Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 247

Cập nhật lúc: 25/12/2025 14:21

Hai năm nay lương thực ở thành phố rất căng thẳng, tốc độ phát triển công nghiệp và nông nghiệp đều chậm lại, các hệ thống công nghiệp và thương nghiệp trong thành phố đang tiến hành tinh giản biên chế. Chỉ riêng trong hệ thống công nghiệp đã tinh giản hơn hai vạn người, phần lớn trong số đó phải về nông thôn tham gia sản xuất nông nghiệp. Ngoại trừ những sinh viên mới tốt nghiệp được phân phối về, các đơn vị trong thành phố hoàn toàn không có chỉ tiêu tuyển dụng.

Ngô Tranh Vinh mắt vẫn dán vào trang sách, lơ đãng nói: "Trình độ nấu ăn của anh ta thế nào? Căng tin Viện nghiên cứu đang cần tuyển một thợ đứng bếp, nếu tay nghề khá thì anh sẽ đề cử anh ta vào làm."

Diệp Mãn Chi đắn đo hồi lâu, cuối cùng chọn cách nói thật: "Còn chẳng bằng anh đâu, anh ấy cưới vợ xong là chưa từng xuống bếp."

"Thế thì thôi vậy, để nghĩ cách ở chỗ khác xem sao. Cửa hàng cung tiêu, cửa hàng thực phẩm phụ trong khu đại viện mình toàn tuyển người nhà quân đội, để quay lại xem bên đó có chỗ nào trống không."

"Em thấy hơi khó, trong đại viện bao nhiêu người nhà chưa có việc làm, dù có chỗ trống cũng chẳng đến lượt anh Tư em, anh ấy đâu phải người nhà quân đội chính quy."

Diệp Mãn Chi suy đi tính lại không có cách nào hay, vốn định tạm gác chuyện việc làm của anh Tư lại, đợi khi nào có tin tuyển dụng thì tính sau. Nhưng khi cô xin nghỉ phép lên thành phố tham gia "Đại hội khen thưởng Phong trào Vệ sinh yêu nước", cô lại nắm bắt được một thông tin mấu chốt trong bài phát biểu của lãnh đạo – thành phố sắp tăng cường quản lý vệ sinh đối với thương mại chợ b.úa và các hàng quán ăn uống vỉa hè. Trong đó có một điều khoản: các hàng quán ăn uống phải đăng ký với bộ phận công thương, dựa vào giấy chứng nhận vệ sinh để lấy giấy phép kinh doanh mới được phép bày hàng trong thành phố.

Mặc dù việc bày hàng có rất nhiều hạn chế, nhưng quy định này cũng coi như gián tiếp thừa nhận sự tồn tại của những người bán hàng rong, tiểu thương. Chỉ cần làm giấy phép kinh doanh là có thể đường đường chính chính bày hàng ngoài phố rồi!

Anh Tư sau khi nghe em gái sắp xếp cho mình xong, suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t!

"Đại cán bộ Diệp ơi! Cô nghĩ ngợi bao lâu nay, cuối cùng việc cô tìm cho anh trai cô là ra đường đứng bán hàng rong đấy hả?"

"Thì bây giờ làm gì có công việc nào phù hợp đâu, mùa đông lại đang là lúc dùng nhiều than," Diệp Mãn Chi hét còn to hơn cả anh ta, "Nếu không mau tìm cho anh một cái nghề, anh lại bị người ta lôi đi 'giành than' cho mà xem!"

Diệp Thủ Tín bảo: "Bố thấy bày hàng cũng tốt mà, dù sao cũng coi như có một cái nghề chính đáng, mỗi tháng giúp con có đồng ra đồng vào."

"Tốt cái gì chứ! Bày hàng thì kiếm được mấy đồng? Trời đông giá rét thế này ai mà chịu nổi!"

Diệp Mãn Chi chống nạnh nói: "Người khác đều bày hàng kiếm tiền được, sao mỗi anh là tiểu thư thế! Em có thể để anh ra đường bày bừa được sao? Bày hàng cũng phải xem địa điểm chứ!"

"Lai Nha, em định để anh ấy bày hàng ở đâu?" Thẩm Lượng Muội vội hỏi.

"Ở cổng rạp chiếu phim Hồng Kỳ gần Cục Văn hóa quận, anh Tư có thể bán hạt dẻ rang và khoai lang nướng ở đó." Diệp Mãn Chi hừ một tiếng, "Anh tưởng ai cũng được bán ở cổng rạp chiếu phim chắc? Em phải nhờ Thanh Mai giúp đỡ tìm người nói khéo mới xí được một chỗ đấy."

Rạp chiếu phim là nơi hái ra tiền, dù là vị trí ngoài cổng cũng có khối người tranh giành. Nếu không đ.á.n.h tiếng trước, không quá hai ngày là bị người ta đuổi đi ngay. Rạp chiếu phim thuộc quyền quản lý của Cục Văn hóa, để kiếm được chỗ này cho anh Tư, cô đã đặc biệt nhờ Thanh Mai nhờ người giúp đỡ.

Anh Tư hậm hực nói: "Trước đây có mấy công việc chính thức ở nhà máy quốc doanh anh còn chẳng thèm đi, không ngờ được, thật không ngờ được, giờ lại sa sút đến mức phải ra đường đứng bán hàng! Thà rằng cho anh làm một chân lao động thời vụ cũng được mà!"

"Sông có khúc người có lúc, nếu em có công việc tốt hơn chẳng lẽ lại không giới thiệu cho anh?" Diệp Mãn Chi an ủi, "Anh à, khó khăn chỉ là tạm thời thôi, anh cứ đi bán hàng kiếm tiền cái đã, coi như có cái nghề. Đợi khi nào có việc phù hợp em lại giới thiệu cho."

Cô lôi từ trong túi vải mang theo ra sáu cái đài hoa hướng dương to sụ.

"Đây là hoa hướng dương em trồng trong sân năm nay đấy, cho anh mượn rang hạt bán thử trước. Nếu buôn bán tốt thì anh đi làm giấy phép kinh doanh đàng hoàng, còn không tốt thì anh cứ đi làm 'anh hùng giành than' tiếp đi."

Thẩm Lượng Muội rất hứng thú với việc bày hàng, chị vẫn còn nhớ trước khi cưới có lần lên rạp chiếu phim huyện xem phim, hạt dẻ rang ngũ vị hương ở cổng rạp là món hàng xa xỉ, nếu xem phim mà mua được một gói hạt dẻ thì có khi về làng nổ được mấy ngày! Chị hết lời khuyên Mãn Quế đi bán thử, chị sẽ phụ trách rang hạt, Mãn Quế chỉ cần mang đi bán là xong.

Anh Tư nghĩ bụng, dù sao ở nhà rảnh rỗi cũng vậy, nhân cơ hội này vào rạp xem phim cũng tốt.

Sáng chủ nhật, anh vác một túi hạt dẻ rang ra cổng rạp chiếu phim bày hàng. Thế nhưng, anh vốn quen hưởng thụ ở nhà, chẳng phải đồng chí chịu thương chịu khó gì, đứng ngoài cổng rét run cầm cập được nửa tiếng là chịu không thấu. Anh xách túi chạy vào trong rạp, thương lượng với ông lão soát vé, đưa cho ông ba hào để được phép bày hàng bên trong.

Ông lão soát vé là nhân viên kỳ cựu của rạp, nhận tiền xong liền vung tay sắp xếp cho anh một vị trí ngay cửa phòng chiếu. Ông còn dặn thêm, nếu có ai hỏi thì cứ bảo hai người là họ hàng, anh chỉ vào trú rét tạm thôi. Diệp Mãn Quế vâng dạ rối rít.

Khi phim tan, anh lại ra ngoài bán, khi phim bắt đầu chiếu thì lại vào trong ngồi. Từ 9 giờ sáng đến hơn 7 giờ tối, anh nghe lỏm được mấy bộ phim, túi hạt dẻ mang theo cũng bán sạch sành sanh.

Lúc anh mang túi tiền lẻ về nhà, hai vợ chồng ngồi thụp xuống đất cùng nhau đếm tiền. Trừ đi 3 hào tiền chỗ ngồi và tiền ăn uống cả ngày, trong túi vẫn còn dư 2 đồng 2 xu.

Thẩm Lượng Muội giật lấy xấp tiền lẻ từ tay chồng, xúc động nói: "Một ngày mà kiếm được hơn 2 đồng, thế thì một tháng cũng được năm sáu chục đồng đấy nhỉ?"

"Hạt dẻ là Lai Nha cho đấy, lần sau bán là phải tự bỏ vốn mua hàng, với lại hôm nay là chủ nhật nên cả ngày đều có người xem phim, ngày thường làm gì đông thế này." Anh Tư suy tính nói, "Làm đăng ký công thương xong hình như còn phải nộp thuế nữa..."

"Thế một tháng kiếm được 20 đồng chắc là được chứ?"

"Chắc là được."

"Em cũng chẳng yêu cầu cao, mỗi tháng anh mang về được 20 đồng là tốt rồi." Thẩm Lượng Muội rất tâm lý bảo, "Bày hàng không phải chấm công như ở cơ quan, em rang hạt xong, lúc nào anh đi bán là tùy tâm trạng. Buổi sáng không ai xem phim, chẳng ảnh hưởng gì đến việc anh đưa con đi học xong rồi về ngủ nướng thêm lát nữa!"

Anh Tư xoa cằm nói: "Thế để anh bán thêm mấy hôm xem sao, nếu mỗi ngày kiếm được trên 1 đồng thì anh sẽ đi làm giấy phép kinh doanh."

Nghe tin anh Tư đã làm giấy phép kinh doanh, Diệp Mãn Chi rất vui mừng, dù cái sạp hàng này trụ được bao lâu thì ít nhất hiện tại anh cũng có việc để làm, lại còn linh hoạt tự do, không lỡ việc đưa đón con đi nhà trẻ.

Trong lòng nhẹ nhõm nhưng cô không dám thể hiện ra ở cơ quan. Mấy ngày nay, Phòng Công nghiệp Hóa chất và Nhẹ gần như ai nấy đều tự cảm thấy nguy hiểm, người nào người nấy vùi đầu làm việc, hận không thể thu mình lại một góc.

Cội nguồn của sự việc vẫn là từ đợt bình chọn Sản phẩm ưu tú cấp tỉnh. Ủy ban thẩm định phải hoàn thành việc bình chọn ngành thực phẩm và dệt may trước cuối năm. Tiến độ của ngành dệt may rất nhanh, hội nghị sơ tuyển và thẩm định cuối cùng đều đã kết thúc, tuần trước đã đưa ra danh sách chính thức. Nhóm dệt may làm việc hiệu quả, không chỉ được lãnh đạo Sở khen ngợi mà phía Ủy ban Hành chính tỉnh cũng biểu dương sự nhanh ch.óng của Ủy ban thẩm định trong cuộc họp. Cả nhóm dệt may vui như Tết, hớn hở hoàn thành công việc rồi giải tán về đơn vị cũ.

Thế nhưng, vui quá hóa buồn, ngay ngày thứ hai sau khi nhóm dệt may giải tán, có người đã kiện lên lãnh đạo tỉnh. Có người đứng tên thật tố cáo nhóm dệt may đã chia chác trái phép các mẫu sản phẩm dự thi của các đơn vị!

Sau khi cuộc bình chọn kết thúc, một lượng lớn mẫu thử và hàng trưng bày bị tồn lại. Những mẫu này đã qua trưng bày, bị nhiều người sờ nắn, thậm chí mặc thử, nên không còn phù hợp để trả về xưởng cũ. Tiêu hủy tại chỗ cũng là chuyện không thể. Vì vậy, khi nhóm thẩm định giải tán, họ đã xử lý số mẫu này theo giá thị trường. Ngoài các giám khảo, một số cán bộ thạo tin ở các đơn vị cũng mua được lô hàng này. Trong mắt mọi người, việc này cũng giống như cửa hàng thanh lý vải lỗi, có thể được giảm giá đôi chút.

Tuy nhiên, hai đồng chí lão thành đứng tên tố cáo đã nói rằng: Sản phẩm tham gia bình chọn Tỉnh ưu không có hàng lỗi, toàn bộ đều là sản phẩm ưu tú! Hàng dệt may là loại hàng hóa do nhà nước thống nhất thu mua và phân phối, dù là vải vóc hay quần áo may sẵn đều phải dùng phiếu vải để mua. Nhóm thẩm định không dùng phiếu vải mà dùng giá rẻ để mua một lượng lớn vải vóc chất lượng cao, đây chẳng phải là vi phạm nghiêm trọng hay sao! Người dân bình thường cả nhà một năm mới gom góp được một bộ quần áo mới, các người ở nhóm thẩm định dựa vào cái gì mà "gần quan được ban lộc", chỉ bỏ ra ít tiền là có được bao nhiêu đồ tốt!

Tất cả thành viên nhóm thẩm định dệt may đều bị lãnh đạo gọi lên nói chuyện. Phòng 2 Tổng hợp thuộc Phòng Công nghiệp Hóa chất và Nhẹ là đơn vị quản lý trực tiếp hàng dệt may nên lần này cũng nằm trong diện bị thẩm vấn. Ngay cả Trưởng phòng Hạ Trúc Quân và hai Phó trưởng phòng cũng không thoát khỏi, đều bị lãnh đạo phê bình.

Mấy ngày nay, không khí làm việc ở Phòng Công nghiệp Hóa chất và Nhẹ đặc biệt u ám, Diệp Mãn Chi mỗi lần đi ngang qua phòng Trưởng phòng đều phải nhẹ chân nhẹ tay, sợ làm mếch lòng lãnh đạo. Thế nhưng, công tác thẩm định ngành thực phẩm sắp bắt đầu, Diệp Mãn Chi muốn trốn cũng không trốn được. Nhóm dệt may vừa xảy ra chuyện, nhóm thực phẩm nhất định phải lấy đó làm gương!

Vì vậy, trong cuộc họp nhóm mới nhất, đồng chí bên Cung tiêu đề xuất nên cắt giảm số lượng mẫu gửi của các nhà máy. Nếu số lượng quá nhiều, số mẫu thừa lại sẽ trở thành "củ khoai nóng" (vấn đề hóc b.úa). Sản phẩm đã bóc niêm phong không thể trả lại xưởng, thành viên nhóm thẩm định không thể chia chác, mà tiêu hủy tại chỗ gây lãng phí lương thực thì càng không thể.

Có người phản đối: "Nhóm thực phẩm chúng ta không giống các nhóm khác, giám khảo đông, các khâu bình chọn nhiều, lượng tiêu hao để nếm thử và kiểm nghiệm rất lớn, nếu gửi mẫu không đủ thì trong lúc bình chọn lại dễ nảy sinh rắc rối."

"Thế vẫn còn hơn là bị người ta tố cáo chứ." Có người lẩm bẩm, "Thế số mẫu thừa ra chúng ta xử lý thế nào?"

Thành viên nhóm thẩm định đến từ nhiều đơn vị khác nhau, thành phần khá phức tạp. Diệp Mãn Chi lúc đó không đưa ra ý kiến gì, đợi đến giờ nghỉ trưa mới nói riêng với Hạ Trúc Quân: "Thưa Trưởng phòng, theo em thấy số lượng mẫu gửi không những không được giảm mà còn nên yêu cầu các doanh nghiệp gửi nhiều thêm một chút."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.