Kiếp Sau Ta Làm Ác Phi - Chương 1: Huyết Tẩm Hoàng Cung, Ta Chết Rồi
Cập nhật lúc: 20/08/2026 09:01
Chương 1: Huyết Tẩm Hoàng Cung, Ta C.h.ế.t Rồi
Năm Thiên Khải thứ mười tám, đêm Trung Thu, gió heo may lạnh buốt thổi qua pháp trường.
Lâm Thanh Lan quỳ trên mặt đất đầy m.á.u, mái tóc dài rối bù dính đầy bùn đất và huyết tương. Bụng cô đau đến mức co giật, sáu tháng t.h.a.i nhi đang giãy giụa trong bụng mẹ như muốn phá tung ruột gan để chui ra. Một roi da quất mạnh xuống bụng cô, m.á.u tươi phun ra thành dòng.
“Aaa…!”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của cô vang vọng trong đêm tối, nhưng không một ai thương xót.
Trên đài cao, người đàn ông mà kiếp trước cô yêu thương tận xương tủy đang đứng đó, mặc long bào màu vàng rực rỡ, tay ôm eo một người phụ nữ xinh đẹp. Đó là tỷ tỷ ruột của cô — Lâm Thanh Vân.
“Tiết Thừa Ý…” Lâm Thanh Lan ngẩng đầu, giọng khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Hoàng đế. “Ngươi… thật sự tin lời vu oan của con tiện tỳ này sao? Ta là Hoàng hậu của ngươi, là người đã cùng ngươi trải qua sinh t.ử…”
Tiết Thừa Ý cười khẩy, ánh mắt lạnh lẽo không một chút tình cảm:
“Lâm thị, ngươi độc ác, hại c.h.ế.t hoàng t.ử của trẫm, còn mưu phản. Nếu không phải Thanh Vân cứu trẫm kịp thời, hôm nay trẫm đã thành oan hồn dưới suối vàng. Trẫm nể tình vợ chồng cũ, chỉ g.i.ế.c ngươi và t.h.a.i nhi trong bụng, đã là nhân từ.”
Lâm Thanh Vân nép vào lòng Tiết Thừa Ý, khẽ lau nước mắt, giọng run run:
“Muội muội, tỷ không muốn thế này… Nhưng muội hại c.h.ế.t cháu trai của tỷ, tỷ không thể không báo thù cho nó.”
Lâm Thanh Lan cười. Cô cười đến mức nước mắt trào ra hòa lẫn với m.á.u.
Hóa ra là vậy.
Tỷ tỷ ruột ruột thịt, người mà cô từng tin tưởng nhất, lại chính là kẻ đã âm thầm hãm hại cô từ lâu. Còn chồng cô — vị Hoàng đế mà cô hy sinh cả thanh xuân để phò tá — lại dễ dàng tin lời gièm pha, g.i.ế.c vợ và con chưa ra đời của mình chỉ vì một cái t.h.a.i nhi của ái phi.
“Được… rất tốt…”
Lâm Thanh Lan nghiến răng, từng chữ từng chữ phun ra từ kẽ răng:
“Tiết Thừa Ý, Lâm Thanh Vân. Kiếp này các ngươi hại ta đến mức này. Kiếp sau… ta nhất định sẽ khiến các ngươi sống không bằng c.h.ế.t!”
Dao phủ giơ cao đao rơi.
Một tiếng “xoẹt” khô khốc.
Đầu Lâm Thanh Lan rơi xuống đất, đôi mắt vẫn mở to, đầy oán hận và bất cam lòng. Máu tươi phun cao hơn một thước, nhuộm đỏ cả sân pháp trường.
Thế giới tối sầm.
…
Khi Lâm Thanh Lan mở mắt ra lần nữa, cô cảm nhận được một cơn đau nhức nhối lan khắp cơ thể.
Đây không phải là đau của việc bị c.h.é.m đầu. Đây là đau của thân thể bị đ.á.n.h đập tàn nhẫn.
Cô nằm trên một chiếc giường gỗ cứng lạnh, xung quanh là mùi mốc meo, ẩm thấp. Ánh sáng le lói từ cửa sổ giấy cũ kỹ chiếu vào, để lộ ra gian phòng chật hẹp, đơn sơ của một tiểu thư khuê các nghèo khổ.
“Đây là… đâu?”
Cô cố gắng ngồi dậy, tay vô thức sờ lên cổ mình. Không có vết sẹo. Không có m.á.u. Nhưng ký ức về lưỡi d.a.o rơi xuống vẫn còn rõ mồn một.
Một cơn đau đầu dữ dội ập đến. Hàng loạt ký ức lạ lẫm ùa vào đầu cô.
Đây là Lâm Thanh Lan năm mười lăm tuổi.
Cô là tiểu thư thứ hai của Lâm phủ — một gia tộc đang trên bờ vực sụp đổ vì cha cô tham ô nghiêm trọng. Hôm nay, cha mẹ cô đã quyết định đem cô bán làm thiếp thất cho tam hoàng t.ử Tiết Thừa Ý để đổi lấy một khoản bạc lớn cứu vãn gia tộc.
Còn ba năm nữa…
Ba năm nữa, cô sẽ chính thức trở thành Hoàng hậu.
Ba năm nữa, tỷ tỷ Lâm Thanh Vân sẽ tiến cung, trở thành ái phi được sủng ái.
Ba năm nữa, cô sẽ bị vu oan mưu phản, bị chồng và tỷ tỷ hại c.h.ế.t t.h.ả.m trên pháp trường.
Lâm Thanh Lan ngồi im lặng hồi lâu trên giường.
Sau đó, cô khẽ cười.
Nụ cười lạnh lẽo, không một chút ấm áp, giống hệt như nụ cười của con rắn độc trước khi c.ắ.n c.h.ế.t con mồi.
“Trời cao có mắt.”
Cô thì thầm, giọng khàn khàn vì cổ họng còn đau sau trận đòn roi:
“Kiếp trước ta ngu ngốc, tin người, thiện lương, hy sinh tất cả. Kiếp này…”
Cô siết c.h.ặ.t nắm tay đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, m.á.u nhỏ giọt xuống chăn.
“Ta sẽ không làm Hoàng hậu hiền lành nữa.
Ta sẽ làm Ác Phi.
Ta sẽ g.i.ế.c sạch những kẻ đã hại ta.
Ta sẽ bước trên m.á.u của các ngươi mà bước lên đỉnh cao.”
Cô chậm rãi đứng dậy, đi đến trước gương đồng cũ kỹ.
Gương phản chiếu một thiếu nữ xinh đẹp nhưng gầy guộc, khuôn mặt còn vương vết bầm tím. Đôi mắt đen láy giờ đây chứa đầy sát khí và mưu lược mà kiếp trước cô chưa từng có.
Lâm Thanh Lan đưa tay vuốt ve gương mặt mình, khẽ nói:
“Bắt đầu thôi.”
Ngoài cửa phòng, tiếng người hầu hốt hoảng vang lên:
“Tiểu thư! Lão gia và phu nhân gọi tiểu thư ra chính đường! Hôm nay… hôm nay phải đưa tiểu thư vào phủ tam hoàng t.ử!”
Lâm Thanh Lan cong môi, nở nụ cười dịu dàng vô hại.
“Được. Ta sẽ đi.”
Nhưng kiếp này, trò chơi sẽ do ta định đoạt.
