Khương Nam Tinh - Chương 6
Cập nhật lúc: 25/06/2026 02:03
Chương 6
Nhìn mẹ chồng liên tục gây khó dễ.
Mà Khương Nhược…
Người ta từng xem như muội muội ruột.
Lại có được tất cả những gì ta mong muốn.
Ta không cam lòng.
Cho nên ta cố ý kích thích bà ta.
Đẩy nhanh cái c.h.ế.t của bà ta.
Có lẽ do oán niệm trong lòng ta quá sâu vì thế mới gọi được nhi t.ử trở về.
Không phải vì nó hiếu thuận.
Mà là vì...
Ta quá hận.
Ta im lặng rất lâu.
Rồi nói:
"Ta tin ngươi."
Mắt Hoắc Vô Châu lập tức đỏ hoe.
Hắn nói khoảng thời gian trước chỉ là đang giận dỗi ta.
Chưa từng nghĩ sẽ thật sự chia xa.
Còn nói sau này sẽ sống t.ử tế với ta.
Ta chỉ lấy cớ bảo hắn nên gánh vác trách nhiệm của một nam nhân.
Giải quyết ổn thỏa mọi chuyện trước.
Nếu không.
Không cần tới gặp ta nữa.
Hắn nghiến răng đáp:
"Được!"
"Ta sẽ chịu trách nhiệm!"
"Đợi mọi chuyện kết thúc hoàn toàn, ta sẽ tới cưới nàng, được không?"
Ta chỉ nhàn nhạt đáp:
"Xem biểu hiện của ngươi đã."
…
Hoắc Vô Châu nói được làm được.
Cái gọi là chịu trách nhiệm của hắn.
Là đón Khương Nhược ra khỏi thiên viện.
Mua một căn nhà nhỏ ở phía nam thành để sắp xếp cho nàng ở.
Không có kiệu hoa.
Không có khách khứa.
Không có hôn thư.
Chỉ một cỗ kiệu nhỏ lặng lẽ khiêng nàng từ cửa sau vào.
Đến một nghi thức t.ử tế cũng không có.
Khương Nhược hẳn là không cam lòng.
Nhưng nàng không dám làm ầm lên.
Bởi nếu gây chuyện.
Ngay cả căn nhà ấy nàng cũng chẳng giữ nổi.
Nàng nhờ người mang lời tới cho ta.
Nói cảm ơn ta đã thành toàn.
Nghe xong.
Ta chẳng có phản ứng gì.
Chỉ cúi đầu xem sổ sách của cửa tiệm mới mở.
Khoảng thời gian Hoắc Trinh xuyên tới đây cũng không hề nhàn rỗi.
Dựa vào những kiến thức học được ở kiếp trước.
Hắn mở vài cửa tiệm.
Muốn dựa vào hiểu biết về tương lai để kiếm tiền.
Nhưng hắn chỉ giỏi đọc sách.
Lại chẳng biết làm ăn.
Cuối cùng công dã tràng.
Sau lần rời đi trước đó.
Hắn biến mất một thời gian.
Mãi đến ngày Hoắc Vô Châu thành thân với Khương Nhược mới xuất hiện.
Cưỡi một con ngựa gầy.
Phong trần mệt mỏi chạy tới căn nhà ở thành nam.
Rồi đưa tay về phía Khương Nhược.
"Theo ta đi."
Khương Nhược nhìn hắn.
Trong mắt không còn vẻ e thẹn ngày trước.
Chỉ còn xa lạ và lạnh nhạt.
"Ngươi nhận nhầm người rồi."
"Ta không quen biết ngươi."
"Phu quân của ta là Hoắc tướng quân."
"Không phải ngươi."
Hoắc Trinh đứng sững tại chỗ.
Hắn như phát điên chất vấn nàng.
Những lời thề non hẹn biển trước đây rốt cuộc là gì.
Đáp lại hắn.
Chỉ có một câu:
"Nếu ngươi còn không đi, ta sẽ gọi người."
Giọng hắn khàn đặc.
"Tại sao?"
Không ai trả lời.
Đến lúc ấy.
Hắn vẫn chưa hiểu.
Khương Nhược chưa từng thật lòng thích Hoắc Vô Châu.
Điều nàng muốn.
Là quyền thế.
Là vàng bạc.
Là vị trí tướng quân phu nhân.
Đêm đó.
Mưa rơi rất lớn.
Hắn không còn nơi nào để đi, cứ đội mưa lang thang vô định. Đến khi hoàn hồn lại, hắn đã đứng trước cổng phủ họ Khương từ lúc nào không hay.
…
Không còn nơi nào để đi.
Hoắc Trinh đội mưa lang thang vô định trên phố.
Đi mãi đi mãi.
Đến khi hoàn hồn lại, hắn đã đứng trước cổng phủ họ Khương.
Tiểu Đào tới báo với ta:
"Tiểu thư, ngoài cổng có một người nằm đó."
"Trông rất giống Hoắc tướng quân."
Ta bảo người đưa hắn vào phủ.
Lúc tỉnh lại.
Giọng hắn khàn đặc:
"Mẫu thân... con bị bệnh rồi."
Suýt nữa ta đã mềm lòng.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau.
Ta lại nghe hắn hỏi:
"Hôm đó vì sao người không giúp con thu dọn hậu quả?"
Mọi chuyện đến lúc này mới hoàn toàn sáng tỏ.
Hắn mãi mãi chỉ là một đứa trẻ chưa chịu lớn.
Bệnh tình của hắn rất nặng.
Chỉ tỉnh táo được một lát rồi lại ngất đi.
Ta kê đơn t.h.u.ố.c.
Sai Tiểu Đào đi bốc t.h.u.ố.c.
Nàng kinh ngạc hỏi vì sao ta biết y thuật.
Thật ra ban đầu ta không biết.
Nhưng Hoắc Trinh từ nhỏ thân thể yếu ớt.
Ba ngày hai bận lại đổ bệnh.
Ta đau lòng cho hắn.
Ban ngày bận rộn.
Đêm đến chỉ có thể thức dưới đèn đọc y thư.
Về sau.
Ngay cả đại phu giỏi nhất kinh thành cũng từng nói:
"Y thuật của Tướng quân phu nhân e rằng chẳng kém Thái y viện là bao."
Sau hai thang t.h.u.ố.c.
Hoắc Trinh khá lên rất nhiều.
Nhưng sau khi tỉnh lại.
Hắn thường xuyên nhìn chằm chằm vào khoảng không rồi ngẩn người.
"Mẫu thân."
"Cơ thể con ngày càng yếu rồi."
Giọng hắn rất khẽ.
"Sắp tới ngày ở kiếp trước người m.a.n.g t.h.a.i con."
Ta đột ngột ngẩng đầu.
"Nếu đến ngày đó..."
"Mẫu thân và phụ thân vẫn chưa viên phòng."
"Vẫn chưa m.a.n.g t.h.a.i con..."
Trong mắt hắn tràn đầy vẻ không cam lòng.
"Con sẽ biến mất."
"Phụ thân đối xử với người rất tốt."
"Vì sao người không chịu thành thân với người?"
"Con trở về sớm chính là để giúp hai người."
"Cũng là vì..."
Hắn nghẹn lại.
"Để có thể ở bên A Nhược."
"Rõ ràng chỉ còn một bước nữa thôi..."
Một giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt trái.
Lúc này ta mới hiểu.
Vì sao hắn lại sốt sắng tác hợp ta với Hoắc Vô Châu như vậy.
Hắn cho rằng.
Chỉ cần đời này ta và Hoắc Vô Châu sống tốt với nhau.
Đến đúng thời điểm m.a.n.g t.h.a.i hắn.
Thì hắn có thể tiếp tục tồn tại.
"Mẫu thân."
Hắn cúi đầu.
Giọng nói đầy tủi thân.
"Con không muốn biến mất."
Lần đầu tiên.
Ta gọi thẳng tên hắn.
"Hoắc Trinh."
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
"Ngươi luôn nghĩ cho phụ thân ngươi."
"Luôn lấy lòng Khương Nhược."
"Vậy ngươi đã từng nghĩ cho ta chưa?"
Đương nhiên là chưa.
Có lẽ trong mắt hắn.
Ta chỉ là người thích làm quá mọi chuyện.
Dù sao đi nữa.
Ta cũng sẽ không vì hắn mà cùng Hoắc Vô Châu viên phòng.
Ta xoay người rời đi.
Đồng thời sai người đến phủ họ Hoắc báo tin.
Bảo Hoắc Vô Châu tới đón người.
…
Khi Hoắc Vô Châu tới nơi.
Nhìn thấy Hoắc Trinh bệnh tật xanh xao nằm trên giường.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.
Nhưng hắn không hỏi tình trạng của nhi t.ử.
Ngược lại hỏi ta:
"Có phải nàng vẫn còn giận không?"
"Dù sao nó cũng là nhi t.ử của chúng ta."
Ta chỉ đáp:
"Duyên phận mẫu t.ử giữa ta và nó đã hết."
