Không Tranh Sủng, Ta Trèo Tường Ăn Dưa Chốn Hậu Cung - 7

Cập nhật lúc: 13/08/2026 05:03

Mấy tên gian tế lập tức đổi sắc mặt.

Hoàng đế càng hoảng hơn.

“Đạm Yến, tên tiểu t.ử thối nhà ngươi!”

Đạm Yến chẳng thèm để ý, chỉ cười nhạt.

“Dù các ngươi g.i.ế.c hay không, hôm nay đều khó tránh một c.h.ế.t.”

“Khác biệt chỉ ở chỗ thả hắn ra, hắn vẫn là Hoàng đế, có lẽ sẽ nhớ chút ân tình mà để các ngươi toàn thây.”

“Còn nếu g.i.ế.c hắn, ta sẽ là Hoàng đế.”

“Các ngươi cũng biết ta không nhân từ như hoàng huynh.”

Một tên gian tế cười lạnh.

“Đã c.h.ế.t rồi, ai còn để ý có toàn thây hay không?”

Đạm Yến vẫn bình tĩnh như không.

“Thứ nhất, c.h.ế.t trong tay ta sẽ không dễ chịu như các ngươi tưởng.”

“Thứ hai, để tỏ rõ tình nghĩa huynh đệ và khiến ngôi vị của ta danh chính ngôn thuận, ta chắc chắn sẽ điều tra toàn bộ thân phận các ngươi.”

“Đến lúc ấy, mồ mả tổ tiên cũng sẽ bị đào lên, cửu tộc bị tru để báo thù cho hoàng huynh.”

“Phiền thì có phiền, nhưng màn kịch nên diễn cho thiên hạ xem vẫn phải diễn.”

Mặt mấy tên gian tế lúc đỏ, lúc trắng, cuối cùng tối sầm.

Bọn chúng nhìn Đạm Yến trên lưng ngựa, rồi nhìn Hoàng đế đang bị giữ dưới lưỡi đao.

Ai đáng sợ hơn, trong lòng chúng đều hiểu.

Sau một hồi xì xào, có kẻ khóc, có kẻ cười.

Cuối cùng chúng đồng loạt buông Hoàng đế, rồi tự vẫn ngay tại chỗ.

Các mỹ nhân đứng xa nhìn thấy cảnh m.á.u đổ lập tức hoảng hốt la lên.

Lý phi vùi mặt vào n.g.ự.c Liên phi, run như cầy sấy.

“Thì ra Vương gia đ.á.n.h trận là kiểu này.”

“Chẳng cần hao binh tổn tướng, chỉ cần mở miệng đã khiến người ta c.h.ế.t hết.”

Liên phi cũng còn tái mặt.

“Ngươi tưởng vì sao bệ hạ thích giao binh quyền cho Vương gia?”

“Không phải triều đình thiếu tướng giỏi, mà là dùng ngài ấy vừa nhanh vừa tiết kiệm.”

Đạm Yến xuống ngựa, túm Hoàng đế lên như nhổ một củ cải khỏi đất rồi nhét hắn trở lại long ỷ.

“Giặc ngoài loạn trong đều đã dẹp.”

“Binh quyền trả cho ngươi, còn ta lấy Lăng Nhan về.”

“Ngươi ngồi cho đàng hoàng trên ngôi Hoàng đế, đừng để ta phải dọn thêm đống hỗn loạn nào nữa.”

“Từ nay ta chỉ muốn làm một Vương gia nhàn tản.”

Hoàng đế vẫn chưa hoàn hồn.

“Thật ra chức Hoàng đế này, ta không làm cũng được.”

Đạm Yến đáp ngay: “Không được, ngươi phải làm.”

“Nhưng ngươi có năng lực hơn ta.”

“Ngươi ít đạo đức hơn ta.”

“Ngươi tuấn tú hơn ta.”

“Ngươi mặt dày hơn ta.”

Hoàng đế nghẹn lời.

“Ngươi…”

Đạm Yến dứt khoát chặn lại.

“Đừng nói nữa.”

“Ngươi hội tụ đầy đủ mọi phẩm chất cần có của một Hoàng đế.”

Hoàng đế méo mặt, trông yếu đuối đến đáng thương.

“Ngươi giống hệt Tiên hoàng, một chút khổ cũng không chịu ăn.”

Sau trận biến loạn ấy, Hoàng đế cuối cùng cũng đồng ý để Thôi Xán xử lý nốt ruồi giữa trán.

Hôm đó hai người đóng cửa trong phòng suốt hai canh giờ.

Khi bước ra, Thôi Xán vừa đi vừa khóc, hai mắt đỏ hoe.

Bên ngoài truyền rằng việc chữa trị rất thành công, Thôi Xán có công nên được thăng chức.

Ta lập tức đến chúc mừng.

Không ngờ hắn lại ngồi trước cửa, mặt mày ủ rũ như vừa mất hết gia sản.

Ta vỗ vai hắn, chân thành an ủi.

“Ta hiểu.”

“Học hành nghiên cứu suốt nhiều năm cuối cùng cũng có thành tựu, vui thì vui nhưng trong lòng chắc vẫn trống trải, đúng không?”

Thôi Xán khóc càng dữ hơn.

“Nàng chẳng hiểu gì cả.”

“Cái nốt ruồi đó là hắn dán lên.”

“Chỉ cần kéo một cái là rơi.”

“Mười năm nghiên cứu của ta coi như đổ sông đổ biển.”

Ta kinh ngạc đến đứng bật dậy.

“Sao có thể?”

“Thế hai người ở trong ấy suốt hai canh giờ làm gì?”

Thôi Xán nức nở.

“Một canh giờ ta khóc, một canh giờ hắn dỗ ta.”

Ta lại hỏi: “Vậy vì sao bệ hạ phải dán nốt ruồi lên mặt?”

Thôi Xán lau nước mắt rồi kể.

“Tiên hoàng chỉ biết vui chơi, chẳng lo chính sự.”

“Đến khi bệ hạ đăng cơ, triều đình đã rối tung, kẻ lười biếng, người gian trá, không ai muốn bỏ tiền cũng chẳng ai muốn góp sức.”

“Hắn nghĩ mãi mới ra một cách.”

“Thu nữ nhi của các nhà quyền quý vào cung nhưng không sủng ái, chỉ giữ họ ở đó gây chuyện đến náo loạn cả hậu cung.”

“Có người làm tin trong tay, hắn lại tỏ ra đáng thương, khi cần tiền cần binh mới dễ mở miệng với các đại thần.”

“Hắn còn sợ dung mạo thật quá ch.ói mắt, làm hỏng kế hoạch, nên dán nốt ruồi lên để che bớt nhan sắc.”

Ta nghe xong, không khỏi cảm thán.

“Năng lực có thể không xuất chúng, nhưng trong khả năng của mình hắn đúng là đã hy sinh hết sức.”

“Dung mạo thật của bệ hạ… đẹp đến mức đó sao?”

Thôi Xán im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không đáp.

Sau khi bỏ nốt ruồi, Hoàng đế lập tức triệu tập toàn bộ phi tần.

Hắn vung tay áo long bào, khí thế hừng hực.

“Dung nhan hiện giờ của Trẫm, đẹp không?”

Hoàng hậu nhìn kỹ rồi thành thật nói: “Quả thật dễ nhìn hơn trước.”

Hoàng đế lập tức tràn đầy tự tin.

“Tối nay Trẫm muốn thử cảm giác được các nàng tranh nhau hầu hạ.”

Cả điện im lặng.

Quý phi là người lên tiếng trước.

“Bệ hạ nghĩ nhiều rồi.”

Liên phi tiếp lời: “Dễ nhìn hơn không có nghĩa là đẹp đến mức phải tranh.”

Lý phi thẳng thắn nhất.

“Người chỉ bỏ nốt ruồi chứ có đổi mắt đâu.”

“Tự soi gương đi.”

Ngày ta và Đạm Yến thành thân, phủ Yến Vương đông nghịt người.

Các mỹ nhân trước kia bị giữ trong cung đều đã được thả ra, hôm ấy ai nấy mang lễ vật đến dự tiệc.

Vừa vào cửa đã có người lớn tiếng.

“Lăng Nhan đáng ghét kia từng kiếm của chúng ta bao nhiêu bạc, hôm nay nhất định phải ăn lại cho đủ.”

Ta đặc biệt xếp cho Ngụy Mỹ nhân một chỗ thượng tân rất đẹp.

Dù sao trong nửa năm làm ăn ở hậu cung, người bỏ nhiều bạc cho ta nhất chính là nàng.

Nàng hoàn toàn xứng đáng đứng đầu bảng khách quý.

Ngụy Mỹ nhân nghiến răng nhìn ta.

“Ta còn góp cho ngươi gấp đôi của hồi môn.”

“Tính như thế, ta cũng coi như đã gả cho Đạm Yến một phần rồi.”

Ngày A Thanh rời kinh, ta tự mình ra tiễn.

Đến lúc ấy ta mới chợt nhận ra một chuyện.

“A Thanh, ta quen ngươi lâu như vậy mà chưa từng hỏi, ngươi họ gì?”

Nàng cười nhạt.

“Ta họ Tô, tên Tô Thanh.”

“Tô phi đã mất trong cung là tỷ tỷ ta.”

Tô Thanh xuất thân từ một gia đình thanh nhã ở Giang Nam.

Tỷ tỷ nàng giỏi đàn, còn nàng có tài vẽ.

Tô gia vốn sống yên ổn, cho đến một ngày thánh chỉ ban xuống, ép nhà họ phải đưa một nữ nhi vào cung.

Tỷ tỷ thương em nên tự nguyện đi thay.

Nhưng sau khi nhập cung, nàng ấy ngày một buồn bã, chỉ sống thêm một năm rồi bệnh mất.

Hoàng đế ra lệnh hậu táng, còn truy phong Tô mỹ nhân thành Tô phi.

Nhưng danh vị và vinh quang có lớn đến đâu cũng không đổi lại được một mạng người.

Từ đó Tô Thanh hận Hoàng đế.

Nàng lên ngựa, trước khi rời đi còn quay đầu dặn ta.

“Nhắn với hắn, đã ngồi lên ngai vàng thì phải cẩn thận từng bước, làm cho tốt chức Hoàng đế ấy.”

“Hắn không truy cứu tội ta là chuyện của hắn.”

“Còn ta có ngày quay lại lấy mạng ch.ó của hắn hay không, chính ta cũng không dám đảm bảo.”

Nói xong, nàng thúc ngựa rời khỏi kinh thành.

Về sau, Hoàng đế lại một mình đến dưới bức tường ta từng thường xuyên trèo lên.

Tấm biển cũ đã bị người ta sửa chữ.

Trên đó viết: “Lăng Vương phi đang mệt lả trong động phòng.”

Hoàng đế ngẩng nhìn, sắc mặt u sầu thấy rõ.

Hoàng hậu đứng bên cạnh lại cảm khái.

“Năm xưa Vương phi thích ngồi trên đầu tường ngắm cảnh, Vương gia thì thường cưỡi ngựa nhìn nàng từ xa.”

“Một người trên tường, một người dưới ngựa, âm thầm tương tư, cuối cùng cũng thành một đôi.”

Hoàng đế nghe xong càng buồn hơn.

“Nàng nói câu nào cũng khiến Trẫm đau lòng.”

“Hay Trẫm phong nàng làm Phiền Phi đi.”

Hoàng hậu im lặng không đáp.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.