Kiếp Sau Ta Làm Ác Phi - Chương 10: Phong Hậu

Cập nhật lúc: 20/08/2026 09:02

Chương 10: Phong Hậu, Kiếp Này Ta Làm Ác Nhân

Một tháng sau khi Tiết Thừa Hiên đăng cơ, lấy niên hiệu là Thiên Nguyên.

Lâm Thanh Lan được lập làm Hoàng hậu, phong hiệu Ác Hậu — danh xưng mà quần thần thì thầm sau lưng, nhưng không ai dám gọi ra mặt.

Buổi sáng hôm ấy, trong Thừa Ân Điện.

Lâm Thanh Lan mặc long bào màu đỏ thẫm viền vàng, ngồi trên long ỷ cao, khí chất lạnh lùng uy nghi. Dưới điện là một đám quan viên đang run rẩy quỳ lạy.

“Những dư đảng của Tiết Thừa Ý, g.i.ế.c sạch.” Giọng nàng vang vọng, không mang theo cảm xúc. “Không chừa một ai.”

“Thần… tuân chỉ.” Các quan viên lạnh toát sống lưng, không dám cãi.

Sau khi lui triều, Tiết Thừa Hiên (nay là Hoàng đế) bước vào, ôm lấy eo nàng từ phía sau.

“Ngươi lại ra lệnh g.i.ế.c người rồi?” Hắn khẽ cười, giọng mang theo chiều chuộng.

Lâm Thanh Lan dựa vào n.g.ự.c hắn, giọng bình thản:

“Không diệt sạch cỏ tận gốc, sau này sẽ mọc lại. Thiếp không muốn con của chúng ta phải đối mặt với nguy hiểm.”

Tiết Thừa Hiên xoay người nàng lại, nhìn xuống bụng nàng đã hơi nhô lên, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy:

“Ngươi làm Hoàng hậu, lại còn muốn tự tay nắm tình báo viện. Không mệt sao?”

Lâm Thanh Lan mỉm cười, đôi mắt lóe lên tia sáng mà kiếp trước nàng chưa từng có:

“Thiếp đã c.h.ế.t một lần rồi. Kiếp này, thiếp chỉ muốn sống theo cách của mình. Làm thiện nhân, thiếp đã thử rồi — kết quả là c.h.ế.t t.h.ả.m. Giờ thiếp muốn làm ác nhân, sống cho sướng.”

Tiết Thừa Hiên cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng:

“Được. Ngươi muốn làm gì thì làm. Ta sẽ ở sau lưng ngươi.”

Đêm đông giá rét.

Lâm Thanh Lan ngồi một mình trên long ỵ trong Ngự Thư Phòng, bên ngoài tuyết rơi dày đặc. Trên tay nàng là tấu chương, bên cạnh là ấm trà nóng do chính nàng pha.

Nàng khẽ vuốt ve bụng mình, nơi đứa con của hai kiếp đang lớn dần.

“Kiếp trước, ta là Hoàng hậu hiền đức, cuối cùng bị c.h.é.m đầu.”

Nàng thì thầm một mình, giọng rất khẽ.

“Kiếp này, ta là Ác Hậu, m.á.u me đầy tay, nhưng ta sống rất thoải mái.”

Nàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết trắng rơi lả tả.

“Tiết Thừa Ý, Lâm Thanh Vân, cha mẹ ta… các người đã c.h.ế.t cả rồi. Còn ta, vẫn còn sống tốt.”

Nụ cười trên môi Lâm Thanh Lan dần lan rộng, vừa lạnh lùng, vừa thỏa mãn.

“Kiếp này, ta không cần thiện lương nữa.”

Nàng đưa tay nâng chén trà lên, khẽ nâng cao như chúc mừng:

“Chỉ cần… sống thoải mái.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.