Khương Nam Tinh - Chương 7
Cập nhật lúc: 25/06/2026 02:04
Chương 7
Hoắc Vô Châu lập tức hiểu ra.
"Ngày đó nàng chỉ đang lừa ta?"
"Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện gả cho ta sao?"
Đương nhiên là vậy.
Hắn tức giận.
Lập tức sai thị vệ đưa Hoắc Trinh đi.
Trước khi đi còn mắng một câu:
"Đồ vô dụng."
Sau khi trở về phủ tướng quân.
Hoắc Trinh được đại phu đến khám.
Nhưng đại phu chỉ lắc đầu.
Không tìm ra nguyên nhân bệnh.
Chỉ thấy thân thể hắn ngày một suy yếu.
Hoắc Vô Châu dần mất kiên nhẫn.
Cho rằng hắn giả bệnh.
Cuối cùng mặc kệ luôn.
Khương Nhược càng không quan tâm.
Nàng bận ở căn nhà nhỏ phía nam thành ra vẻ chính thất phu nhân.
Ước gì cả thiên hạ đều biết mình là Hoắc phu nhân.
Nhưng chẳng ai coi nàng ra gì.
Các quý nữ trong kinh thành nhắc tới nàng.
Chỉ có hai chữ:
"Trò cười."
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày mà kiếp trước ta m.a.n.g t.h.a.i Hoắc Trinh.
Hôm đó.
Ta vẫn như thường lệ tới cửa tiệm đối chiếu sổ sách.
Việc làm ăn của cửa hàng son phấn mới mở rất phát đạt.
Chi nhánh thứ ba cũng đã khai trương.
Ta đang mỉm cười.
Thì tim bỗng đau nhói dữ dội.
Cảm giác kỳ lạ vô cùng.
Buổi chiều trở về phủ.
Ta gặp Hoắc Vô Châu trên đường.
Hắn đứng bên vệ đường.
Sắc mặt xám xịt.
Như thể già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.
"Nam Tinh."
"Nhi t.ử mất tích rồi."
Giọng hắn khàn khàn.
"Sáng nay trong phòng không còn ai."
"Chăn đệm đã lạnh."
"Y phục vẫn còn nguyên."
"Ngay cả giày cũng chưa mang đi..."
"Giống như từ trước tới nay chưa từng tồn tại người này."
Ta im lặng một lúc.
Rồi đáp:
"Nó sẽ không quay lại nữa."
Hắn đột ngột ngẩng đầu.
"Nàng biết nó đi đâu sao?"
"Nó biến mất rồi."
"Đời này không còn chỗ cho sự tồn tại của nó nữa."
Hoắc Vô Châu sững sờ.
Hắn nhớ lời Hoắc Trinh từng nói.
Rằng phải tới tìm mẫu thân.
Nếu không hắn sẽ c.h.ế.t.
Nhưng lúc ấy hắn đang nổi nóng.
Cho rằng nhi t.ử lại nói dối.
Còn mắng hắn là đồ vô dụng.
Đột nhiên.
Hắn như hiểu ra điều gì.
Hai mắt mở lớn nhìn chằm chằm vào ta.
"Nàng biết chuyện của kiếp trước?"
"Nàng... cũng trọng sinh rồi?"
Lần này.
Ta không giấu nữa.
"Đúng vậy."
"Ngày yến tiệc khánh công."
"Ngươi đã tráo đổi hôn thư."
"Sau đó lại làm theo lời Hoắc Trinh dạy để lấy lòng ta."
"Ta đều biết cả."
"Kiếp trước ngươi đối xử với ta như vậy."
"Vậy mà còn muốn ta tiếp tục thích ngươi à."
"Ta không hèn mọn đến thế."
Hoắc Vô Châu đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Giống như bị rút mất xương sống.
Ta vòng qua người hắn rồi tiếp tục bước đi.
Phía sau vang lên giọng nói khàn đặc:
"Nam Tinh..."
"Chúng ta thật sự không còn khả năng nữa sao?"
Ta không quay đầu lại.
"Đúng."
…
Sau khi trở về.
Hoắc Vô Châu nhốt mình trong phòng.
Hoắc lão phu nhân nhiều lần tới tìm ta.
Đều bị ta từ chối.
Hoắc Vô Châu hoàn toàn suy sụp.
Hắn mất nhi t.ử.
Mất thanh danh.
Mất cả ta.
Cuối cùng bên cạnh chỉ còn lại Khương Nhược.
Ngày nào cũng phải mượn rượu giải sầu.
Nhưng Khương Nhược cũng chẳng phải loại người an phận.
Nàng chê hắn vô dụng.
Lén lấy bạc của hắn.
Thậm chí còn âm thầm tìm đường lui cho bản thân.
Ngày chuyện bại lộ.
Hoắc Vô Châu uống say khướt.
Trước mặt toàn bộ hạ nhân trong phủ.
Hắn tát Khương Nhược một cái thật mạnh.
Khương Nhược ôm mặt gào khóc:
"Dựa vào đâu mà chàng đ.á.n.h ta?"
"Chàng thì tốt đẹp hơn ta ở chỗ nào?"
"Ngay cả nhi t.ử mình cũng không giữ nổi!"
Lời ấy đ.â.m trúng chỗ đau của Hoắc Vô Châu.
Ngày hôm sau.
Hắn lập văn tự bán nàng đi.
Khương Nhược biết ngày lành đã chấm dứt.
Đêm đó.
Nàng cầm d.a.o c.h.é.m đứt một cánh tay của Hoắc Vô Châu.
Mạng hắn giữ được.
Nhưng thân thể tàn phế.
Không còn đủ khả năng tiếp tục làm tướng quân nữa.
Khương Nhược bị tống vào đại lao.
Mùa thu năm ấy bị xử trảm.
Ta đến gặp nàng lần cuối.
Mang theo một đĩa bánh ngọt.
Trước khi ta rời đi.
Nàng khẽ nói:
"Xin lỗi."
Ta không quay đầu.
…
Một ngày nọ.
Hoắc Vô Châu đột nhiên tìm tới cửa.
Tiểu Đào đang định đóng cổng.
Hắn run giọng nói:
"Ta tới trả lại hôn thư cho nàng."
"Nàng luôn muốn lấy lại nó."
"Trước đây ta sợ nàng sẽ hủy đi."
"Giờ thì nàng có thể được như ý nguyện rồi."
Ta cầm lấy hôn thư.
Nhưng không mở ra.
Trước khi c.h.ế.t ở kiếp trước.
Ta đã nhìn đủ rõ rồi.
Ta đưa hôn thư lên ngọn nến.
Nhìn nó cháy thành tro bụi.
"Được rồi."
"Ngươi có thể đi."
Ánh mắt Hoắc Vô Châu tối sầm lại.
Bóng lưng cô độc, tiêu điều.
…
Những năm sau đó.
Sinh ý của ta ngày càng phát đạt.
Cửa hàng son phấn.
Tiệm vải.
Trà lâu.
Khách điếm...
Ta dùng những kinh nghiệm học được từ kiếp trước.
Đưa việc làm ăn ngày càng hưng thịnh.
Đôi khi giữa đêm khuya yên tĩnh.
Ta vẫn nhớ tới Hoắc Trinh.
Nhớ lúc còn nhỏ hắn nằm trên đầu gối ta.
Nũng nịu đòi nghe kể chuyện.
Nhớ khi hắn sốt cao.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y ta gọi:
"Mẫu thân, con khó chịu quá."
Nhớ lần cuối cùng hắn gọi:
"Mẫu thân."
Rồi từng chút một tan biến trước mắt ta.
Nhưng ta không khóc.
Đời này.
Ta học được hai điều.
Thứ nhất, đừng trao vận mệnh của mình cho người khác.
Thứ hai, đừng vì bất kỳ ai mà ủy khuất bản thân.
…
Một lần nữa tới cửa hàng son phấn kiểm tra.
Ta ngồi bên cửa sổ lầu hai.
Bên ngoài.
Hoa hạnh đang nở rộ.
Một trận mưa hoa hạnh bất chợt rơi xuống.
Ta chợt nhớ tới mười sáu năm trước.
Khi ấy ta ngồi trên cây hạnh.
Nhìn thiếu niên luôn bảo vệ mình rồi cười hỏi:
"Nếu đến năm mười sáu tuổi ta vẫn chưa đính thân, vậy ta gả cho huynh được không?"
Hắn đứng dưới gốc cây.
Căng thẳng dang rộng hai tay.
"Nàng xuống trước đi."
"Xuống rồi ta sẽ đồng ý."
Ta đã xem đó là lời hứa thật lòng.
Nhưng hắn lại quên mất.
Năm thứ mười sáu của trận mưa hoa hạnh ấy.
Cuối cùng ta cũng buông bỏ lời hẹn năm nào.
Bên dưới lầu.
Tiểu Đào lớn tiếng gọi:
"Tiểu thư, mau lên!"
"Chưởng quỹ của cửa hàng ở Tây Thị vẫn đang chờ người ký tên đấy!"
Ta mỉm cười đáp:
"Được."
"Ta xuống ngay đây."
Toàn văn hoàn.
