Không Thể Ở Lại Cùng Mẹ - Chương 2
Cập nhật lúc: 09/09/2026 12:01
"Mẹ chỉ lắc đầu."
"Trong mắt là sự cố chấp tôi chưa từng thấy."
"Cuối cùng bác tức giận đập cửa bỏ đi."
"Ông ngoại thở dài."
"Uyển Ninh, con nghỉ ngơi vài ngày đã."
"Chuyện này chúng ta bàn lại."
"Nhưng tôi thấy sau khi bác ra ngoài lập tức gọi một cuộc điện thoại."
"Tôi lướt qua, nghe được lời bác nói."
"Điều tra con gái của Dụ Uyển Ninh."
"Còn cả tên buôn người kia."
"Tìm người giỏi nhất cho tôi."
"Đúng, để chúng triệt để biến mất."
"Không để lại chút dấu vết nào."
"Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên."
"Người giúp việc đi mở cửa."
"Bước vào là một người đàn ông cao lớn khôi ngô."
"Ông ta mặc một bộ vest cắt may chỉnh tề."
"Cử chỉ tao nhã, ánh mắt trong trẻo."
"Nhưng ngay khi nhìn thấy mẹ, nước mắt ông lập tức tuôn rơi."
"Uyển Ninh, cuối cùng em cũng trở về rồi."
"Ông bước lên, định giang tay ôm lấy mẹ."
"15 năm nay, anh vẫn luôn tin em sẽ trở lại."
"Luôn chờ em."
"Anh chưa từng bỏ cuộc dù chỉ một ngày tìm kiếm."
"Trời thương anh, cuối cùng cũng để anh đợi được em."
"Nhưng mẹ lại giật mạnh người."
"Thoát khỏi vòng tay ông."
"Bà lùi về sau mấy bước, nhìn người đàn ông trước mặt."
"Ông còn trẻ, sạch sẽ, trắng trẻo."
"Trông chỉ hơn 30 tuổi."
"Còn bà thì sao?"
"Da xạm đen, khô nứt, nhăn nheo."
"Tóc đã bạc quá nửa, trông như người phụ nữ 50 60."
"Mẹ cúi đầu xuống."
"Xin lỗi Lục tiên sinh, tôi không xứng với anh nữa."
"Bà xoay người chạy vào phòng tắm."
"Tôi đi theo bà, thấy bà mở vòi nước dội lên người mình."
"Bà khóc."
"Dưới tiếng nước chảy ào ào, bà cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng."
"Bà cào mạnh lên da thịt mình."
"Như thể muốn cào sạch 15 năm dơ bẩn ấy."
"Móng tay rách ra, m.á.u và nước hòa vào nhau chảy xuống."
"Mà bà không hề thấy đau."
"Tiếng khóc của bà xuyên qua cánh cửa phòng tắm."
"Lan khắp biệt thự."
"Bà ngoại định vào nhưng ông ngoại ngăn lại."
"Để nó khóc đi, nén trong lòng càng khổ hơn."
"Lục tiên sinh đứng bên ngoài cửa, nắm c.h.ặ.t t.a.y."
"Nước mắt vẫn rơi không ngừng."
"Tôi muốn chạy tới ôm mẹ, nhưng chỉ có thể bất lực xuyên qua thân thể bà."
"Mẹ đừng khóc nữa, mẹ đã trốn thoát rồi."
"Mẹ đã rất dũng cảm rồi."
"Bà tắm thật lâu, cũng khóc thật lâu."
"Cuối cùng tiếng nước ngừng lại."
"Bà quấn khăn tắm bước ra, tóc ướt sũng, đôi mắt đỏ hoe."
"Lục tiên sinh vẫn đứng ở đó."
"Mẹ nhìn ông, giọng bình tĩnh."
"Lục tiên sinh, thật có lỗi vì đã để anh đợi lâu như vậy."
"Anh nên tìm một người khác phù hợp hơn đi."
"Anh không muốn."
"Lục tiên sinh gần như gào lên."
"Dụ Uyển Ninh, anh đã đợi em 15 năm."
"15 năm? Em có biết anh đã sống thế nào không?"
"Anh ngày nào cũng tìm em."
"Dùng hết mọi mối quan hệ, nhờ hết mọi người có thể nhờ."
"Anh không tin em c.h.ế.t rồi."
"Anh chưa từng bỏ cuộc dù chỉ một ngày."
"Bây giờ em trở lại, em lại bảo anh đi tìm người khác."
"Giọng ông run rẩy, nước mắt không ngừng rơi."
"Mẹ cúi đầu, rất lâu sau mới nói."
"Tôi đã không còn là một người phụ nữ trong sạch nữa."
"Anh không quan tâm, tôi còn có một đứa con gái."
"Là con của tôi và kẻ cầm thú kia."
"Lục tiên sinh sững người."
"Tôi muốn đón con bé về."
"Mẹ ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông."
"Anh có thể chấp nhận được không?"
"Tôi khóc, vừa khóc vừa gọi."
"Mẹ, con không cần mẹ đón nữa."
"Mẹ chỉ cần sống tốt thôi là được."
"Mẹ, chỉ cần mẹ sống hạnh phúc ở nơi xa."
"Con đã rất mãn nguyện rồi."
"Nhưng bà không nghe thấy."
"Lục tiên sinh im lặng rất lâu, thật lâu."
"Giây phút đó như dài bằng cả một thế kỷ."
"Cuối cùng ông hít sâu một hơi."
"Bước tới nắm lấy tay mẹ."
"Uyển Ninh, anh sẽ cùng em đi đón con bé."
"Từ nay nó chính là con gái của anh."
"Tôi nhìn người đàn ông ấy."
"Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi thành tên."
"Giá như ông ấy là cha tôi thì tốt biết bao."
"Nhưng con thật sự không cần hai người đón nữa đâu."
"Dưới sự kiên quyết của Lục tiên sinh."
"Cuối cùng ông bà ngoại và bác cũng đồng ý."
"Bác tổ chức một đoàn xe, hơn chục chiếc xe sang."
"Mang theo cả vệ sĩ và luật sư."
"Ông ngoại nói phải đưa bọn buôn người vào tù."
"Phải khiến cả ngôi làng đó trả giá đắt."
"Nhưng tôi biết trong lòng bác đang tính toán điều gì."
"Bác muốn nhân cơ hội này, xóa sạch sự tồn tại của tôi."
"Đoàn xe rầm rộ chạy về phía ngôi làng nhỏ trên núi."
"Lục tiên sinh ôm mẹ ngồi trên chiếc xe đầu tiên."
"Dọc đường luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y bà."
"Đừng sợ, có anh đây."
"Ông lặp đi lặp lại câu nói ấy."
"Mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ."
"Cảnh vật ngày càng quen thuộc, cơ thể bắt đầu run rẩy."
"Càng đến gần ngôi làng, bà run càng dữ dội."
"Tôi như phát điên bay thẳng về làng."
"Thi thể của tôi đã sưng phồng thối rữa."
"Bốc ra mùi tanh tưởi."
"Không, tôi không thể để mẹ nhìn thấy mình như thế này."
"Tôi phải giấu t.h.i t.h.ể mình đi trước khi họ tới nơi."
"Ở đầu làng, bố cùng bác cả và chú ba vừa quay về."
"Ba người cưỡi xe máy, mặt mũi lấm lem bụi đất."
"Rõ ràng là đã lục tung cả đêm mà vẫn không tìm thấy."
"Con đàn bà thối tha đó chạy đi đâu rồi?"
"Bác cả châm điếu t.h.u.ố.c lào hít một hơi thật sâu."
"Chắc lại thèm đàn ông thành phố rồi."
"Chú ba nhổ một bãi nước bọt."
"Nói mấy câu bẩn thỉu đến cực điểm."
"Bố cũng c.h.ử.i rủa om xòm."
"Con sao chổi đó, đợi nó về tao đ.á.n.h c.h.ế.t."
"Còn con gái mày thì sao?"
"Bác cả hỏi."
"Về nhà là gả luôn."
"Bố lạnh lùng nói."
"Tôi đã nhận cọc 500 đồng của nhà họ Trương rồi."
"Thì ra 500 đồng mà mẹ mang đi chính là tiền bố bán tôi."
"Trong lúc bọn họ vẫn đang c.h.ử.i bới, đoàn xe đã chạy đến."
"Hơn chục chiếc xe hơi màu đen dừng ngay ngắn ở đầu làng."
"Dân làng kéo nhau ra xem náo nhiệt."
"Cửa xe mở, Lục tiên sinh đỡ mẹ bước xuống."
"Bố nhìn thấy khạc một tiếng."
"Quả nhiên là đi tìm đàn ông thành phố."
"Con thối."
"Mẹ nhìn ông ta, ánh mắt lạnh như băng."
"Như thể đang nhìn một x.á.c c.h.ế.t."
"Hôm nay tôi đến là để đón con gái tôi."
"Đừng mơ, con nhỏ đó sớm đã được định gả cho lão Trương ở đầu làng rồi."
"Tao đã nhận tiền cọc 500 đồng."
"Lục tiên sinh trầm giọng hỏi."
"Con gái ông đâu?"
"Bố đáp ngược."
"Liên quan quái gì đến mày?"
"Lúc này trưởng thôn hốt hoảng chạy tới."
"Vừa thấy bác tôi liền khụy gối suýt quỳ xuống."
"Ngài ngài Dụ Dụ tiên sinh?"
"Giọng trưởng thôn run."
"Ông biết tôi?"
"Bác lạnh lùng nhìn hắn."
"Trên trên tivi thường thấy ngài."
"Nhà giàu nhất cả nước."
"Trưởng thôn nói năng lắp bắp."
"Cả làng đều sững sờ."
"Bác bước tới đứng trước mặt bố tôi."
"Con gái em gái tôi đâu?"
"Tôi tôi."
"Bố tôi cũng sợ đến run."
"Dẫn chúng tôi đi."
"Giọng bác không mang chút cảm xúc."
"Dưới khí thế của bác, không ai trong làng dám bước lên cản."
"Bố run rẩy đi trước dẫn đường."
"Một đoàn người hùng hổ tiến vào làng."
"Tôi đi theo họ, nhìn mẹ bước trên con đường làng quen thuộc."
"Cơ thể bà đang run rẩy nhưng bước chân vẫn kiên định."
"Lục tiên sinh luôn vòng tay ôm lấy bà."
"Trao cho bà sức mạnh."
"Họ đến trước căn sân cũ nát kia."
"Nơi từng giam cầm mẹ suốt 15 năm."
"Bác tôi nhấc chân bước vào trước."
