
Không Tranh Sủng, Ta Trèo Tường Ăn Dưa Chốn Hậu Cung
Hậu cung Úy quốc quanh năm chẳng thiếu chuyện phong nguyệt.
Triệu Tài nhân ngày ngày liếc mắt đưa tình với vị Thị lang trẻ tuổi, còn Ngụy Mỹ nhân thì đêm nào cũng có thể khiến chiếc yếm uyên ương đỏ của mình xuất hiện bên thắt lưng một nam sủng khác.
Các phi tần bận vụng trộm, cung nữ bận canh gác, còn ta bận ngồi trên đầu tường vừa cắn hạt dưa vừa viết những câu chuyện chẳng tiện đọc giữa ban ngày.
Một hôm, Hoàng đế đứng dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn ta với vẻ trầm ngâm.
“Nàng vào cung đã lâu mà chưa từng vụng trộm, chẳng lẽ là vì Trẫm…”
Ta kinh hãi đến mức trượt khỏi bờ tường.
“Không phải, ta không có, bệ hạ chớ nghĩ nhiều, ta chỉ là lãnh cảm mà thôi!”
Sáng hôm sau, vị Yến Vương trong truyền thuyết vừa có dung mạo tuyệt thế vừa mắc chứng bất lực lại tìm đến tận nơi.
Hắn nhìn ta một lúc rồi hỏi: “Nghe nói nàng lãnh cảm?”
Úy quốc quả nhiên là một nơi điên rồ.
Từ khi biết suy nghĩ, ta đã không biết bao lần hỏi phụ thân cùng một chuyện.
“Rốt cuộc vì sao Úy quốc của chúng ta lại thành ra thế này?”
Phụ thân suy ngẫm hồi lâu mới đáp: “Có lẽ mồ mả tổ tiên có vấn đề.”












