Không Tranh Sủng, Ta Trèo Tường Ăn Dưa Chốn Hậu Cung - 1
Cập nhật lúc: 13/08/2026 05:02
Hậu cung Úy quốc quanh năm chẳng thiếu chuyện phong nguyệt.
Triệu Tài nhân ngày ngày liếc mắt đưa tình với vị Thị lang trẻ tuổi, còn Ngụy Mỹ nhân thì đêm nào cũng có thể khiến chiếc yếm uyên ương đỏ của mình xuất hiện bên thắt lưng một nam sủng khác.
Các phi tần bận vụng trộm, cung nữ bận canh gác, còn ta bận ngồi trên đầu tường vừa c.ắ.n hạt dưa vừa viết những câu chuyện chẳng tiện đọc giữa ban ngày.
Một hôm, Hoàng đế đứng dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn ta với vẻ trầm ngâm.
“Nàng vào cung đã lâu mà chưa từng vụng trộm, chẳng lẽ là vì Trẫm…”
Ta kinh hãi đến mức trượt khỏi bờ tường.
“Không phải, ta không có, bệ hạ chớ nghĩ nhiều, ta chỉ là lãnh cảm mà thôi!”
Sáng hôm sau, vị Yến Vương trong truyền thuyết vừa có dung mạo tuyệt thế vừa mắc chứng bất lực lại tìm đến tận nơi.
Hắn nhìn ta một lúc rồi hỏi: “Nghe nói nàng lãnh cảm?”
Úy quốc quả nhiên là một nơi điên rồ.
Từ khi biết suy nghĩ, ta đã không biết bao lần hỏi phụ thân cùng một chuyện.
“Rốt cuộc vì sao Úy quốc của chúng ta lại thành ra thế này?”
Phụ thân suy ngẫm hồi lâu mới đáp: “Có lẽ mồ mả tổ tiên có vấn đề.”
…
Hoàng đế đương triều vốn chẳng đẹp đẽ gì, giữa trán còn có một nốt ruồi to đến mức không thể làm ngơ.
Ấy vậy mà hắn lại cực kỳ ham thu mỹ nhân vào cung, người đông đến mức nghe nói có lúc phải trải chiếu mà nằm.
Trước ngày ta nhập cung, phụ thân từng nghiêm túc hỏi: “Vào hậu cung khuấy gió nổi mưa, làm triều đình náo loạn, con làm nổi không?”
Ta ngơ ngác nhìn ông.
Phụ thân im lặng một lúc, cuối cùng thở dài.
“Thôi, con do ta sinh ra, ta hiểu nhất.”
“Con cứ vào cung chơi trước đi, sau này ta tìm cơ hội đưa người khác vào thay.”
Nửa năm sau, ông quả nhiên đưa được một mỹ nhân vào cung thế chỗ ta.
Nhưng khi ấy, ta đã chẳng muốn rời đi nữa.
Trong cung cơm ngon áo đẹp, chỗ ở chẳng tệ, quản thúc lại lỏng, ở lâu còn tự nhiên được nâng địa vị theo thâm niên.
Quan trọng hơn, nơi này ngày nào cũng có chuyện để xem.
Khi thì phi tần đêm khuya hẹn hò thị vệ, khi thì quyền thần ôm mỹ nhân bỏ trốn, có lúc còn nghe được chuyện hoàng t.ử cùng kế mẫu dây dưa chẳng rõ đầu đuôi.
Cuộc sống như vậy quả thực kích thích hơn bất cứ thoại bản nào.
Sau nửa năm chạy khắp hậu cung hóng chuyện, ta đã luyện được bản lĩnh chỉ cần ngửi thấy chút mùi khả nghi là lập tức biết nơi nào sắp có chuyện lớn.
Không những thế, ta còn luôn tìm được vị trí quan sát tốt nhất.
Dần dần, các phi tần phát hiện ta biết quá nhiều chuyện bí mật.
Mỗi khi các nàng tranh đấu, thường có người lén mang bạc đến mua tin của đối thủ từ ta.
Các mỹ nhân trong cung ra tay rất hào phóng, bởi một khi thua cuộc, hậu quả đáng sợ nhất chính là phải đi thị tẩm vị Hoàng đế kia.
Chỉ trong nửa năm, ta đã tích được đầy một hòm bạc riêng.
Ngày tháng sung sướng đến mức trong mơ ta cũng có thể cười tỉnh.
Bảo ta rời cung ư?
Ba con lừa cùng kéo cũng chưa chắc lôi được ta đi.
Mỹ nhân được phụ thân đưa vào thay ta tên là A Thanh.
Nghĩ nàng khó khăn lắm mới vào cung một chuyến, ta quyết định làm tròn tình nghĩa chủ nhà, đưa nàng đi mở mang tầm mắt.
Ta hỏi: “Ngươi muốn xem tình ái nóng bỏng, chuyện rối ren trong gia đình, hay thứ tình cảm thanh thuần hiếm có giữa chốn hậu cung?”
A Thanh đáp rất nhanh: “Tình ái nóng bỏng đi.”
Ta gật đầu.
Sau đó ta trèo lên cây, vừa nhìn sắc trời vừa xem đèn treo trước các cung, tính toán một hồi rồi kéo tay nàng.
“Đi, đến Ngự Hoa Viên, tối nay Tống Mỹ nhân có chuyện.”
A Thanh nhìn ta thực hiện một loạt động tác lưu loát đến mức kinh người, không khỏi cảm thán: “Ngươi thành thạo như vậy, ta nhìn mà thấy đau tim thay.”
Khi trăng vừa nhô lên đầu ngọn liễu, Tống Mỹ nhân quả nhiên xuất hiện.
Nàng mặc y phục mỏng nhẹ, gương mặt điểm phấn, má ửng hồng, đứng dưới bóng cây chờ đợi.
Chẳng bao lâu, một nam nhân lực lưỡng từ bụi hoa lao ra ôm lấy nàng.
Chỉ một lát sau, y phục đã rối tung, tiếng động ái muội theo gió truyền tới.
A Thanh tròn mắt, cuối cùng chỉ thốt được một câu: “Lợi hại thật.”
Ta chia cho nàng một nắm hạt dưa rồi bình phẩm rất khách quan.
“Người này vẫn chưa được, quá vội vàng, nhịp điệu chẳng ra sao.”
“Động tác cũng vụng về, nhìn cứ như phát bệnh.”
“Nếu nói về mắt chọn người thì vẫn là Ngụy Mỹ nhân hơn cả, nam nhân nàng chọn kẻ nào cũng chân dài, eo gọn, dáng người đẹp mắt.”
“Tiếc là mấy hôm nay nàng ấy đến nguyệt sự, ngươi không có phúc được xem.”
Đợi cuộc hẹn kia kết thúc, Tống Mỹ nhân chỉnh lại xiêm y rồi rời đi.
Ta vỗ vai A Thanh.
“Ta đã bảo cuộc sống của ta trong cung rất tốt mà.”
“Ngươi về nói với phụ thân, không cần tìm người thay nữa, ta nhất định không đi.”
A Thanh nghĩ một hồi rồi bỗng hỏi: “Hay ta ở lại với ngươi?”
Ta sửng sốt.
“Ngươi ở lại chỉ vì muốn xem Ngụy Mỹ nhân sao?”
Nàng đỏ mặt, vội lắc đầu.
Ta lại hỏi: “Ngươi biết vẽ không?”
“Biết.”
Ta lập tức vỗ đùi.
“Chuyện hay muốn bán được giá thì phải có tranh minh họa, mà nét b.út của ta xấu đến mức chẳng ai dám nhìn.”
“Được, ngươi ở lại đi.”
A Thanh thích nghi nhanh hơn ta tưởng, hơn nữa còn vô cùng hứng thú với nghề này.
Chẳng bao lâu, hai chúng ta đã phối hợp rất ăn ý.
Ta vừa trèo cây, nàng đã biết mang giấy b.út tới.
Ta mới ra hiệu, nàng lập tức chạy nhanh như tên rời dây.
Tranh của A Thanh nét b.út mềm mại, chỗ nên che thì khéo léo che đi, chỗ cần gợi lại vừa đủ khiến người xem không thể rời mắt.
Nàng vẽ, ta viết.
Hai đứa còn bàn rằng sau này xuất cung sẽ gom toàn bộ tranh và chuyện lại thành sách, biết đâu bán thêm được một khoản lớn.
