Khống Mộng Sư - Chương 29

Cập nhật lúc: 22/08/2026 15:12

Ân oán giữa ta và Từ Chẩn rối rắm khôn lường, trong chốc lát khó mà nói hết.

"Ta đắc tội với hắn không quan trọng, quan trọng là..."

Ta ngẩng đầu nhìn bà.

"Ta đoán hắn định khuyên nương nương cùng hắn hợp lực, đưa Tam hoàng t.ử lên ngôi, để người ngồi sau rèm chấp chính?"

"Quốc sư thấy thế nào?"

"Thần cho rằng, Thái hậu như vậy chẳng khác nào rơi vào lối mòn xưa cũ. Nay thái t.ử bị phế, hậu vị bỏ trống, nếu thật sự bệ hạ có mệnh hệ gì, chẳng phải mọi chuyện đều trông chờ vào Thái hậu định đoạt? Hà tất phải cùng người khác chia quyền? Nếu Thái hậu liên thủ với hắn, hắn nắm tiền triều, người giữ hậu cung, đến lúc đó ai mới thực sự cầm quyền, e là chưa biết được."

Phùng Thông nâng chén trà lên môi, trầm ngâm: 

"Ngươi có cách trừ bỏ hắn, nhưng không để liên lụy đến bản cung và Thừa Ân?"

Ta rời ghế, chắp tay cúi lạy: "Chỉ cần Thái hậu cho thần mượn một thứ."

Ta bình an vô sự bước ra khỏi điện.

Từ Chẩn hai tay chắp sau lưng, đứng dưới bậc thềm, cùng ta bốn mắt nhìn nhau, môi nhếch lên thành nụ cười lạnh:

"Khương quốc sư, quả là thủ đoạn cao minh."

"Trùng hợp thôi. Ta cũng đang định nói câu đó với Từ đại nhân."

Nụ cười hắn lập tức tắt lịm.

"Khương Tiễn!" Sở Vô Yếm đuổi theo phía sau.

Từ Chẩn thấy hắn trước, cất giọng nhạt nhẽo: "Vô Yếm, ngươi trở lại rồi."

Sở Vô Yếm cầm cây trâm gãy, tiện tay bọc lại bằng khăn tay. 

Thấy Từ Chẩn cũng ở đây, hắn vội giấu trâm ra sau lưng.

"Vi Chi, ta vừa mới về. Mọi chuyện gần đây ta đã nghe qua. Mong ngươi nén bi thương."

Từ Chẩn nhìn hắn chằm chằm một lát, cười mà như không:

"Nén bi thương? Ngươi có biết tất cả mọi chuyện đều là do nữ nhân bên cạnh ngươi ban tặng không?!"

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.

Sở Vô Yếm đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt phức tạp: "Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"

Ta lướt qua bên hắn, hắn lập tức đuổi theo.

Ta nhàn nhạt nhìn hắn: "Sở đại nhân lại định tra xét ta sao?"

Hai mắt Sở Vô Yếm nhìn ta một hồi, rồi khẽ cúi đầu né tránh, từ trong n.g.ự.c lấy ra một cây trâm tinh xảo.

"Đây là ta tiện tay mang về từ Minh Châu, kiểu dáng giống với cây trâm trước của ngươi, vừa khéo cây kia cũng gãy rồi…"

Hắn đặt trâm vào tay ta, lúc ngón tay chạm vào lòng bàn tay, lập tức rụt tay lại.

"Ta còn chưa vào cung yết kiến bệ hạ, xin phép đi trước."

Ta siết c.h.ặ.t cây trâm trong tay, nhìn theo bóng lưng hắn, gọi lại: "Sở Vô Yếm."

Hắn quay đầu: "Sao vậy?"

Ta đưa tay ra: "Cây trâm gãy, trả lại ta."

Hắn ngẩn người một chút, rồi đáp: "Được."

Minh Châu nổi tiếng sản xuất san hô đỏ.

Thì ra lần trước hắn thật sự chỉ ngắm cây trâm, còn ta lại cứ nghĩ hắn đã nghi ngờ điều gì...

Ta giơ cây trâm mới dưới ánh mặt trời, nheo mắt nhìn kỹ, sắc san hô tươi tắn, trong suốt, hẳn là hắn đã bỏ ra không ít bạc.

Chẩm Nguy ngồi xuống cạnh ta: "Trang sức mới à?" 

Hắn cầm lấy từ tay ta, nhìn ngắm, "Cây kia cũng hơi cũ rồi."

"Sở Vô Yếm từ Minh Châu trở về rồi."

Một câu chẳng đầu chẳng đuôi, nhưng hắn lại nghe hiểu ngay.

"Ồ, vậy nên... đây là hắn tặng sao?"

"Ừ."

Chẩm Nguy cầm cây trâm, không biểu cảm xoay nhẹ, giọng nói không hề mang theo cảm xúc.

"Hắn đến Minh Châu là để tra án, hay là làm chuyện gì khác?"

Ta không nhịn được bật cười: "Ngươi cũng bắt đầu để tâm đến hắn rồi à?"

Chẩm Nguy nghe vậy liếc ta một cái, lông mày khẽ động, sau đó ném cây trâm xuống.

"Ta chẳng quản được ai cả."

Hắn cúi đầu cười lạnh.

"Quản tốt tâm tình của ta là đủ lắm rồi."

Ta chỉ cười, không đáp.

Đêm đó, Thái hậu mở tiệc chiêu đãi quần thần, Hoàng đế Lý Tuyên cũng đích thân dự tiệc, quân thần hòa hợp vui vẻ.

Giữa tiệc, có người dâng lên bức tranh Quan Âm, đề nghị Tam hoàng t.ử đề chữ, chẳng qua chỉ là muốn thăm dò thêm lần nữa.

Lý Thừa Ân nhận ra tiếng động khi bức tranh được đặt lên bàn tiệc, chỉ khẽ đưa tay từ dưới lên lần theo mép tranh, gương mặt vẫn giữ nụ cười cứng đờ.

Hắn định đưa tay cầm b.út, nhưng là đang dò dẫm vị trí nghiên b.út, ngón tay suýt nữa đã ấn vào nghiên mực.

Ngay lúc ấy, Từ Chẩn lên tiếng:

"Trong tiệc ánh sáng không đủ, Tam điện hạ lại chưa khỏi hẳn, chi bằng mời điện hạ đến thư phòng viết thì hơn."

Hoàng đế lập tức mượn cớ thuận nước đẩy thuyền, để Lý Thừa Ân trở về thư phòng.

Chẳng bao lâu sau, Từ Chẩn cũng rời tiệc.

Ta lần lượt kính rượu Lý Tuyên và Thái hậu, lại cùng các vị gần bàn nâng vài chén, giả vờ men say ngà ngà, để người dìu rời bàn tiệc.

Vừa ra khỏi yến tiệc, ta day trán, nhắm c.h.ặ.t mắt: "Để ta tự đi dạo một chút."

"Vâng, quốc sư."

Ta tản bộ quanh co, lặng lẽ đi đến phía sau thư phòng của Tam hoàng t.ử, rồi nhẹ nhàng đ.â.m thủng lớp giấy cửa sổ.

Lý Thừa Ân đang ngồi trước bàn, không biểu cảm, ngơ ngẩn.

Bức họa Quan Âm cần đề chữ yên lặng đặt trước mặt hắn.

"Quan Âm nương nương, ai cũng nói người đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, thế mà bây giờ cũng đến làm khó ta."

"Người nói thử xem, ta sống như thế này thì có ý nghĩa gì?"

Một giọng nói trong trẻo của Từ Chẩn vang lên.

"Điện hạ là người được chọn làm thái t.ử, là quân vương tương lai, sao lại không có ý nghĩa?"

"Một kẻ đến chữ cũng không thấy được, thì làm sao làm quân vương? Cùng lắm chỉ là một con rối mà thôi. Thưa thầy, người nói xem có đúng không?"

Lý Thừa Ân ngẩng đầu nhìn về phía Từ Chẩn, trên môi mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

Từ Chẩn khẽ nhíu mày, trong mắt lộ vẻ xót xa, nhưng Lý Thừa Ân không thấy được.

Có lẽ cũng chính vì chẳng ai nhìn thấy, nên hắn mới dám bộc lộ rõ nội tâm như thế.

"Đôi mắt của điện hạ rồi sẽ khỏi thôi."

Từ Chẩn cúi người đi đến bên cạnh, nắm lấy tay hắn.

"Ta đến dạy điện hạ viết chữ."

Một người đứng một người ngồi, nghiêm túc chuyên tâm luyện b.út.

Từng nét từng nét đều thật chậm rãi mà vững chắc.

"Thưa thầy, sao người lại tốt với ta thế?"

"Điện hạ là đứa trẻ ngoan, tất nhiên sẽ có người đối xử tốt với ngài."

Lý Thừa Ân khẽ cười: "Ta cứ cảm thấy rất thân với thầy."

Tay đang nắm lấy tay hắn khẽ khựng lại một chút: "Vậy sao?"

"Ừ, giống như người thân sinh ra đã có vậy."

Hàng mi dài của Từ Chẩn lặng lẽ thấm đẫm, giọt lệ lặng lẽ rơi xuống bàn, bị hắn âm thầm dùng lòng bàn tay lau sạch.

Bức tranh Quan Âm trước mặt dường như đang âm thầm nhìn hai người họ, ánh mắt từ bi chất chứa vô tận thở dài.

Không biết đã qua bao lâu, chữ cũng đã viết xong, chỉ còn việc đóng dấu.

Từ Chẩn dựa theo lời chỉ của Lý Thừa Ân, định tìm ấn riêng, nhưng lạ thay, tìm thế nào cũng không thấy.

Ta bưng hộp ấn đi vào: "Từ đại nhân, đang tìm cái này sao?"

Từ Chẩn nhíu mày: "Ngươi đến đây làm gì?"

"Đại nhân nói vậy, ta còn có thể làm gì chứ?"

Ta nhẹ nhàng đặt hộp ấn xuống, nghiêng đầu nhìn Lý Thừa Ân.

"Tam điện hạ, ta đến đưa đồ mà."

Ánh mắt ta hững hờ lướt qua bức họa trên bàn.

"Viết không tệ."

Từ Chẩn nhìn chằm chằm ta, trong mắt đầy vẻ cảnh giác.

"Khương Tiễn, Thái hậu và bệ hạ sẽ không để ngươi tiết lộ chuyện này đâu."

Lý Thừa Ân đứng bên cạnh, không hiểu chuyện gì:

"Thưa thầy, quốc sư đại nhân, hai người sao vậy?"

Ta và Từ Chẩn bốn mắt nhìn nhau, hoàn toàn không để ý đến người thứ ba trong thư phòng.

"Từ đại nhân, ngươi có biết mưu kế cao minh nhất trên đời là gì không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khống Mộng Sư - Chương 29: Chương 29 | MonkeyD