
Thời Nghi
Lễ cập kê của ta, Trưởng công chúa không đến.
Bà ta đã đến tiệc của thiên kim Thôi Thượng thư để làm chính khách, chỉ sai người mang đến cho ta một phần hậu lễ.
Mẹ gượng cười tiễn khách khứa ra về, vừa quay người liền ôm lấy ta mà rơi lệ: "Con của ta, chuyện này biết phải làm sao đây..."
"Mẹ!"
Ta nghe thấy giọng nói của chính mình bình tĩnh đến mức khác thường: "Hôn sự giữa con và Thế tử, sợ là không thành rồi. Người và cha hãy tìm nơi khác cho con đi."
Ngày hôm đó, ta đích thân đến phủ Trưởng công chúa để mời bà làm chính khách cho tiệc cài trâm của mình. Ngờ đâu vô tình lại nghe thấy bà và Bùi Đàm đang nhắc đến ta.
"Năm xưa vì con mà nó mới bị lạc mất, Quốc công phủ cũng đã đề bạt cha nó vào vị trí Tuần muối Ngự sử để bù đắp rồi. Ân nghĩa đôi bên coi như đã sòng phẳng. Còn con người nó... đã lưu lạc nơi phong hoa tuyết nguyệt suốt ba năm trời, không còn xứng làm thê tử nữa."
Hắn không hề lên tiếng.
Từ đầu tới cuối, không phản bác lấy một lời.


![[yêu Quái Kỳ Đàm] Chi Yêu Hoa Thường Phi](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6a338a7b582ef2d2a7ae01db.jpg%3Ftime%3D1781762684788&w=3840&q=75)









