
Khương Gia Hữu Nữ
Ta và Tô Ôn Dục thành thân đã ba năm, hắn vẫn luôn chê thanh danh của A tỷ có vết nhơ.
Hết lần này đến lần khác cảnh cáo, ta không được qua lại quá thân thiết với nàng.
Mãi đến ngày A tỷ dẫn con trở về nhà sau khi hòa ly, hắn đứng dưới hành lang nhìn nàng đến thất thần, từ đó về sau, thái độ của hắn đối với A tỷ dần dần mềm mỏng hơn.
Ta vốn tưởng hắn nể tình phu thê, vì yêu ta nên cũng quan tâm tới người thân của ta, mới chăm sóc A tỷ nhiều hơn đôi chút.
Nhưng khi con của A tỷ và con ta cùng rơi xuống nước, hắn không hề do dự, lập tức cứu con của A tỷ trước.
Lúc hấp hối, Tô Ôn Dục nắm lấy tay ta, trong mắt tràn đầy áy náy.
“Năm ấy tại cung Yến, ta không may trúng xuân dược, cứ ngỡ người ở bên ta khi ấy là nàng nên mới tới cửa cầu thân.”
“Nếu có thể làm lại, ta chỉ muốn cưới A Lan, cho nàng ấy một lời giải thích, không để nàng ấy phải chịu thêm những khổ sở như vậy.”
Ta sững sờ tại chỗ, đầu óc ong ong.
Nếu người ở bên hắn khi ấy là A tỷ, vậy người ở bên ta lại là ai?
Ta trọng sinh trở về đúng ngày Tô Ôn Dục tới cửa cầu thân.












