Không Thể Ở Lại Cùng Mẹ - Chương 3

Cập nhật lúc: 09/09/2026 12:01

"Mẹ đứng ở cổng nhắm mắt lại."  

"Rồi bà hít sâu một hơi cũng bước vào."  

"Tôi theo sau vừa đi vừa gào lên điên dại."  

"Đừng vào nhà kho, mẹ đừng nhìn con."  

"Con bẩn lắm, con hôi lắm."  

"Nhưng không ai nghe thấy tôi."  

"Bác dẫn theo vệ sĩ đi trước, mẹ theo sau."  

"Lục tiên sinh đỡ bà từng bước."  

"Ông bà ngoại cũng đi cùng, còn có cả luật sư và bác sĩ."  

"Cái sân nhỏ, cũ nát."  

"Góc tường chất đầy củi và nông cụ."  

"Dưới đất là những viên gạch vỡ nát."  

"Đây chính là nơi mẹ đã sống suốt 15 năm."  

"Bố đứng run lẩy bẩy bên cạnh, mắt láo liên."  

"Đột nhiên hét lên."  

"Con con nhỏ đó, nó ăn trộm tiền."  

"Nó với con mẹ khốn nạn kia cùng nhau bỏ trốn rồi."  

"Tôi đang định đi tìm."  

"Bác khẽ cười lạnh, rút trong túi ra một tập hồ sơ."  

"Lý lão nhị, ông tưởng tôi là đồ ngu chắc."  

"Tôi đã điều tra rồi."  

"Con gái ông không hề rời khỏi ngôi làng này."  

"Ở bến xe, ở ngã tư, tất cả đều không có dấu vết của nó."  

"Sắc mặt bố lập tức trắng bệch."  

"Mẹ không nói gì."  

"Bà như bị một sức mạnh nào đó dẫn dắt."  

"Bước thẳng tới góc sân."  

"Nơi cánh cửa phòng chứa củi đang bị khóa c.h.ặ.t."  

"Mẹ, đừng vào, con xin mẹ đừng nhìn."  

"Tôi lao tới, cố gắng chắn trước cánh cửa."  

"Nhưng cơ thể chỉ xuyên qua nó."  

"Bố thấy mẹ đi về phía nhà kho thì hoảng lên."  

"Trong trong đó chỉ có củi thôi, bẩn lắm, đừng vào."  

"Bác liếc mắt ra hiệu cho vệ sĩ."  

"Một người vệ sĩ cao lớn bước lên."  

"Tung một cú đá mạnh vào ổ khóa rỉ sét."  

"Rắc một tiếng, khóa gãy."  

"Cánh cửa vừa mở, một luồng mùi tanh hôi và thối rữa nồng nặc xộc ra."  

"Tất cả mọi người theo phản xạ lùi lại một bước."  

"Đưa tay bịt mũi."  

"Vệ sĩ bật đèn pin công suất lớn, dọi vào đống rơm nơi góc phòng."  

"Thi thể tôi nằm ở đó, khuôn mặt tím tái."  

"Quanh miệng là vệt m.á.u đã khô."  

"Cơ thể cứng đờ, vặn vẹo đến kỳ dị."  

"Như một con b.úp bê rách bị vứt đi."  

"Áo quần tả tơi, khắp người là vết bầm và thương tích."  

"Những vết đó cũ có mới có, trông chất lên nhau."  

"Kể lại tất cả những năm tháng bị bạo hành."  

"Luật sư đi cùng quay người lại nôn khan."  

"Vài vệ sĩ khác cũng ngoảnh mặt, hít mạnh một hơi đầy kinh hãi."  

"Bố đứng sau nhìn thấy t.h.i t.h.ể tôi hoàn toàn đờ người."  

"Tôi tôi chỉ định dạy nó một trận cho nó nhớ đời thôi."  

"Tôi không cố ý đ.á.n.h c.h.ế.t nó."  

"Thật sự không cố ý."  

"Mẹ nhìn thấy tôi."  

"Đồng t.ử bà lập tức co giãn, miệng há ra."  

"Nhưng không phát ra nổi âm thanh nào."  

"Chỉ có tiếng khè khè nghẹn nơi cổ họng."  

"Như bị bóp c.h.ặ.t."  

"Đôi mắt vốn mới được lấy lại tiêu cự nhờ chiếc kính."  

"Bỗng chốc lại trở nên đục ngầu."  

"Uyển Ninh."  

"Lục tiên sinh lao tới muốn giữ lấy bà."  

"Nhưng bà đẩy mạnh ông ấy ra rồi lao vào trong."  

"Không, mẹ đừng vào."  

"Tôi khóc gào đến khản giọng nhưng bà vẫn bước tới."  

"Bà quỳ xuống bên cạnh t.h.i t.h.ể tôi."  

"Bàn tay run rẩy đưa ra, muốn chạm vào mặt tôi nhưng lại rụt lại."  

"Bàn tay ấy dừng giữa không trung, run đến phát khiếp."  

"Niệm niệm."  

"Bà cuối cùng cất tiếng."  

"Niệm niệm, niệm niệm."  

"Cái tên chỉ mình tôi và mẹ biết."  

"Là bí mật của riêng hai mẹ con."  

"Dụ Niệm, một cái tên chẳng liên quan gì đến Lý lão nhị cả."  

"Tôi lơ lửng bên cạnh bà, nước mắt làm mờ đi tầm nhìn."  

"Mẹ, con ở đây, con không sao đâu, con không đau nữa."  

"Mẹ mau ra đi, ở đây bẩn lắm."  

"Bàn tay mẹ cuối cùng cũng chạm lên khuôn mặt lạnh ngắt của tôi."  

"Khoảnh khắc ấy, bà hoàn toàn sụp đổ."  

"Bà không khóc mà cất lên một tiếng gào thét dài xé ruột xé gan."  

"Âm thanh đó không giống tiếng người."  

"Mà như tiếng rên bật ra từ tận cùng linh hồn."  

"A a a."  

"Tiếng thét vang dội khắp ngôi làng."  

"Làm bầy quạ trên cây hoảng sợ bay tán loạn."  

"Khiến tất cả dân làng đứng xem đều rùng mình."  

"Bà ôm c.h.ặ.t lấy t.h.i t.h.ể cứng lạnh của tôi."  

"Vỗ nhè nhẹ như đang ru một đứa bé ngủ."  

"Ngoan, mẹ đây rồi, mẹ ở đây."  

"Bà thì thầm."  

"Niệm Niệm đừng khóc, mẹ đưa con về nhà nhé."  

"Bà ngoại lao vào, thấy cảnh ấy liền quỵ xuống đất."  

"Ôm c.h.ặ.t ông ngoại mà khóc nấc."  

"Lục tiên sinh mắt đỏ hoe."  

"Cởi áo khoác vest nhẹ nhàng phủ lên người tôi."  

"Rồi ông bế mẹ lên khỏi mặt đất."  

"Mạnh mẽ mà vẫn run rẩy."  

"Uyển Ninh, đừng nhìn nữa, đừng nhìn nữa."  

"Giọng ông cũng run."  

"Mẹ giãy giụa trong vòng tay ông."  

"Cố gắng quay lại ôm tôi, miệng không ngừng gọi."  

"Niệm niệm, niệm niệm con của mẹ."  

"Bác đứng ở cửa nhìn cảnh ấy, mặt tối sầm lại."  

"Kế hoạch để cháu gái biến mất của bác."  

"Ngay khi nhìn thấy t.h.ả.m cảnh của tôi, lập tức bị nuốt chửng."  

"Trong cơn phẫn nộ ngút trời."  

"Cái gọi là vết nhơ kia bỗng không còn là một khái niệm trừu tượng nữa."  

"Mà là một người thân bằng xương bằng thịt."  

"Bị đ.á.n.h đập, bị g.i.ế.c hại tàn nhẫn."  

"Một cô bé 13 tuổi, con gái của chính em gái bác."  

"Đáng lẽ nó phải có một tương lai sáng rực."  

"Đáng lẽ nó đang ngồi trong lớp học."  

"Đáng lẽ nó phải có một tuổi thơ hồn nhiên và bình yên."  

"Nhưng nó c.h.ế.t rồi."  

"C.h.ế.t trong một căn nhà kho dơ bẩn."  

"Như một con vật nhỏ bị vứt đi."  

"Bác quay người bước đến trước mặt bố tôi."  

"Rồi bác giơ chân, một cú đá cực mạnh giáng thẳng vào đầu gối ông ta."  

"Rắc một tiếng gãy xương giòn tan."  

"Bố tôi gào thét quỳ rạp xuống đất."  

"Là mày làm đúng không?"  

"Giọng bác lạnh như băng."  

"Là là nó tự ngã, không liên quan đến tôi."  

"Bố sợ đến mức nước tiểu suýt tràn ra."  

"Là nó thả vợ tôi đi, là nó ăn trộm tiền trước."  

"Đến giờ mà vẫn còn cãi à?"  

"Bác giẫm mạnh lên đầu gối vừa gãy đó."  

"Tiếng hét t.h.ả.m vang lên ch.ói tai."  

"Đúng lúc ấy, bà nội từ trong nhà lao ra."  

"Vẫn còn c.h.ử.i bới."  

"Thằng lão nhị c.h.ế.t tiệt, sao mày lại đ.á.n.h c.h.ế.t con sao chổi đó hả?"  

"500 đồng tiền sính lễ coi như mất trắng rồi."  

"Tiền đặt cọc người ta cũng nộp rồi."  

"Còn vợ thằng ba thì sao hả?"  

"Trả lại cháu dâu tao đây."  

"Bác ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi d.a.o."  

"Bà nói gì?"  

"500 đồng chứ gì?"  

"Bà vẫn la hét."  

"500 đồng tiền sính lễ của nhà lão Trương đầu làng."  

"Con nhỏ đó sớm muộn gì cũng phải gả đi rồi."  

"Bác ra hiệu cho vệ sĩ."  

"Một người tiến lên c.h.ặ.t nhẹ vào sau gáy bà."  

"Bà lập tức ngã gục, hôn mê bất tỉnh."  

"Đập gãy hết chân ba người này."  

"Rồi báo cảnh sát."  

"Vệ sĩ hành động ngay lập tức."  

"Bác cả và chú ba toan chạy nhưng bị tóm gọn trong vài giây."  

"Ba tiếng rắc khô khốc vang lên."  

"Kèm theo ba tiếng thét xé lòng nối tiếp nhau."  

"Bác quay sang nói với luật sư."  

"Liên hệ trực tiếp với sở tỉnh."  

"Tội danh bắt cóc, giam giữ trái phép, cưỡng h.i.ế.p, cố ý g.i.ế.c người."  

"Suốt 15 năm."  

"Còn nữa, phong tỏa toàn bộ ngôi làng này."  

"Tất cả bọn họ đều là đồng phạm."  

"Rõ."  

"Luật sư lập tức rút điện thoại ra."  

"Trưởng thôn quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục."  

"Ngài Dụ, ngài Dụ, chúng tôi không biết."  

"Thật sự không biết gì cả."  

"Không biết."  

"Bác lạnh giọng."  

"15 năm một người phụ nữ bị nhốt ở đây, sinh con mà các người không biết."  

"Một đứa bé bị đ.á.n.h c.h.ế.t trong nhà kho, các người cũng không biết."  

"Trưởng thôn há miệng không nói nên lời."  

"Tôi trôi lơ lửng trên cao, nhìn tất cả mọi chuyện."  

"Nhìn bố lăn lộn trên đất, gào khóc."  

"Nhìn bác cả và chú ba ôm lấy đôi chân gãy, gào la t.h.ả.m thiết."  

"Nhìn bà nội ngất xỉu, nằm bất động."  

"Lẽ ra tôi phải thấy hả hê."  

"Nhưng trong lòng lại trống rỗng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Thể Ở Lại Cùng Mẹ - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD