Kiếp Sau Ta Làm Ác Phi - Chương 9: Phản Gian, Hoàng Vị Tranh Đoạt
Cập nhật lúc: 20/08/2026 09:01
Chương 9: Phản Gian, Hoàng Vị Tranh Đoạt
Năm Thiên Khải thứ hai mươi mốt.
Hoàng đế Tiết Hoằng Khâm lâm trọng bệnh, nằm một chỗ, triều chính hỗn loạn.
Tiết Thừa Hiên và Lâm Thanh Lan đã chuẩn bị suốt ba năm. Đêm hôm ấy, hai người quyết định ra tay.
Trong mật thất, Lâm Thanh Lan mặc hắc y, giọng lạnh tanh:
“Đêm nay phải kết thúc tất cả. Tam hoàng t.ử… thiếp sẽ đích thân xử lý.”
Tiết Thừa Hiên nhìn nàng, khẽ gật đầu:
“Ta sẽ dẫn quân kiểm soát các cửa cung. Ngươi cẩn thận.”
Khi chuông báo động vang lên khắp hoàng cung, đảo chính chính thức bắt đầu.
Tiết Thừa Ý bị dư đảng cứu khỏi nơi giam lỏng, mặc giáp cầm kiếm, dẫn người chống cự điên cuồng trong cung. Hắn vẫn còn hy vọng lật ngược thế cờ.
Trong hỗn loạn m.á.u lửa, Lâm Thanh Lan lẻn vào điện nơi Tiết Thừa Ý đang trú.
“Tiết Thừa Ý!”
Giọng nói của nàng vang lên như tiếng chuông t.ử vong.
Tiết Thừa Ý quay phắt lại, khi nhìn rõ người đứng trước mặt, hắn kinh ngạc rồi nhanh ch.óng biến thành căm hận:
“Lâm Thanh Lan…果然 là ngươi! Con tiện tỳ phản bội! Ngươi dám giúp Tiết Thừa Hiên hại ta?!”
Lâm Thanh Lan cầm thanh kiếm ngắn, từng bước tiến lại gần, trên người đầy m.á.u của thị vệ mà nàng đã g.i.ế.c trên đường vào.
“Phản bội?” Nàng cười khẩy. “Ngươi và tỷ tỷ ruột ta hại ta đến mức c.h.é.m đầu trên pháp trường, g.i.ế.c cả t.h.a.i nhi chưa ra đời. Kiếp này ta chỉ là đòi lại món nợ m.á.u thôi.”
Tiết Thừa Ý gầm lên, vung kiếm c.h.é.m tới:
“Đồ điên! Ngươi tưởng giúp Tiết Thừa Hiên thì hắn sẽ giữ ngươi làm hoàng hậu sao? Ngươi chỉ là con ch.ó săn!”
Hai người giao chiến quyết liệt.
Dù võ nghệ Lâm Thanh Lan không bằng đối phương, nhưng nàng có chuẩn bị kỹ càng và lòng thù hận tích tụ hai kiếp. Khi Tiết Thừa Ý vì nóng giận mà lộ sơ hở, nàng lao tới như điên cuồng.
“C.h.ế.t đi!”
Thanh kiếm ngắn xuyên thủng giáp, đ.â.m thẳng vào tim Tiết Thừa Ý.
Hắn trợn mắt, m.á.u tươi phun ra miệng, run rẩy nhìn nàng:
“Ngươi… sẽ không có kết cục tốt đâu… Lâm Thanh Lan…”
Lâm Thanh Lan ấn sâu thanh kiếm thêm một chút, ghé sát tai hắn thì thầm, giọng lạnh như băng:
“Kiếp trước ngươi c.h.é.m đầu ta. Kiếp này ta đ.â.m tim ngươi. Công bằng rồi.”
Tiết Thừa Ý ngã gục, c.h.ế.t trong bất lực và oán hận.
Lâm Thanh Lan rút kiếm ra, đứng yên nhìn t.h.i t.h.ể hắn một lúc lâu. Máu tươi chảy xuống tay nàng, nhưng đôi mắt lại cực kỳ bình tĩnh.
“Cuối cùng… cũng xong một nửa.”
Khi Tiết Thừa Hiên dẫn quân đ.á.n.h vào điện, hắn thấy Lâm Thanh Lan đứng giữa vũng m.á.u, cả người đỏ lòm.
Hắn vội vàng lao đến, ôm c.h.ặ.t lấy nàng:
“Ngươi không sao chứ?”
Lâm Thanh Lan dựa vào n.g.ự.c hắn, giọng khàn khàn:
“Thiếp không sao. Hắn đã c.h.ế.t rồi.”
Tiết Thừa Hiên siết c.h.ặ.t nàng, khẽ hôn lên tóc:
“Tốt. Từ nay về sau, không ai có thể động vào ngươi nữa.”
Hoàng cung dần được kiểm soát. Hoàng đế bệnh nặng truyền ngôi cho Tiết Thừa Hiên. Một triều đại mới chính thức bắt đầu.
