[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 28: Khắp Nơi Muỗi Đốt
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:33
Trong sân nhỏ lúc hoàng hôn thoang thoảng hương hoa kim ngân dịu nhẹ. Gió bấc thổi qua, những dây mướp leo đầy góc tường khẽ đung đưa như dấy lên một làn sóng xanh. Những đóa sen hồng dường như đang chờ đợi thời điểm thích hợp nhất để bung nở, những đài sen màu xanh nhạt tỏa hương thanh khiết vươn cao, hạt sen đã bắt đầu chuyển màu đậm, nếu không hái ngay thì sẽ sớm bị cứng lại.
Dung Ninh tì người lên thành cái chum lớn cạnh cây sung, đưa tay quấy nước khiến đàn cá lớn nhỏ tháo chạy tán loạn. Thế nhưng trong mắt cậu bé, đây không còn là những con cá đang tung tăng bơi lội nữa, mà là những nguyên liệu sẽ biến thành cá kho tộ, cá hấp, cá sốt chua ngọt và đủ món mỹ vị khác.
Dưới giàn nho, Dung Vãn ngồi trên xích đu chậm rãi đung đưa, Kỳ Liêm đứng phía sau thỉnh thoảng lại đẩy nhẹ một cái. Giọng nói trong trẻo của Kỳ Liêm và giọng nói non nớt ngọt ngào của Dung Vãn thỉnh thoảng lại vang lên trong sân, đôi khi hòa quyện vào nhau khiến nhóm bà nội Dung đang cùng nhau nấu cơm chiều đều cười rạng rỡ.
Kỳ Liêm dạy Dung Vãn đọc thơ từng câu một, chỉ mới lặp lại hai lần mà cô bé đã có thể đọc thuộc lòng. Tuy đôi chỗ còn vấp váp nhưng đã là rất khá rồi. Có được một cô học trò thông minh như vậy, hứng thú dạy học của Kỳ Liêm càng thêm cao ngất. Cậu vừa đẩy xích đu cho em gái vừa ngâm thơ, chỉ trong lúc chờ cơm chín đã dạy xong cho Dung Vãn bốn bài thơ Đường.
"Em gái thông minh lắm ạ, đã thuộc lòng được bốn bài thơ Đường rồi đấy!" Kỳ Liêm đem chuyện này khoe với bà nội, mẹ Dung và ba Dung. Vẻ mặt tự hào và hãnh diện của cậu khiến người lớn không nhịn được cười. Riêng Dung Vãn, khi được khen thì xấu hổ chui tọt vào lòng Kỳ Liêm không chịu thò mặt ra.
"Ba chưa được nghe, Tiểu Thất đọc cho ba nghe một bài nào!" Ba Dung vừa đi làm đồng về nên hơi muộn, chưa được nghe con gái đọc thơ. Thấy bộ dạng của Kỳ Liêm, lòng ông nảy chút "giấm chua", bèn bế thốc Dung Vãn từ lòng Kỳ Liêm sang, dỗ dành con bé đọc cho mình nghe.
Dung Vãn đỏ mặt đọc lại những bài thơ học được ban chiều, nhận được tràng pháo tay của cả nhà, những lời khen ngợi tuôn ra không ngớt. Lúc ăn cơm, ai cũng gắp thức ăn cho Dung Vãn, nói là phần thưởng cho sự thông minh hiếu học. Tất nhiên, "thầy giáo nhỏ" Kỳ Liêm cũng nhận được những lời khen và cảm ơn từ người lớn. Họ cho rằng Dung Vãn ở cạnh Kỳ Liêm rất tốt, học được nhiều điều hay, nên dặn cô bé sau này phải nghe lời anh. Những lời này làm Kỳ Liêm cũng không nén được nụ cười.
Dung Ninh ngồi bên cạnh lẳng lặng lùa cơm, trong lòng thấy khó chịu vô cùng. Rõ ràng cậu mới là anh trai ruột, đáng lẽ phải là người dạy em gái mọi thứ chứ! Thế nhưng cậu cũng phải tâm phục khẩu phục, dù thành tích của cậu không tệ nhưng so với "học bá" như Kỳ Liêm thì đúng là một trời một vực!
"Con cũng có thể cùng Kỳ Liêm dạy em mà!" Dung Ninh không nhịn được lên tiếng, cậu thà chịu thiệt một chút, cùng Kỳ Liêm dạy em cũng được.
"Bài tập hè con viết xong chưa?" Mẹ Dung không đáp thẳng vào lời con trai mà buông một câu đ.â.m đúng vào "tử huyệt" của Dung Ninh. Từ lúc nghỉ hè đến giờ, cái cặp của cậu còn chưa mở ra lần nào, bài tập thì một chữ cũng chưa động tới.
"..." Dung Ninh lập tức xụ mặt, câu hỏi của mẹ làm cậu không biết trả lời thế nào cho đỡ thẹn!
"Anh trai là đồ lười biếng, chưa làm bài tập kìa, lêu lêu xấu hổ quá!" Dung Vãn làm mặt quỷ trêu chọc anh.
"Anh không có nhé, Tiểu Thất cứ chờ xem, ngày mai anh sẽ làm xong hết bài tập... Ý anh là ngày mai bắt đầu làm, sẽ xong nhanh thôi!" Dung Ninh đỏ mặt vì bị em gái kích tướng, vội vàng thanh minh.
"Tiểu Thất tin anh nhỏ rồi. Đợi anh viết xong thì qua gọi em đọc thơ nhé, em còn muốn học thêm nhiều nhiều nữa!" Ánh mắt chân thành của Dung Vãn nhìn về phía Dung Ninh, khiến tinh thần trách nhiệm và sứ mệnh làm anh của cậu bùng nổ, gật đầu lia lịa.
"Vẫn là Tiểu Thất tốt nhất!" Được em gái công nhận, Dung Ninh cười còn rạng rỡ hơn cả hoa hồng đang nở, đắc ý nói. Cậu bé còn liếc nhìn ba mẹ và các anh một cái đầy tự đắc, rồi hừ một tiếng rõ to.
Ăn cơm xong, Kỳ Liêm vẫn kể chuyện cho Dung Vãn nghe như thường lệ, nhưng biểu cảm không còn vẻ hưởng thụ như trước mà dường như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
"Anh Kỳ ơi, anh không khỏe ạ?" Dung Vãn thấy mặt cậu đỏ bừng, tư thế ngồi không còn thẳng tắp như mọi khi, bèn lo lắng nhìn cậu, đưa bàn tay nhỏ sờ trán Kỳ Liêm rồi lại sờ trán mình: "Không sốt ạ!"
"Anh không sao!" Kỳ Liêm thơm lên cái má mềm của Dung Vãn. Hành động quan tâm của cô bé khiến lòng cậu thấy ấm áp và dễ chịu vô cùng, những nốt muỗi đốt trên tay chân dường như cũng bớt ngứa đi hẳn!
"Anh Kỳ ơi, chỗ này có cục to quá này!! Có phải bị sâu c.ắ.n không? Có phải vì thế mà anh thấy khó chịu không?" Lúc nắm tay Kỳ Liêm, Dung Vãn chạm phải những nốt muỗi đốt sưng tấy. Nghĩ một hồi, cô bé đoán có lẽ biểu cảm lúc nãy của anh là do cái này.
"Tiểu Thất thổi cho anh một cái là hết khó chịu ngay thôi!" Kỳ Liêm chỉ vào nốt muỗi đốt to tướng. Cậu vốn là người có cơ địa rất thu hút muỗi, mà nơi nhiều cây cối hoa cỏ thì muỗi lại càng nhiều. Ban chiều lúc đẩy xích đu cho Dung Vãn, cậu đã bị đốt rất nhiều nốt, nhưng thấy cô bé chơi vui như vậy, cậu cảm thấy bị đốt vài cái cũng chẳng đáng gì.
Dung Vãn ngoan ngoãn thổi cho anh, còn lon ton chạy đi lấy nước hoa hồng của ông nội bôi cho Kỳ Liêm, chăm sóc từng nốt một. Nếu Kỳ Liêm nói ngứa, cô bé còn sẵn lòng gãi giúp anh nữa.
Ngày hôm sau, Dung Vãn không nhắc đến chuyện ra giàn nho ngồi xích đu nữa, dù hôm trước cô bé còn chơi rất hăng hái. Điều này làm Kỳ Liêm thấy khá lạ.
"Tiểu Thất không muốn ngồi xích đu nữa à?" Kỳ Liêm hỏi.
Dung Vãn lắc đầu, vẻ mặt có chút ỉu xìu.
"Không vui sao? Có chuyện gì thế? Ai bắt nạt Tiểu Thất của chúng ta à?" Kỳ Liêm bắt đầu hồi tưởng xem có chuyện gì xảy ra mà mình không biết không, hay là có kẻ nào bắt nạt con bé rồi!
"Con không ngồi xích đu nữa đâu. Đều tại Tiểu Thất mà anh Kỳ bị muỗi đốt bao nhiêu nốt, ngứa lắm!" Dung Vãn nói rất khẽ. Nghĩ đến việc hôm qua Kỳ Liêm rõ ràng là ngứa ngáy khắp người mà vẫn nhẫn nhịn để mình được chơi vui vẻ, cô bé cảm thấy nếu mình còn đòi chơi tiếp thì thật là quá ngang bướng và ích kỷ!
Nghe những lời này, lòng Kỳ Liêm như có một dòng suối ấm áp chảy qua, cả người nhẹ bẫng như vừa uống tiên d.ư.ợ.c. Một cô em gái hiểu chuyện và tâm lý thế này, sao cậu có thể không yêu thương cho được. Nhìn lại đám trẻ khác trong khu tập thể nhà mình, chẳng đứa nào tâm lý bằng Tiểu Thất của cậu! Nếu có thể đón em gái về nhà mình ở thì tốt biết mấy, đợi em lớn thêm chút nữa, hai anh em có thể cùng đi học, tuyệt vời biết bao!
Dung Vãn chẳng hề hay biết "anh trai tốt" đang định bế mình về nuôi. Lúc này cô bé vẫn đang lo lắng cho Kỳ Liêm, vì cô biết bị muỗi đốt vào lòng bàn tay hay mu bàn chân là ngứa nhất, vô cùng khó chịu!
"Không sao đâu Tiểu Thất, để anh đẩy cho, anh chẳng sợ muỗi đốt đâu!" Dung Ninh đang làm bài tập bên cạnh cũng không chịu ngồi yên, chen miệng vào. Thời gian qua chơi bời quá đà nên giờ tâm hồn vẫn còn treo ngược cành cây, cậu không thể tập trung làm bài được. Nghe cuộc đối thoại của hai người, cậu thấy làm anh thì phải có nghĩa vụ khiến em gái vui vẻ, chỉ là đẩy xích đu thôi mà, bị muỗi đốt cậu cũng sẵn lòng.
"Anh nhỏ không phải đang làm bài tập ạ?" Dung Vãn mở to mắt, thắc mắc nhìn Dung Ninh, khiến cái da mặt vốn không dày lắm của cậu bé đỏ bừng lên. Cậu không biết nói gì thêm, đành nghiến răng cúi đầu tiếp tục làm toán.
Đám trẻ cùng lứa trong làng hầu như chẳng đứa nào chịu ở nhà làm bài tập. Trong buổi chiều Dung Ninh ngồi học, có đến bốn năm đứa bạn đến rủ cậu đi chơi, suýt chút nữa là cậu đã đi theo rồi. Nhưng nhìn thấy cô em gái đang chớp chớp mắt nhìn mình, cậu thật sự không nỡ nói là mình muốn đi chơi, đành c.ắ.n răng bảo đám bạn đi tìm người khác mà chơi.
Cứ như vậy, Dung Ninh nghiêm túc làm bài tập hè suốt hơn một tuần lễ và hoàn thành suôn sẻ. Cảm giác đó phải nói là cực kỳ sướng, từ giờ chơi bời không còn phải lo lắng gì nữa.
Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, Kỳ Liêm phải quay về Bắc Kinh. Nhà họ Dung đã chuẩn bị cho cậu rất nhiều quà cáp: vài hũ rượu ngũ cốc, ba hũ tương ớt, một hũ lớn tỏi ngâm đường, một đống mứt quả tự làm, trứng gà và trứng ngỗng muối, cùng rất nhiều rau quả tươi ngon. Đồ đạc chất đầy xe đến mức suýt chút nữa không còn chỗ cho người ngồi.
Lúc sắp lên xe, Kỳ Liêm ôm Dung Vãn lưu luyến nói: "Tiểu Thất theo anh về Bắc Kinh ở một thời gian đi, ông nội cũng nhớ em lắm rồi!"
"Cái thằng nhóc này, mới hở ra một tí là đã định bắt cóc con gái ta rồi! Đừng có mơ, ta không nỡ để con gái đi xa thế đâu!" Ba Dung xuất hiện đúng lúc, bế Dung Vãn đi rồi gõ nhẹ vào đầu Kỳ Liêm một cái rõ đau.
Vẻ mặt thất vọng của Kỳ Liêm làm bà nội Dung không đành lòng, bà bèn nói: "Khi nào được nghỉ thì lại đến thăm Tiểu Thất. Đợi Tiểu Thất lớn thêm chút nữa, bà sẽ bảo chú đưa con bé lên Bắc Kinh thăm mọi người!"
"Con cảm ơn bà nội ạ!" Nghe lời bà nội, Kỳ Liêm mới vui vẻ hơn đôi chút, lễ phép cúi đầu chào bà.
Kỳ Liêm vừa đi, Dung Vãn cũng ỉu xìu mất mấy ngày. Sau đó, nhờ nhìn thấy tình cảnh t.h.ả.m thương của đám bạn Dung Ninh mà cô bé mới nở nụ cười trở lại. Đúng là niềm vui của mình được xây dựng trên nỗi đau của kẻ khác bao giờ cũng thật nhất!
Nguồn cơn đau khổ của bọn trẻ chính là bài tập hè. Sắp khai giảng đến nơi rồi mà bài tập chưa làm được bao nhiêu, nghĩ đến đòn roi của thầy cô, đứa nào cũng lo sốt vó, ăn không ngon ngủ không yên. Thế là có đứa nghĩ ra chiêu chép bài tập, chúng chạy sang nhà hỏi xem Dung Ninh làm xong chưa để mượn. Tất nhiên, nếu Dung Ninh cũng chưa làm xong thì chúng sẽ thấy vui hơn một chút!
Chiều ngày đầu tiên đi học, việc đầu tiên Dung Ninh làm khi về đến nhà là bế Dung Vãn xoay vòng vòng, cười đến mức không khép được miệng. Cậu kể rằng mấy đứa bạn cậu t.h.ả.m lắm, hai ngày cuối trước khi khai giảng ngày nào cũng thức đến hai ba giờ sáng để chép bài, năm giờ sáng đã phải bò dậy viết tiếp, tay sắp gãy đến nơi rồi!
"Cũng may có Tiểu Thất, nếu không thì anh cũng t.h.ả.m như thế, nghĩ thôi đã thấy sợ!" Dù nói vậy nhưng mặt Dung Ninh chẳng có tí gì là đồng cảm với bạn bè, trái lại cười rất khoái chí.
"Không tự làm khổ mình thì không c.h.ế.t được!" Dung Vãn cảm thấy câu nói này cực kỳ hợp với đám bạn của anh trai!
"Quan trọng nhất là thầy giáo bảo chữ bọn nó cẩu thả quá, bắt chép lại hết từ đầu. Em biết không, lúc đó bọn nó suýt khóc luôn!" Dung Ninh tiếp tục "tường thuật trực tiếp" những gì xảy ra trên lớp.
Anh trai ơi, anh cười trên nỗi đau của bạn bè như thế họ có biết không? Nếu biết chắc chắn họ sẽ tuyệt giao với anh luôn cho mà xem!
