấy giả tạo, trái lại còn rất mát lòng mát dạ.

"Chị ơi chị dẻo miệng quá!" Dung Vãn ngẩng cái đầu nhỏ, đôi mắt to đen lánh tràn đầy vẻ khâm phục nhìn cô chủ sạp, lúc mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt, trông cực kỳ say đắm lòng người. "Sau này chị nhất định sẽ phát tài to cho xem!"

"Chị à, con bé nhà mình đáng yêu quá đi mất, vừa xinh đẹp cái miệng lại vừa ngọt, còn bảo em dẻo miệng nữa chứ, nó còn giỏi hơn em nhiều!" Cô chủ sạp ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay trắng trẻo của Dung Vãn lắc lắc hai vòng. Cô thực sự muốn nựng đôi má ấy một cái, nhưng vì chưa thân lắm nên sợ con bé sẽ không vui.

"Thế chị có thích em không ạ?" Dung Vãn chắp hai tay lại, đôi mắt đen lánh nhìn chằm chằm cô chủ sạp, ánh mắt chứa chan vẻ mong chờ. Thử hỏi có ai nỡ lòng nào nói lời từ chối để làm cô bé thất vọng cơ chứ!

"Tất nhiên là thích rồi!" Cô chủ sạp cuối cùng không nhịn được mà đưa "móng vuốt" về phía khuôn mặt phấn hồng của Dung Vãn, nựng nhẹ một cái, cảm thấy vừa mềm vừa mịn, còn sướng hơn cả chạm vào quả trứng luộc đã bóc vỏ nữa!

"Vậy chị ơi, cái váy này chị bớt cho mẹ em một tí được không ạ? Chị gái xinh đẹp ơi!" Dung Vãn cuối cùng cũng nói ra mục đích của mình, ngón cái và ngón trỏ ra dấu "một xíu xiu". Dáng vẻ nũng nịu của Dung Vãn làm cô chủ sạp suýt nữa thì đơ người. Trả giá kiểu này thì ai mà chịu nổi chứ!

"Đồ nghèo hèn không có tiền mua áo quần mà cũng bày đặt chen lấn, thật là mất mặt!" Ngay lúc cô chủ sạp định đồng ý thì bên cạnh vang lên một giọng nói khắc nghiệt, âm thanh vừa nhọn vừa ch.ói, khiến người ta chỉ muốn bịt tai lại.

Dung Vãn quay đầu nhìn, quả nhiên là Trương Thúy Thúy. Chỉ thấy bà ta liếc mắt, vẻ mặt đầy khinh khỉnh, còn ngang ngược hơn cả lần trước Dung Vãn gặp. Người bà ta cũng to ra một vòng, móng tay sơn đỏ lòm trông rất đáng sợ.

"Cái váy này tôi mua, bao nhiêu tiền?" Vừa nói, Trương Thúy Thúy đã rút ví ra, bên trong có một xấp tiền đủ mệnh giá, nhìn cái điệu bộ này đúng là giống kẻ có tiền thật.

"Cái váy này nhường cho bà cũng không sao, nhưng mà... bà mua rồi có ních vào nổi không?" Mẹ Dung không hề vì những lời cay nghiệt của Trương Thúy Thúy mà nổi giận, trên mặt thậm chí còn mang theo ý cười, nhưng lời nói ra lại cực kỳ thâm thúy, làm Trương Thúy Thúy tức tối la hét lên.

Mẹ Dung thấy mình đã nhịn đủ lâu rồi. Trước đây còn phải nể mặt cha mẹ chồng, nhưng giờ thì không cần, cơn giận tích tụ bấy lâu nay vừa hay có dịp phát tiết.

"Cô nói cái gì hả!! Cô dám bảo tôi béo à!" Trương Thúy Thúy chỉ tay vào mặt mẹ Dung gào lên, ngón tay suýt nữa chọc vào ch.óp mũi mẹ Dung nhưng đã bị bà gạt phắt đi.

"Tôi có nói gì đâu, là bà tự thừa nhận đấy chứ!" Mẹ Dung nhìn bộ dạng tức tối của Trương Thúy Thúy, cục tức nghẹn trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng có chỗ xả, biểu cảm trên mặt cũng trở nên thư thái hơn.

"Vòng eo của bác to thế này, mà váy thì bé thế kia, không mặc vừa đâu ạ!" Dung Vãn lấy tay ra hiệu một vòng tròn to tướng, rồi lại chỉ vào eo thon của chiếc váy, dùng giọng nói non nớt thốt ra sự thật khiến Trương Thúy Thúy phát điên.

"Bà chị à, ở đây em còn nhiều mẫu khác cho chị chọn lắm, bộ nào cũng là hàng tuyển cả!" Cô chủ sạp cũng có ấn tượng cực xấu với Trương Thúy Thúy, nhưng khách đến cửa mà không nói một lời đã đuổi đi thì cũng không hay. Ý của cô là chiếc váy đó chắc chắn bán cho mẹ Dung rồi.

"Tôi cứ thích bộ này đấy, bao nhiêu tiền? Tôi trả gấp đôi!" Trương Thúy Thúy bị mỉa mai đến đỏ cả mắt, nói gì cũng phải cướp cho được đồ của đối thủ, phải giẫm đạp gia đình này dưới chân mới hả giận, lúc này còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền bạc nữa!

"Cái này em đã bán cho chị gái này rồi, chị chọn mẫu khác đi, còn nhiều mẫu đẹp lắm! Hay để em chọn cho chị một bộ nhé?" Cô chủ sạp khó xử nói, giọng điệu đã rất nhã nhặn nhưng vẫn rước lấy sự công kích của Trương Thúy Thúy.

"Đến buôn bán cũng không biết đường mà làm, hèn gì chỉ có nước đi bày sạp bán quần áo vỉa hè, đúng là số nghèo hèn!" Trương Thúy Thúy cười lạnh, mỉa mai với âm lượng chẳng thèm kiêng nể.

"Mời chị đi cho, em không tiễn!" Cô chủ sạp bị câu nói đó làm cho mặt đỏ gay vì giận, nhưng nghĩ lại, cô bình tĩnh lại ngay, cười lạnh làm động tác đuổi ruồi.

Cô chủ sạp này thà bán nửa giá cho mẹ Dung chứ không thèm bán gấp đôi cho Trương Thúy Thúy. Điều này làm mẹ Dung thấy ngại, cuối cùng bà vẫn mua chiếc váy theo giá gốc. Mẹ Dung còn mua thêm một chiếc váy voan trắng nhỏ cho Dung Vãn, cùng hai chiếc áo sơ mi ngắn tay cho Dung An và Dung Ninh.

Trương Thúy Thúy thấy Ba Dung rút tiền ra trả mà không chút do dự thì trong lòng vô cùng thắc mắc, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà gây sự tiếp. Bà ta nghĩ, lão Tam nhà họ Dung chỉ dựa vào mấy sào ruộng mà đủ ăn đủ mặc thôi, lấy đâu ra nhiều tiền thế này? Không được, chuyện này phải tìm hiểu cho kỹ mới được!

Khoảng thời gian sau đó, gia đình họ Dung không gặp lại Trương Thúy Thúy nữa nên đã có một buổi chiều đi dạo hội chợ rất thoải mái, thu hoạch được khá nhiều đồ. Tất nhiên tiền tiêu đi cũng nhanh, điều này khiến mẹ Dung vốn quen tính toán chi li cảm thấy xót ruột. Nhưng xót thì xót, thấy các con vui vẻ, bà lại thấy tiêu chút tiền cũng chẳng sao.

Lúc vợ chồng Ba Dung định đưa ba anh em về, ông ngoại Dung Vãn đã nhét cho bao nhiêu đồ tốt: một hũ bạc trắng "Viên Đại Đầu", một miếng ngọc bài chạm khắc hoa chim, rồi cả gà, cá, khuỷu tay lợn... Vợ chồng Ba Dung muốn từ chối nhưng làm sao thắng nổi ông ngoại, cuối cùng đành phải nhận lấy. Chiếc đài radio Dung Vãn thắng được từ trò ném vòng thì để lại nhà bà ngoại, bên dưới kẹp một ít tiền mẹ Dung biếu cha mẹ, tuy không nhiều nhưng là tấm lòng của người con gái.

Hội chợ qua đi được vài ngày, Kỳ Liêm mang theo túi lớn túi nhỏ hành lý đến chơi. Cậu trông đen hơn và cứng cáp hơn vài tháng trước, lúc không nói chuyện, khí chất trầm ổn càng lộ rõ. Thế nhưng vừa nhìn thấy Dung Vãn là cậu "vỡ trận" ngay, hình tượng thiếu niên chín chắn điềm đạm ban đầu lập tức sụp đổ.

Sau khi chia quà xong, Kỳ Liêm lục trong hành lý ra hai bộ đồng phục, một bộ mùa đông, một bộ mùa hè, bắt Dung Vãn phải thêu tên mình lên đó. Hành động này làm Dung Vãn vừa cạn lời vừa muốn cười, cô bé không ngờ anh Kỳ Liêm vốn trầm ổn lại có khía cạnh trẻ con như vậy!

Lần này Kỳ Liêm đến còn mang theo cả máy ảnh. Cậu có đủ phim để ghi lại những khoảnh khắc vui vẻ của mình và em gái Tiểu Thất: Dáng vẻ em gái lúc thêu thùa chăm chú, bộ dạng đáng yêu lúc em ăn cơm ch.óp chép miệng, vẻ run rẩy khi em ôm quả bí ngô to tướng, hay lúc em cầm cánh hoa đưa lên miệng định nếm thử... từng chút từng chút một đều được Kỳ Liêm thu vào ống kính.

"Anh Kỳ ơi, ảnh chụp cho Tiểu Thất bộ nào cũng xinh chứ ạ?" Dung Vãn vừa bị ướt như chuột lột, thấy Kỳ Liêm đang hí hoáy với máy ảnh, có chút lo lắng hỏi. Cô bé sợ Kỳ Liêm toàn chụp những tấm ảnh "dìm hàng" mình.

"Ừm!" Kỳ Liêm gật đầu dứt khoát, cứ như người vừa chụp lại dáng vẻ ướt sũng của Dung Vãn lúc nãy không phải là cậu vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 31: Chương 27: Gặp Lại Bà Ta Ở Hội Chợ | MonkeyD