Kiếp Sau Ta Làm Ác Phi - Chương 8: Báo Thù Đích Thân
Cập nhật lúc: 20/08/2026 09:01
Chương 8: Báo Thù Đích Thân
Thời gian trôi qua nhanh ch.óng. Chỉ trong vòng nửa năm, thế lực của tứ hoàng t.ử Tiết Thừa Hiên đã lớn mạnh vượt bậc nhờ sự hỗ trợ của Lâm Thanh Lan.
Còn tam hoàng t.ử Tiết Thừa Ý thì bắt đầu gặp liên tiếp rắc rối.
Một buổi sáng đầu xuân, Lâm Thanh Lan mặc một thân y phục đơn giản, ngồi trong viện ngắm hoa mai nở. Bên cạnh nàng là Lâm Thanh Vân — người mà ba tháng trước vẫn là quý nhân được sủng ái trong cung.
Bây giờ, nàng ta chỉ còn là một nô tì mặc quần áo thô sơ, quỳ dưới đất lau sàn cho Lâm Thanh Lan.
“Muội muội… ta xin muội… tha cho ta…” Lâm Thanh Vân run rẩy, giọng khàn đặc vì khóc.
Lâm Thanh Lan nhấp một ngụm trà, giọng lạnh lùng:
“Tỷ tỷ, kiếp trước tỷ hại ta đến mức nào, tỷ còn nhớ không? Khi ta bị c.h.é.m đầu, tỷ còn ôm chồng ta cười đắc ý. Giờ chỉ lau sàn thôi mà đã khóc lóc thế này?”
Nàng ta siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm vào lòng bàn tay chảy m.á.u, nhưng không dám ngừng lau.
Lâm Thanh Lan đã thiết kế một kế hoạch hoàn hảo.
Cô tiết lộ chứng cứ tam hoàng t.ử cấu kết với ngoại tộc, đồng thời sai người đổ tội cho hắn tham ô một khoản ngân khố khổng lồ. Hoàng đế nổi trận lôi đình, phế tam hoàng t.ử xuống làm hoàng t.ử thường, giam lỏng tại phủ.
Còn Lâm Thanh Vân bị đuổi ra khỏi cung, trở thành tội nô. Lâm Thanh Lan dùng danh nghĩa “lấy lại tình chị em” xin về nuôi nấng, thực chất là để t.r.a t.ấ.n.
Mỗi ngày, Lâm Thanh Vân phải hầu hạ Lâm Thanh Lan như nô tì. Đánh răng, rửa mặt, hầu cơm, xoa chân… Không có ngày nào được nghỉ ngơi.
Khi Lâm Thanh Vân không chịu nổi, muốn tự vẫn, Lâm Thanh Lan lại cho người cứu lại, rồi tiếp tục t.r.a t.ấ.n bằng những cách tinh vi hơn.
“Muội muội… ngươi muốn gì cũng được… xin ngươi g.i.ế.c ta đi…” Lâm Thanh Vân quỳ dưới đất khóc t.h.ả.m thiết.
Lâm Thanh Lan cúi xuống, nâng cằm tỷ tỷ mình lên, mỉm cười dịu dàng:
“G.i.ế.c tỷ? Sao được chứ? Kiếp trước tỷ để ta sống không bằng c.h.ế.t, kiếp này ta cũng muốn tỷ nếm đủ mùi vị đó. Sống không bằng c.h.ế.t mới thú vị chứ.”
Nàng quay đầu ra lệnh cho Tiểu Đào:
“Hôm nay cho tỷ tỷ ta ăn cháo loãng, rồi bắt nàng ta chép kinh Phật một trăm lần. Nếu viết sai một chữ, đ.á.n.h mười roi.”
Lâm Thanh Vân ngã ngồi xuống, ánh mắt tuyệt vọng.
…
Tối hôm đó, Tiết Thừa Hiên đến viện của Lâm Thanh Lan.
Hắn nhìn cảnh Lâm Thanh Vân quỳ ngoài sân chịu roi, khẽ nhíu mày:
“Ngươi t.r.a t.ấ.n nàng ta như vậy, không sợ người ngoài nói sao?”
Lâm Thanh Lan ngồi bên bàn, đang ghi chép kế hoạch tiếp theo, giọng bình thản:
“Thiếp không sợ. Người ngoài chỉ thấy thiếp nhân từ nhận về nuôi chị gái đã sa cơ. Còn thực tế thì… chỉ có chúng ta biết.”
Tiết Thừa Hiên ngồi xuống bên cạnh nàng, trầm giọng:
“Tam hoàng huynh đã bị phế. Ngươi cảm thấy thế nào?”
Lâm Thanh Lan dừng b.út, nhìn ra màn đêm đầy tuyết, khẽ cười:
“Vui lắm. Nhưng chưa đủ.”
Nàng quay sang nhìn Tiết Thừa Hiên, đôi mắt lóe lên sát khí:
“Thiếp muốn đích thân kết liễu hắn. Muốn hắn quỳ trước mặt thiếp van xin, giống như cha mẹ thiếp năm xưa.”
Tiết Thừa Hiên nắm lấy tay nàng, siết c.h.ặ.t:
“Ta sẽ tạo cơ hội cho ngươi.”
Lâm Thanh Lan gật đầu, dựa nhẹ vào vai hắn một chút — đây là lần đầu tiên nàng主动 thể hiện sự gần gũi.
“Điện hạ, cảm ơn ngài.”
Tiết Thừa Hiên không nói gì, chỉ siết tay nàng c.h.ặ.t hơn.
Hắn biết rõ, người phụ nữ trước mặt này không còn là tiểu thư khuê các yếu đuối. Nàng là một con d.a.o sắc bén, và hắn đang nắm c.h.ặ.t chuôi d.a.o ấy.
