Kiếp Sau Ta Làm Ác Phi - Chương 2: Giả Vô Tri, Đầu Tiên Phá Hôn
Cập nhật lúc: 20/08/2026 09:01
Chương 2: Giả Vô Tri, Đầu Tiên Phá Hôn
Lâm Thanh Lan bước ra chính đường với dáng vẻ yếu đuối, lảo đảo, hai mắt đỏ hoe. Trên mặt vẫn còn những vết bầm tím do bị đ.á.n.h hôm qua.
“Lão gia, phu nhân…” Cô quỳ xuống ngay trước mặt cha mẹ, giọng run rẩy, nước mắt giàn giụa. “Con… con không muốn đi. Tam hoàng t.ử nghe nói tính tình hung bạo, con sợ…”
Lão gia Lâm Trạch Hải cau mày, vẻ mặt không kiên nhẫn:
“Ngươi biết gì mà sợ? Đây là cơ hội lớn của Lâm phủ chúng ta! Chỉ cần ngươi vào phủ tam hoàng t.ử, được sủng ái một chút, cha sẽ có cách cứu vãn tình thế hiện tại.”
Phu nhân ngồi bên cạnh, khẽ lau nước mắt giả tạo:
“Con gái, mẹ cũng không nỡ. Nhưng nhà ta đang nợ nần chồng chất, nếu không có khoản bạc này, cả nhà chúng ta đều phải c.h.ế.t.”
Lâm Thanh Lan cúi đầu, vai run lên vì khóc, nhưng trong lòng lại cười lạnh.
Kiếp trước, chính những lời này đã khiến cô cam tâm tình nguyện vào phủ tam hoàng t.ử. Rồi sau đó bị tỷ tỷ ruột tính kế đẩy lên làm Hoàng hậu, cuối cùng lại bị hại c.h.ế.t t.h.ả.m.
“Con… con nghe lời cha mẹ…” Cô nghẹn ngào đáp.
Lâm Trạch Hải gật đầu hài lòng:
“Ngươi ngoan là tốt. Chiều nay sẽ có người của tam hoàng t.ử đến đón. Ngươi về phòng chuẩn bị đi.”
Khi quay lưng rời khỏi chính đường, nụ cười trên môi Lâm Thanh Lan biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt lạnh tanh.
Đêm đó, khi cả Lâm phủ đã chìm trong giấc ngủ, Lâm Thanh Lan lặng lẽ thay bộ y phục nam nhân đen, trùm khăn che mặt, lẻn ra khỏi cửa sau.
Cô không đi xa, mà len lỏi đến thư phòng của cha mình. Dùng một chiếc kim cài tóc mỏng manh cạy mở ổ khóa, cô nhanh ch.óng lục lọi những tài khoản sách giấu kín.
“Đúng là vẫn như kiếp trước…”
Cô lẩm bẩm, tay lật nhanh từng trang. Những chứng cứ tham ô, biển thủ công khố, cấu kết với thương nhân buôn lậu muối… tất cả đều được ghi chép rõ ràng. Kiếp trước cô chưa từng biết những thứ này, chỉ vì quá tin tưởng cha mẹ.
Lần này, cô chép lại một phần quan trọng nhất vào trong n.g.ự.c áo, rồi khôi phục lại hiện trường như cũ.
Trước khi rời đi, cô còn dừng lại trước phòng của tỷ tỷ Lâm Thanh Vân. Qua khe cửa, cô nghe thấy tiếng cười thì thầm của tỷ tỷ với một tên gia đinh:
“…Đừng lo, muội muội nhà ta ngốc nghếch lắm. Chỉ cần đưa nó vào phủ tam hoàng t.ử, sau này ta sẽ có cách khiến nó biến mất. Tam hoàng t.ử sẽ là của ta…”
Lâm Thanh Lan siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm vào lòng bàn tay.
Tốt. Rất tốt.
Sáng hôm sau, khi người của tam hoàng t.ử đến đón, Lâm Thanh Lan lại khóc lóc t.h.ả.m thiết trước mặt mọi người.
“Cha, mẹ! Con không muốn đi! Con nghe nói tứ hoàng t.ử mới là người nhân hậu, con… con muốn làm thiếp thất cho tứ hoàng t.ử! Con không muốn vào phủ tam hoàng t.ử!”
Cả nhà kinh ngạc.
Lâm Trạch Hải nổi trận lôi đình:
“Ngươi dám trái lời cha?!”
Lâm Thanh Lan quỳ sụp xuống, dập đầu thình thịch, trán chảy m.á.u:
“Con biết sai! Nhưng con thật sự sợ tam hoàng t.ử. Nếu cha ép con, con thà c.h.ế.t ngay tại đây!”
Nàng cố ý hét lớn, khiến cả phủ xôn xao. Tin tức nhanh ch.óng lan ra ngoài.
Người của tam hoàng t.ử đứng ngoài cửa, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền vang lên từ bên ngoài:
“Ồ? Tiểu thư Lâm gia lại không muốn vào phủ bản vương mà muốn vào phủ của tứ hoàng huynh?”
Mọi người kinh hãi quay đầu.
Một nam t.ử cao lớn, mặc huyền bào, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng đang đứng ngoài cửa lớn. Chính là tứ hoàng t.ử — Tiết Thừa Hiên.
Hắn vừa mới đi ngang qua đây vì công vụ, lại tình cờ nghe được tin đồn.
Lâm Thanh Lan ngẩng đầu, nước mắt vẫn còn treo trên mi, nhưng đôi mắt lại lóe lên một tia sáng lạnh.
Cô quỳ bò vài bước về phía Tiết Thừa Hiên, giọng run run nhưng kiên định:
“Thưa điện hạ, dân nữ nguyện ý làm thiếp thất cho điện hạ. Chỉ cần được ở bên điện hạ, dân nữ cam tâm tình nguyện.”
Tiết Thừa Hiên hơi nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô.
Hắn vốn không có ý định lấy thiếp, nhưng thái độ của cô quá khác thường. Hơn nữa, việc cướp người của tam hoàng huynh… cũng không phải không thú vị.
“Được.” Hắn khẽ gật đầu, giọng lạnh lùng. “Vậy từ hôm nay, ngươi là người của bản vương.”
Lâm Trạch Hải và phu nhân hoảng loạn, nhưng không dám phản đối trước mặt tứ hoàng t.ử.
Lâm Thanh Lan cúi đầu, che giấu nụ cười đắc thắng.
Kiếp trước, ngươi và tỷ tỷ liên thủ hại ta.
Kiếp này, ta sẽ tự tay phá tan hôn sự của các ngươi, và bắt đầu cuộc chiến giữa hai hoàng t.ử.
Chiến tranh ngầm, chính thức bắt đầu.
