Không Vì Giang Sơn, Chỉ Vì Thương Sinh - 8

Cập nhật lúc: 09/08/2026 05:02

Ta nghe vậy chợt nảy ra một ý: “Vậy sao ông không bôi một ít độc d.ư.ợ.c lên môi, sau này chỉ cần c.ắ.n được thích khách một cái thì hắn chẳng phải sẽ c.h.ế.t luôn sao?”

Vương công công im lặng một lát rồi đáp: “Nhỡ nhà ta không cẩn thận l.i.ế.m môi một cái, người c.h.ế.t trước chẳng phải chính là nhà ta sao?”

Ta suy nghĩ kỹ rồi cảm thấy lời ấy cũng rất có đạo lý.

Vì thanh danh thích khách đệ nhất thiên hạ của ta cùng tính mạng mấy trăm người trên dưới Mặc Môn, ta nhất định phải nhanh ch.óng tìm ra tên thích khách dám giả mạo mình.

Nếu không, chuyện này mà truyền ra ngoài, người đời chẳng những sẽ nghĩ ta hành thích hoàng đế thất bại, mà còn tưởng ta bị một vị công công c.ắ.n cho một cái.

Mất mặt biết bao!

Nhưng thiên hạ rộng lớn như vậy, rốt cuộc phải đi đâu mới tìm được thích khách để chứng minh sự trong sạch của ta đây?

Ta cũng đâu thể cứ gặp một người khả nghi liền chạy tới nói “nào, vén ống quần lên để ta xem chân một chút” được.

Cuối cùng suy nghĩ tới lui, ta quyết định từ nay sẽ một tấc cũng không rời khỏi hoàng đế, trực tiếp ở bên cạnh hắn ôm cây đợi thỏ.

Trong cung suối nóng, Tạ Minh Lang đã cởi được một nửa y phục, lúc cúi đầu xuống liền nhìn thấy ta đang ngồi dưới đáy hồ tắm, nhất thời im lặng rất lâu.

Cuối cùng hắn chỉ lạnh lùng nói: “Cút ra ngoài.”

Hơi nước trong điện lững lờ như mây mỏng, che phủ khắp bốn phía.

Xuyên qua tầng nước đang lay động, ta có thể nhìn thấy y phục của hắn đã cởi phân nửa, lỏng lẻo mắc ngang vòng eo thon gọn, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn được ánh nến nhuộm thành màu mật ong nhàn nhạt.

Ta ngồi dưới nước ùng ục mấy tiếng rồi bất mãn nói: “Thật chẳng có lễ phép gì cả!”

Tạ Minh Lang khẽ nheo mắt, khoanh hai tay trước n.g.ự.c, sau đó vô cùng lịch sự mà lặp lại một lần nữa.

“Mời ngươi cút ra ngoài.”

Ta lập tức nổi trận lôi đình: “Ta có lòng tốt ở bên cạnh bảo vệ ngươi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn nói một câu cảm tạ là đủ, vì sao lại còn có thể nói ra loại lời vong ân phụ nghĩa như vậy?”

Tạ Minh Lang rõ ràng rất muốn nổi giận, nhưng suy nghĩ một hồi lại phát hiện mình thật sự chẳng còn thứ gì có thể dùng để uy h.i.ế.p ta.

Cửu tộc cũ cùng cửu tộc mới của ta đều đã bị chính tay hắn tru di sạch sẽ, hiện giờ ta đã trở thành một người hoàn toàn chẳng còn điểm yếu nào để hắn nắm lấy.

Muốn g.i.ế.c cũng chẳng dễ g.i.ế.c, còn giữ lại bên cạnh thì ngày nào cũng bị ta chọc đến tức nghẹn.

Cuối cùng hắn bất lực đến mức chỉ có thể tự giơ tay tát mình một cái.

Hắn lẩm bẩm: “Ngươi nói xem, năm đó ngươi tru cửu tộc nàng ta làm gì chứ? Bây giờ thì tốt rồi phải không?”

Ta nghe vậy lập tức từ trong nước đứng bật dậy, nước b.ắ.n thẳng lên mặt Tạ Minh Lang.

Ta tức giận nói: “Hừ! Quả nhiên là bạo quân, đúng là vong ân phụ nghĩa!”

Ta hậm hực quay người rời đi, nhưng vừa đi được nửa đường đã nghe Tạ Minh Lang phía sau gọi lại.

Hắn đưa tay lau nước trên mặt rồi bình tĩnh nói: “Khoan đã.”

Ta tức tối quay đầu: “Còn chuyện gì nữa? Bạo quân!”

Tạ Minh Lang nhìn ta, chậm rãi nói: “Để đai lưng của trẫm lại đây, đồ háo sắc.”

Ta lập tức móc từ trong n.g.ự.c ra một chiếc đai lưng màu vàng sẫm, tức giận ném thẳng về phía mặt hắn.

Tạ Minh Lang ngơ ngác đưa tay đón lấy, vẻ mặt trong chớp mắt trở nên hoàn toàn trống rỗng: “Trời đất, ngươi thật sự lấy của trẫm à!”

Thì sao nào! Ta đã vất vả ở bên cạnh bảo vệ hắn như vậy, lấy một món nhỏ về làm kỷ niệm thì có gì quá đáng?

Lần này Tạ Minh Lang cuối cùng cũng thật sự chịu thả ta đi.

May mà tên bạo quân ấy không phát hiện ngoài đai lưng, ta còn thuận tay lấy luôn miếng ngọc bội dương chi bên người hắn.

Trong Ngự thư phòng, Vương công công đã lục soát hết mọi ngóc ngách, cuối cùng quay lại bẩm báo: “Bệ hạ, nô tài đã tìm kỹ rồi, trong Ngự thư phòng quả thật chẳng có ai.”

Tạ Minh Lang sắc mặt âm trầm, thấp giọng nói: “Nhưng trẫm cứ luôn cảm thấy có người đang âm thầm nhìn trẫm.”

Ta nghe vậy không khỏi âm thầm cảm thán, quả nhiên không hổ là người ngồi trên ngai vàng, cảm giác của hắn đúng là nhạy bén hơn người bình thường rất nhiều.

Đáng tiếc, dù cảm giác có nhạy bén đến đâu, hắn cũng tuyệt đối chẳng thể tìm được nơi ta đang ẩn thân.

Vương công công tiếp tục lục tung hòm tủ, ánh mắt hết quét qua xà nhà lại chuyển tới bình phong cùng tủ sách, những nơi dễ giấu người đều được ông ta tìm qua, cuối cùng vẫn chẳng phát hiện gì.

Tạ Minh Lang chỉ đành nói: “Thôi vậy, có lẽ trẫm thật sự đã nghĩ nhiều.”

Hắn quay trở lại ngồi xuống long ỷ, cúi đầu tiếp tục phê duyệt tấu chương.

Nhưng mới phê được vài bản, cảm giác như có ánh mắt bám sau lưng lại một lần nữa xuất hiện.

Tạ Minh Lang hít sâu một hơi, cuối cùng thật sự không thể nhịn thêm được nữa.

Hắn đột nhiên đứng dậy, ánh mắt lập tức khóa c.h.ặ.t pho tượng kỳ lân bằng đá cao nửa người đặt gần đó.

Ta trốn trong bóng tối nhìn thấy cảnh ấy, lòng bàn tay lập tức toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Chỉ thấy Tạ Minh Lang cầm trường kiếm lên, dùng vỏ kiếm nhẹ nhàng chọc vào phía sau pho tượng kỳ lân một cái.

Pho tượng vẫn đứng im tại chỗ, không hề có chút phản ứng nào.

Hắn khẽ nhíu mày rồi thấp giọng tự hỏi: “Không ở đây sao?”

Đương nhiên ta chẳng ở đó.

Tạ Minh Lang quay đầu, ánh mắt lại lập tức rơi lên chiếc bình sứ xanh lớn đặt cạnh bình phong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Vì Giang Sơn, Chỉ Vì Thương Sinh - Chương 8: 8 | MonkeyD