Khống Mộng Sư - Chương 30: Nhân Quả – Cục Diện Bế Tắc, Hận Khó Vẹn Toàn

Cập nhật lúc: 22/08/2026 15:12

Từ Chẩn lạnh lùng nói: "Ngươi muốn nói là *thiên y vô phùng?"

(*thiên y vô phùng: áo tiên không có đường may, trọn vẹn hoàn hảo đến mức không tìm thấy khuyết điểm)

"Trên đời làm gì có mưu kế nào thiên y vô phùng? Hơn nữa, cho dù sơ hở trăm chỗ, cũng chưa chắc đã không cao minh."

"Vậy thì là gì?"

Ta lấy ấn ra từ trong tay áo, nắm lấy tay Lý Thừa Ân, chậm rãi in lên bức họa Quan Âm.

"Là rõ biết là mưu kế, nhưng vẫn cam tâm bước vào."

Từ Chẩn khó hiểu: "Ngươi có ý gì?"

Ta dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn: "Đại nhân chẳng lẽ không muốn biết ta mang theo thứ gì sao?"

Từ Chẩn chăm chú nhìn vào hộp sơn son kia, chậm rãi vươn tay, nhưng vì do dự nên chưa mở ra.

Ta thay hắn mở hộp, để lộ vật bên trong.

Từ Chẩn không nhận ra vật đó, cầm lên xem xét, lông mày đột nhiên nhíu c.h.ặ.t: "Đây là…"

"Là hổ phù."

Ta lui về sau hai bước, sắc mặt nghiêm túc.

"Đây là hổ phù trong tay Thái hậu nương nương, nắm giữ năm ngàn quân ở Trường Lăng, cũng là thân binh gần hoàng thành nhất, sao lại ở trong tay ngươi?"

Từ Chẩn không dám tin nhìn ta: "Khương Tiễn, ngươi!"

Ta lập tức xoay người bỏ chạy khỏi thư phòng, vừa chạy vừa hô lớn gọi người, Từ Chẩn cũng vội vàng đuổi theo sau.

"Khương Tiễn, đứng lại, ngươi điên rồi sao?!"

Ta lao qua mấy hành lang, nhìn ánh đèn lờ mờ phía trước, ngoái đầu lại nhìn hắn, chậm lại một chút.

Từ Chẩn vừa đuổi kịp liền túm c.h.ặ.t t.a.y ta, lấy tay bịt miệng ta.

"Đừng chạy nữa, theo ta quay về!"

Ta liều mạng giãy giụa, cố gắng đẩy hắn ra.

Hai người giằng co giữa đêm tối không ngừng.

Cho đến khi có người kéo mạnh ta vào lòng, một tay túm cổ áo Từ Chẩn, ném mạnh hắn xuống đất.

"Từ Chẩn, ngươi đang làm gì vậy? Ngươi phát điên rồi sao?"

Từ Chẩn chống tay ngồi dậy, nhìn rõ là Sở Vô Yếm, muốn nói gì đó nhưng lại thôi:

"Ta…"

Quần thần vây lại xem náo nhiệt.

Ta ngay trước mặt mọi người, xé bỏ tấm lụa che mặt, lộ ra vết hằn đỏ do bị bịt miệng để lại.

"Ta bắt gặp Từ đại nhân trộm hổ phù của Thái hậu."

Mọi người kinh hãi đến c.h.ế.t lặng.

Sở Vô Yếm lập tức cúi đầu nhìn ta.

Ta đưa tay chỉ vào Từ Chẩn: "Hổ phù vẫn còn trong tay hắn."

Từ Chẩn mím môi không nói.

Người của Vũ Lâm Vệ lập tức tìm thấy hổ phù trong tay phải của hắn.

Chuyện này tuyệt đối không thể xem nhẹ.

Ta và Từ Chẩn bị dẫn đến trước mặt hoàng đế và Thái hậu, Thái hậu xem xét hổ phù, xác nhận là thật, rồi thu hồi lại.

Lý Tuyên nói: "Từ Chẩn, hổ phù này là do ngươi trộm sao?"

Ta và Từ Chẩn cùng quỳ ngang hàng.

"Bệ hạ, hổ phù này là Khương quốc sư giao cho thần."

Lý Tuyên nhìn về phía ta, đang khóc thút thít quỳ dưới đất, nghi hoặc hỏi:

"Ý ngươi là, nàng trộm giúp ngươi?"

Từ Chẩn nói từng chữ rõ ràng:

"Bệ hạ, thần không rõ quốc sư lấy hổ phù từ đâu, nhưng nàng ta đưa vật ấy cho thần chính là có ý định gài bẫy hãm hại."

Hắn kể lại toàn bộ sự việc vừa rồi.

"Lời thần nói, đều là sự thật."

Lý Tuyên nhướng mày:

"Ý ngươi là, nàng đưa cho ngươi, ngươi liền cầm lấy, rồi nàng bỏ chạy?"

"Đây là cách vu oan trắng trợn nhất mà trẫm từng thấy. Quốc sư, ngươi có gì để nói?"

Ta hít một hơi thật nhẹ, ánh mắt trống rỗng như đang hồi tưởng.

"Thần đi ngang thư phòng, thấy Tam điện hạ vừa viết xong, chuẩn bị đóng dấu."

"Thần vào xem thử, không ngờ Từ đại nhân cũng ở đó, đang quay lưng về phía điện hạ chơi đùa với hổ phù, thần liền bỏ chạy."

"Từ đại nhân vì thế đuổi theo sát nút."

Lời hai bên hoàn toàn trái ngược, lại đều có sơ hở phi lý, không ai tin được.

Không biết ai đó đưa ra cách giải quyết:

"Quốc sư và Từ đại nhân đều nói Tam điện hạ có mặt, chi bằng hỏi thử điện hạ?"

Từ Chẩn nghiêng đầu liếc ta, trong mắt đầy tự tin: "Tam điện hạ đến rồi, mọi chuyện sẽ rõ."

Ta không nói gì, cúi đầu nức nở.

Lý Thừa Ân nhanh ch.óng được đưa đến.

"Nhi thần có thể làm chứng, chính là quốc sư đại nhân mang đồ vào, giao cho Từ đại nhân."

Chương 16: Nhân Quả – Cục diện bế tắc, hận khó vẹn toàn

Thừa Ân bất ngờ quay đầu, nhào về phía ta, ánh mắt như muốn g.i.ế.c người.

"Khương Tiễn, thì ra đây mới là thứ ngươi muốn!"

Hắn đè mạnh ta xuống đất, ta vẫn thản nhiên nhìn hắn, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy, khẽ nói:

"Từ đại nhân, ta đã nói rồi, mưu kế cao minh nằm ở lòng người."

"Ngươi muốn giữ mạng mình, hay giữ bí mật của Tam điện hạ?"

Mãi cho đến khi bị người kéo mạnh ra, hắn vẫn trừng mắt nhìn ta, vành mắt đỏ bừng, toàn thân run rẩy.

Lý Thừa Ân nghe thấy tiếng xung quanh, đoán biết tình hình đang không ổn.

Hắn sắp sửa thú nhận: "Ta chỉ là…"

Nhưng Từ Chẩn đã giành lời nhận tội trước.

"Bệ hạ, hổ phù là do thần trộm lấy, cũng chính thần đã nhờ Tam điện hạ làm chứng thay mình."

Từ Chẩn nhắm mắt lại, quỳ gối sát đất, cất cao giọng: "Thần, nhận tội chịu xử trảm."

Tam điện hạ nghe thấy, hoảng hốt kêu lên: "Thầy!"

Hắn muốn chạy đến bên Từ Chẩn, nhưng vì không nhìn thấy đường, nên ngã sấp xuống đất.

May mà mọi người chỉ cho là hắn đau lòng, không ai nghi ngờ gì thêm.

Lý Tuyên nhặt chén rượu bên tay lên, ném về phía hắn: "Còn không mau lui xuống!"

Lý Thừa Ân bị người đưa đi.

Trước khi Từ Chẩn bị áp giải, vẫn còn quay đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy đau thương và giằng xé.

Yến tiệc tan.

Sở Vô Yếm đưa ta trở về.

"Chuyện tối nay, thực sự quá kỳ quặc. Từ Chẩn không có lý do gì phải…"

"May mà vừa rồi ngươi ra tay cứu ta."

Ta cắt ngang suy nghĩ của hắn.

Sở Vô Yếm ngập ngừng: "Chuyện đó chẳng đáng gì."

Ta cúi đầu, đưa tay ôm lấy cánh tay bên phải, đau đến nỗi khẽ hít một hơi.

"Nàng bị thương à?"

Hắn vừa định đưa tay ra, nhưng lại chững lại: "Không sao chứ?"

Ta chẳng kiêng dè gì, vén tay áo lên, để lộ gần nửa cánh tay, đưa phần khuỷu bị trầy xước ra trước mặt.

"…Quả nhiên đã chảy m.á.u."

Sở Vô Yếm cau mày:

"Nếu không tận mắt thấy, ta thật chẳng tin được Từ Chẩn sẽ ra tay với một nữ t.ử."

"Ngươi với hắn là bằng hữu, ta cứ tưởng ngươi sẽ nghiêng về phía hắn."

"Ta sẽ không, hơn nữa, ta với nàng…"

Hắn khựng lại một chút, rồi nói tiếp: "Cũng là bằng hữu."

Ta buông tay xuống, vô tình va nhẹ vào hắn, rồi nghiêng người tránh đi nửa bước.

Sở Vô Yếm khẽ co ngón tay lại, rồi thả lỏng, im lặng suốt cả đoạn đường.

Đưa ta về nơi ở, Sở Vô Yếm định cáo từ.

"Nàng nghỉ ngơi cho tốt."

Ta nhận ra hắn muốn đến ngục giam, liền ôm tay, gọi hắn lại: "Chờ đã."

Ta quỳ ngồi trên nhuyễn tháp, tay áo rũ đến tận vai, khẽ nghiêng người về phía trước, đặt khuỷu tay bị thương lên bàn nhỏ.

Sở Vô Yếm thấy vậy, vội nghiêng đầu sang hướng khác, bàn tay cầm bình t.h.u.ố.c siết c.h.ặ.t hơn nữa.

"Khương cô nương…"

Ta cầm khăn lau vết thương, cúi đầu, ngẩng mắt nhìn hắn: "Sở đại nhân, sao vậy?"

"Chỗ nặng hơn trên người ta, chẳng phải ngươi cũng từng thấy qua rồi sao?"

"Giờ không như trước nữa."

Sở Vô Yếm cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho ta, từ đầu đến cuối không hề ngẩng đầu lên, như thể ta là mãnh thú hồng thủy vậy.

Ta chống cằm, nhìn hắn suốt cả quá trình.

Rõ ràng là không nhìn ta, thế mà tai lại càng lúc càng đỏ.

"Ngươi nóng à?"

Ta đẩy cửa sổ ra, để gió lạnh cuối thu ùa vào.

Ngón tay Sở Vô Yếm khựng lại, hắn cúi đầu sâu hơn, động tác bôi t.h.u.ố.c cũng nhanh hơn, vội vàng rút tay về.

"Xong rồi, ta chỉ là…"

"Minh Châu vui chứ?"

Ta thu tay lại, làm ra vẻ không nhìn ra ý từ chối trong lời hắn, tỏ ý muốn trò chuyện lâu hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khống Mộng Sư - Chương 30: Chương 30: Nhân Quả – Cục Diện Bế Tắc, Hận Khó Vẹn Toàn | MonkeyD