Không Vì Giang Sơn, Chỉ Vì Thương Sinh - 7
Cập nhật lúc: 09/08/2026 05:02
“Chuyện đã đi đến nước này, chi bằng chúng ta trực tiếp phản lại tên bạo quân ấy, khôi phục Đại Hy!”
Đại sư huynh nói xong bỗng dừng lại một chút, sau đó quay đầu nhìn thẳng về phía ta.
“Vô Ý vốn là hậu duệ của công chúa tiền triều, ta sẽ lập tức liên lạc với những thế lực cũ còn sót lại.”
“Chính thống ở ngay trước mắt, nếu đại sự thật sự thành công, chúng ta sẽ tôn muội ấy lên ngôi hoàng đế.”
Ta ngơ ngác giơ tay chỉ vào chính mình: “Hả? Ta sao?”
Tất cả mọi người xung quanh cũng đồng loạt sửng sốt: “Hả? Tỷ ấy sao?”
Đại sư huynh bình tĩnh gật đầu: “Phải.”
Ta vẫn chẳng thể tin nổi chuyện này, hoàn toàn không hiểu vì sao mọi thứ đang yên đang lành bỗng phát triển thành cục diện hoang đường như vậy.
Nếu để ta trở thành hoàng đế, vậy sau này ta còn hành thích hoàng đế thế nào được nữa?
Làm người tuyệt đối không thể quên gốc!
Ta lập tức điên cuồng lắc đầu: “Không không không, chuyện này tuyệt đối không được! Đại sư huynh, huynh hãy bình tĩnh lại một chút, ta cảm thấy trong chuyện này nhất định có hiểu lầm, huynh cứ ở đây chờ ta, bây giờ ta sẽ lập tức tới kinh thành bảo hoàng đế thu hồi thánh chỉ!”
Nói xong ta không chờ bất kỳ ai đáp lời, lập tức quay người chạy khỏi Mặc Môn.
Phía sau, đại sư huynh lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ta khuất dần, ánh mắt sâu thẳm khó dò.
Ta một đường giục ngựa chạy như bay tới kinh thành, chỉ sợ mình tới chậm thêm một khắc, đại sư huynh đã thật sự kéo người khởi binh tạo phản.
Dù sao từ trước đến nay chỉ có ta liên lụy người khác c.h.ế.t theo, làm gì có đạo lý để người khác quay lại liên lụy chính ta?
Nào ngờ vừa đi được nửa đường, ta lại nghe một tin vô cùng chấn động, hoàng đế lại bị người hành thích.
Mà thích khách được truyền ra ngoài lại chính là ta.
Ta nghe xong hoàn toàn ngơ ngác.
Có ý gì vậy, ta còn đang cưỡi ngựa trên đường đây mà!
Rốt cuộc là tên khốn nào dám lợi dụng lúc ta không có mặt mà chạy vào cung hành thích hoàng đế?
Trong khoảnh khắc ấy, cơn giận trong lòng ta còn dữ dội hơn cả vị hoàng đế vừa bị người ta đ.â.m bị thương.
Thậm chí ta còn có một loại phẫn nộ rất kỳ lạ, giống như thứ thuộc về mình bỗng bị người khác ngang nhiên cướp mất.
Ngự lâm quân với Vương công công đều làm gì vậy? Ta chỉ mới rời kinh một thời gian, bọn họ vậy mà đã để kẻ khác chạy vào hành thích hoàng đế!
Khắp thiên hạ này rõ ràng chỉ có ta mới xứng đáng làm người hành thích hoàng đế, tên giả mạo kia rốt cuộc tính là thứ gì!
Ta mang theo một bụng tức giận, chẳng nói chẳng rằng xông thẳng vào hoàng cung.
Tạ Minh Lang vẫn giống mọi khi, ngồi trong Ngự thư phòng phê từng chồng tấu chương.
Chỉ là lần này trên cổ hắn quấn từng lớp băng trắng, khiến cả người vốn lạnh lùng lại vô cớ mang thêm mấy phần yếu ớt bệnh tật.
Ta vừa nhìn thấy liền càng tức giận hơn.
Nơi này ngay cả ta còn chưa từng để lại một vết thương, dựa vào đâu tên giả mạo kia lại được ra tay trước!
Ta trực tiếp bước tới, đưa tay tháo lớp băng trên cổ hắn xuống, vừa nhìn đã thấy trên chiếc cổ thon dài ấy có một vết thương nhỏ hẹp kéo dài, nổi bật trên làn da tái nhợt, hình dáng giống hệt một chiếc lá liễu.
Đó chính là thủ pháp mà ta thường xuyên sử dụng nhất.
Ha ha, nhìn kỹ rồi chỉ khiến ta càng thêm tức giận.
Ta nghiến răng nhìn chằm chằm vết thương kia, nhịn không được mà mắng:
“Tạ Minh Lang, ngươi là người c.h.ế.t sao? Có thích khách chạy vào g.i.ế.c ngươi mà ngươi cũng chẳng biết tránh đi à?”
Tạ Minh Lang mệt mỏi ngẩng mắt nhìn ta một cái, lạnh nhạt hỏi: “Sao ngươi lại tới nữa?”
Ta nghe xong lập tức nổi giận đùng đùng: “Tên hoàng đế đáng ghét! Đến cả ta mà ngươi cũng không nhận ra sao? Biết vậy hôm trước ta nên trực tiếp một kiếm đ.â.m c.h.ế.t ngươi cho rồi!”
Tạ Minh Lang khẽ nhíu mày: “Người hôm ấy không phải ngươi?”
Hắn đưa tay sờ nhẹ vết thương trên cổ, sắc mặt vốn mệt mỏi lập tức trở nên âm trầm.
Vương công công cũng chẳng biết từ góc nào bỗng chui ra, nghi ngờ nhìn ta rồi hỏi: “Thật sự không phải cô sao? Vân cô nương, khinh công của tên thích khách hôm ấy nhà ta nhìn rất rõ, hoàn toàn chính là đường lối cô thường dùng, ngay cả kiếm chiêu cũng giống hệt, sao có thể không phải cô được?”
Ta lập tức đặt tay lên chuôi kiếm: “Vậy để ta hành thích lại một lần cho ông nhìn rõ nhé?”
Vừa thấy ta rút kiếm, Vương công công lập tức đổi giọng nhanh hơn gió đổi chiều.
“Thật ra nhà ta cũng vẫn luôn cảm thấy tên thích khách hôm ấy tuyệt đối không phải Vân cô nương.”
Theo lời Vương công công kể lại, hôm ấy thích khách mặc một thân hắc y, tay cầm trường kiếm, trực tiếp phá cửa sổ nhảy vào Ngự thư phòng.
Nhưng bởi hoàng đế đã có kinh nghiệm vô cùng phong phú trong việc đối phó thích khách, Vương công công vừa trông thấy bóng người lập tức cao giọng hét: “Bệ hạ cõng kiếm!”
Tên thích khách nghe xong còn tưởng hoàng đế định rút kiếm phản kháng, cho nên toàn thân lập tức căng thẳng đề phòng.
Nào ngờ Vương công công lại giống hệt một con chuột đen to lớn, đột nhiên từ góc tối lao thẳng ra ngoài, nhân lúc thích khách không kịp phòng bị liền nhào tới c.ắ.n mạnh vào chân hắn một cái.
Tên thích khách không địch lại chiêu thức quỷ dị như vậy, cuối cùng chỉ có thể ôm chân quay người bỏ chạy.
Nghe tới đây, ta thật sự không nhịn nổi nữa.
Ta nhìn Vương công công, nghiêm túc hỏi: “Hạo Thiên, thật sự là ngươi sao Hạo Thiên?”
Vương công công chẳng hiểu ta đang nói gì, chỉ vô cùng kiêu ngạo nói: “Chỉ cần tên thích khách ấy còn dám xuất hiện lần nữa, nhà ta nhất định có thể dựa vào vết c.ắ.n trên chân mà nhận ra hắn!”
