Kiếp Sau Ta Làm Ác Phi - Chương 7: Liên Minh Với Tứ Hoàng Tử
Cập nhật lúc: 20/08/2026 09:01
Chương 7: Liên Minh Với Tứ Hoàng Tử
Sau đêm yến tiệc Trung Thu, không khí trong phủ tứ hoàng t.ử trở nên khác lạ.
Tiết Thừa Hiên bắt đầu chú ý đến Lâm Thanh Lan nhiều hơn. Hắn không còn coi nàng là một con tốt vô dụng, mà bắt đầu triệu nàng đến thư phòng thường xuyên hơn.
Tối hôm đó, tuyết rơi lất phất ngoài cửa sổ.
Lâm Thanh Lan bước vào thư phòng, thấy Tiết Thừa Hiên đang ngồi sau bàn, trước mặt là một chồng tấu chương và bản đồ triều đình.
“Điện hạ gọi thiếp đến có việc gì?” Cô khẽ hành lễ.
Tiết Thừa Hiên buông b.út, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng:
“Lâm Thanh Lan, ngươi giấu ta rất nhiều chuyện.”
Lâm Thanh Lan khẽ run lên trong lòng, nhưng mặt ngoài vẫn bình tĩnh:
“Thiếp không hiểu ý điện hạ.”
Tiết Thừa Hiên đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt nàng. Cao lớn, uy áp, giọng nói trầm thấp:
“Ngươi biết rõ tuyến đường buôn muối, biết rõ những quan viên nào đang tham ô, biết cách làm hương liệu lạ, biết cách cải tiến nông cụ, và… ngươi còn biết rõ thói quen, sở thích, thậm chí là những bí mật của tam hoàng huynh và Lâm Thanh Vân.”
Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp từng chữ:
“Ngươi không phải là Lâm Thanh Lan năm mười lăm tuổi. Ngươi… giống như đã sống qua một kiếp rồi.”
Không khí trong thư phòng đột nhiên ngưng đọng.
Lâm Thanh Lan im lặng rất lâu. Cuối cùng, nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tiết Thừa Hiên, không chối cãi:
“Đúng vậy. Thiếp đã c.h.ế.t một lần rồi.”
Nàng kể lại mọi chuyện kiếp trước một cách ngắn gọn, lạnh lùng. Từ việc bị bán cho tam hoàng t.ử, bị hãm hại thành Hoàng hậu, đến ngày bị c.h.é.m đầu trên pháp trường cùng t.h.a.i nhi sáu tháng.
Khi nàng nói xong, Tiết Thừa Hiên đứng yên hồi lâu.
“Vậy ngươi vào phủ ta… là để báo thù?”
“Đúng.” Lâm Thanh Lan không giấu diếm. “Nhưng thiếp cũng biết rõ, chỉ một mình thiếp không thể lật đổ tam hoàng t.ử và Thánh thượng hiện tại. Thiếp cần một người đồng minh mạnh mẽ.”
Cô quỳ một chân xuống, giọng kiên định:
“Điện hạ muốn tranh đoạt hoàng vị. Thiếp muốn báo thù. Chúng ta có thể hợp tác.”
Tiết Thừa Hiên nhìn nàng, ánh mắt dần thay đổi. Từ cảnh giác ban đầu chuyển sang một tia lửa nóng bỏng.
“Ngươi dám nói thẳng với ta như vậy, không sợ ta g.i.ế.c ngươi diệt khẩu?”
Lâm Thanh Lan mỉm cười:
“Nếu điện hạ muốn g.i.ế.c thiếp, đã g.i.ế.c từ lâu rồi. Hơn nữa… thiếp có thể giúp điện hạ rất nhiều thứ mà người khác không làm được.”
Nàng lấy ra một cuộn giấy từ trong tay áo, trải ra trước mặt hắn:
“Đây là phương pháp cải tiến nông cụ mới, có thể tăng năng suất lúa gạo lên ba thành. Đây là ba tuyến đường buôn muối bí mật chưa bị triều đình kiểm soát. Và đây… là danh sách một số bí mật của tam hoàng t.ử mà thiếp biết.”
Tiết Thừa Hiên cầm cuộn giấy lên xem, ánh mắt càng lúc càng sáng.
Hắn đột nhiên đưa tay nâng cằm Lâm Thanh Lan lên, ép nàng ngẩng đầu nhìn mình.
“Ta đồng ý liên minh với ngươi. Nhưng từ nay về sau, ngươi phải là người của ta hoàn toàn. Không giấu diếm, không phản bội.”
Lâm Thanh Lan nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ cười:
“Được. Nhưng điện hạ cũng phải nhớ, thiếp không phải vật nuôi. Chúng ta là đồng minh.”
Tiết Thừa Hiên cong môi, nụ cười hiếm hoi xuất hiện:
“Được. Từ hôm nay, ngươi chính thức là người của bản vương.”
Từ đó, Lâm Thanh Lan bắt đầu ra sức hỗ trợ Tiết Thừa Hiên.
Nàng cải tiến cách quản lý ruộng đất, thiết kế nông cụ mới, hỗ trợ Cố Thanh Phong mở rộng đường buôn muối. Chỉ trong vòng một tháng, thế lực tài chính của tứ hoàng t.ử đã tăng mạnh mẽ.
Đồng thời, nàng cũng bắt đầu xây dựng một mạng lưới tình báo riêng của mình — những người hầu trung thành được tuyển chọn kỹ lưỡng.
Một đêm khuya, khi Tiết Thừa Hiên xem xong báo cáo tài chính mới nhất, hắn nhìn Lâm Thanh Lan đang ngồi bên cạnh ghi chép, khẽ nói:
“Ngươi… kiếp trước thật sự là Hoàng hậu của tam hoàng huynh?”
Lâm Thanh Lan dừng b.út, giọng bình thản:
“Đúng vậy. Nhưng kiếp này, thiếp chỉ muốn làm Ác Phi của điện hạ.”
Tiết Thừa Hiên im lặng, rồi đưa tay đặt lên vai nàng:
“Được. Ta sẽ giúp ngươi báo thù. Nhưng sau khi báo thù xong… ngươi phải ở lại bên ta.”
Lâm Thanh Lan khẽ cười, không trả lời.
Cô biết rõ, con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy m.á.u.
