Không Ngơ Ngươi Lại Là Người Như Thế?! - 18
Cập nhật lúc: 04/07/2026 18:02
Tiếng hét vừa vang lên, cả điện Từ Ninh lập tức hỗn loạn.
Bên ngoài, tiếng binh khí va chạm chát chúa.
Tiếng thị vệ quát lớn:
“Bảo vệ Thái hậu nương nương!”
“Có thích khách!”
Mạnh Chiêu phản ứng nhanh nhất.
Hắn lập tức rút kiếm.
Đứng chắn trước mặt Thái hậu.
Lý Mạc Tuẫn cũng tiến lên một bước.
Vô thức che trước giường của ta.
Ta ngẩng đầu nhìn bóng lưng hắn.
Trong lòng khẽ run lên.
Kiếp trước…
Mỗi lần gặp nguy hiểm, hắn cũng luôn đứng trước mặt ta như vậy.
Dường như chỉ cần có hắn ở đây…
Ta sẽ không sao.
Đúng lúc ấy.
“Vút!”
Một mũi tên xuyên qua cửa sổ.
Nhắm thẳng vào Thái hậu.
“Mau tránh!”
Mạnh Chiêu quát lớn.
Nhưng có người còn nhanh hơn.
Lý Mạc Tuẫn giơ tay.
“Choang!”
Mũi tên bị chiếc bình sứ hắn ném ra đ.á.n.h lệch, cắm phập vào cột gỗ.
Chưa kịp thở phào.
Lại có tiếng xé gió.
Ba tên áo đen từ ngoài cửa lao vào.
Ánh kiếm lạnh lẽo.
Mục tiêu…
Là Lý Mạc Tuẫn!
“Điện hạ!”
Mạnh Chiêu xông lên.
Lý Mạc Tuẫn giật thanh kiếm treo trên tường.
Trong nháy mắt, ánh kiếm lóe lên.
“Keng!”
Binh khí va chạm.
Tiếng kim loại vang vọng khắp điện.
Ta ôm chăn ngồi trên giường.
Hoàn toàn ngây người.
Ta biết Lý Mạc Tuẫn biết võ.
Nhưng…
Không ngờ hắn lại lợi hại như vậy.
Chỉ trong vài chiêu.
Một tên đã bị đ.á.n.h văng.
Tên còn lại bị hắn đạp ngã.
Tên thứ ba thấy tình hình không ổn, lập tức đổi hướng.
Mũi kiếm…
Đâm về phía ta!
Ta: “?!”
Khoan đã!
Ta chỉ là một người bệnh!
Ngươi có nguyên tắc làm thích khách không vậy?!
Ta vội vàng kéo chăn lên che mặt.
Ngay giây tiếp theo.
“Keng!”
Tiếng kiếm bị đ.á.n.h bật vang lên.
Một bóng người xuất hiện trước mặt ta.
Là Lý Mạc Tuẫn.
Hắn đứng chắn trước giường.
Tay cầm trường kiếm.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
Tên thích khách cũng ngẩn người.
Rõ ràng không ngờ Thái t.ử lại phản ứng nhanh đến vậy.
Lý Mạc Tuẫn nhìn hắn.
Giọng nói lạnh lẽo:
“Ngươi muốn c.h.ế.t.”
Tên thích khách không đáp.
Chỉ đột nhiên cười.
Một nụ cười vô cùng quái dị.
Tim ta bỗng đập mạnh.
Không đúng.
Nụ cười này…
Ta đã từng nhìn thấy.
Kiếp trước…
Trước khi tên phản bội kia rút kiếm, hắn cũng cười như vậy.
Đầu ta đau nhói.
Một đoạn ký ức khác hiện lên.
Là một câu nói.
Một câu rất quen.
“Điện hạ… người luôn quá dễ tin người.”
Ta bỗng biến sắc.
Ta nhớ ra rồi!
Kẻ phản bội không phải thị vệ!
Mà là…
“Tránh ra!”
Ta hét lớn.
Cùng lúc đó.
Một bóng người từ ngoài điện lao vào.
Người nọ mặc giáp cấm quân.
Là cận vệ của Đông cung.
Cũng là người Lý Mạc Tuẫn tin tưởng nhất.
Tần Phong!
Trong tay hắn cầm kiếm.
Kiếm không hướng về thích khách.
Mà…
Đâm thẳng vào sau lưng Lý Mạc Tuẫn!
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Mạnh Chiêu ở xa.
Thái hậu không biết võ.
Thị vệ còn chưa kịp xông vào.
Chỉ có ta nhìn thấy.
Ta không kịp suy nghĩ.
Cũng không kịp sợ.
Cả người lao khỏi giường.
“Hứa Thanh Chu!”
Giọng của Lý Mạc Tuẫn đột nhiên thay đổi.
Phập!
Mũi kiếm xuyên qua.
Máu b.ắ.n tung tóe.
Thời gian như ngừng lại.
Ta ngơ ngác cúi đầu.
Trên vai trái…
Một mảnh đỏ tươi.
Ta thở phào.
May quá.
Không đ.â.m trúng tim.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Một đôi tay ôm lấy ta.
Rất c.h.ặ.t.
Chặt đến phát đau.
Ta ngẩng đầu.
Lý Mạc Tuẫn đang nhìn ta.
Ta chưa từng thấy vẻ mặt ấy trên gương mặt hắn.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Sắc mặt trắng bệch.
Dường như…
Cả người đều đang run.
Giọng hắn khàn đến đáng sợ.
“… Hứa Thanh Chu.”
Ta chớp mắt.
“Dạ?”
“Nàng…”
Hắn nói không nên lời.
Ta cúi đầu nhìn vết thương.
Lại nhìn hắn.
Nhỏ giọng:
“Không sao.”
“…”
“Chỉ là bị đ.â.m một kiếm thôi.”
“…”
Mạnh Chiêu ở bên cạnh suýt ngất.
Chỉ là?
Người bị đ.â.m đến chảy đầy m.á.u rồi đấy!
Tần Phong cũng ngây người.
Hắn không ngờ.
Hứa Thanh Chu sẽ đỡ kiếm thay Lý Mạc Tuẫn.
Càng không ngờ.
Thái t.ử…
Lại có vẻ như sắp phát điên.
Một giây sau.
Lý Mạc Tuẫn ngẩng đầu.
Ánh mắt nhìn Tần Phong.
Lạnh như băng.
Lần đầu tiên.
Giọng nói của hắn mang theo sát ý không hề che giấu.
“G.i.ế.c.”
Chỉ một chữ.
Nhưng khiến toàn bộ đại điện rơi vào tĩnh mịch.
Tần Phong bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Hắn theo Thái t.ử mười năm.
Mười năm nay…
Chưa từng thấy hắn tức giận như vậy.
Không.
Đây không còn là tức giận.
Mà là…
Điên cuồng
