Không Ngơ Ngươi Lại Là Người Như Thế?! - 17

Cập nhật lúc: 04/07/2026 18:02

“Nhị hoàng t.ử?”

Ta gần như bật thốt lên.

Mạnh Chiêu và Lý Mạc Tuẫn đồng thời nhìn về phía ta.

Ta lập tức cứng người.

Xong.

Phản ứng của ta quá lớn rồi.

Mạnh Chiêu ngờ vực:

“Hứa Thanh Chu, sao nàng kinh ngạc vậy?”

Ta cười khan.

“Ta… ta chỉ không ngờ.”

“Không ngờ cái gì?”

“… Không ngờ Nhị hoàng t.ử lại xấu như vậy.”

“…”

Mạnh Chiêu nghẹn lời.

Lý Mạc Tuẫn nhìn ta rất lâu.

Ánh mắt hắn càng lúc càng sâu.

Hắn phát hiện.

Từ khi tỉnh lại, Hứa Thanh Chu dường như biết quá nhiều chuyện.

Biết hắn gặp nguy hiểm.

Biết có người dưới nước.

Bây giờ lại có phản ứng như đã sớm biết chuyện này.

Quá kỳ lạ.

Mạnh Chiêu không nghĩ nhiều như vậy.

Hắn tiếp tục:

“Ta cũng không ngờ.”

“Nhị hoàng t.ử ngày thường hiền lành khiêm tốn, lại âm thầm nuôi t.ử sĩ.”

“Nhưng…”

Hắn nhíu mày.

“Ta vẫn cảm thấy có chỗ không đúng.”

Lý Mạc Tuẫn lên tiếng:

“Nói.”

“Quá vội vàng.”

Mạnh Chiêu nhìn hai người.

“Nếu thật sự là hắn, hắn không nên để chúng ta tra được dễ dàng như vậy.”

Trong điện yên tĩnh.

Lý Mạc Tuẫn khẽ gật đầu.

Hắn cũng nghĩ vậy.

Nhị hoàng t.ử luôn cẩn thận.

Không giống người sẽ để lộ sơ hở lớn như vậy.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói vang lên.

“Vì có người muốn các ngươi biết.”

Hai người đồng thời nhìn về phía ta.

Ta ngẩn người.

Lại lỡ miệng rồi.

“…”

“…”

“…”

Ta cười gượng.

“Ta đoán thôi.”

Mạnh Chiêu chớp mắt.

Có lý.

Nhưng…

Sao hắn cứ cảm thấy Hứa Thanh Chu đoán cái gì cũng chuẩn?

Lý Mạc Tuẫn không lên tiếng.

Chỉ nhìn ta.

Rất lâu.

Lâu đến mức ta chột dạ.

Ta cúi đầu.

Nhìn chăn.

Lại nhìn tay áo.

Chính là không nhìn hắn.

Đột nhiên.

Một bàn tay xuất hiện trước mặt.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Ngón tay ấy nâng cằm ta lên.

Ta sững sờ.

Ngẩng đầu.

Đối diện với đôi mắt đen như mực của Lý Mạc Tuẫn.

Khoảng cách quá gần.

Ta ngây ngẩn.

Mạnh Chiêu cũng ngây ngẩn.

Hắn cảm thấy…

Hắn không nên ở đây.

Hắn nên ở dưới gầm giường.

Lý Mạc Tuẫn nhìn ta.

Giọng nói rất khẽ.

“Hứa Thanh Chu.”

“Dạ?”

“Ngươi có bí mật.”

Tim ta đập mạnh.

“… Không có.”

“Có.”

“…”

“Ngươi đang nói dối.”

“…”

Ta hoảng.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, ta thật sự hoảng.

Ánh mắt của hắn quá sắc bén.

Giống như chỉ cần nhìn thêm một lúc…

Sẽ nhìn thấu tất cả.

Đúng lúc ấy.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng thái giám:

“Thái hậu nương nương giá lâm!”

Ta lập tức thở phào.

Cứu tinh!

Cửa điện mở ra.

Thái hậu bước vào.

Nhìn thấy ba người.

Bà ngẩn ra.

Mạnh Chiêu đứng bên cạnh.

Hứa Thanh Chu ngồi trên giường.

Mà Thái t.ử điện hạ…

Đang dùng tay nâng cằm người ta.

“…”

Không khí c.h.ế.t lặng.

Mạnh Chiêu phản ứng cực nhanh.

Hắn lập tức cúi đầu.

Con không thấy gì cả.

Thật đấy.

Lý Mạc Tuẫn: “…”

Ta: “…”

Thái hậu nhìn hai người.

Lại nhìn bàn tay của Lý Mạc Tuẫn.

Ánh mắt dần trở nên vi diệu.

Qua một lúc lâu.

Bà chậm rãi hỏi:

“Ai gia… có làm phiền hai đứa không?”

“Không có!”

Ta và Lý Mạc Tuẫn đồng thanh.

Lần này.

Ngay cả Thái hậu cũng không nhịn được.

Khóe môi cong lên.

Ồ.

Xem ra thật sự có chuyện rồi.

Bà ngồi xuống.

Giả vờ như không biết gì.

“Tốt.”

“Vậy thì nói chính sự.”

Sắc mặt bà dần nghiêm túc.

“Mạc Tuẫn.”

“Dạ.”

“Phụ hoàng cháu vừa truyền khẩu dụ.”

“Ngày mai vào triều.”

“Nhị hoàng t.ử…”

Bà dừng một chút.

“Đã tự xin đến Hoàng lăng canh giữ tiên đế.”

Cả căn phòng im lặng.

Mạnh Chiêu biến sắc.

“Nhanh như vậy?”

Thái hậu gật đầu.

“Quá nhanh.”

“Nhanh đến mức…”

“Giống như hắn biết các ngươi đã tra được gì.”

Trong nháy mắt.

Ta cứng người.

Lý Mạc Tuẫn cũng nheo mắt.

Trong đầu hai người đồng thời xuất hiện một ý nghĩ.

Trong Đông cung…

Có nội gián.

Mà đúng lúc ấy.

Đầu ta đột nhiên đau nhói.

Một đoạn ký ức khác hiện lên.

Là một người.

Một nam nhân mặc áo xanh.

Đứng dưới ánh nến.

Khẽ cười.

Sau đó…

Rút kiếm đ.â.m về phía Lý Mạc Tuẫn.

Ta bỗng tái mặt.

Người đó…

Ta nhớ ra rồi!

Kiếp trước.

Kẻ phản bội Đông cung.

Là người bên cạnh Lý Mạc Tuẫn.

Là người hắn tín nhiệm nhất.

Cũng là…

Người đã theo hắn suốt mười năm.

Ta bỗng ngẩng đầu.

Giọng run lên:

“Điện hạ…”

“Hửm?”

“Người…”

“Có phải có một thị vệ tên…”

Ta vừa định nói ra cái tên ấy.

Bên ngoài.

Đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn.

Ầm!

Tiếp đó là tiếng người la hét.

“Có thích khách!”

“Có thích khách!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Ngơ Ngươi Lại Là Người Như Thế?! - Chương 17: 17 | MonkeyD