Kinh Dạ Tâm Động - Chương 342: Lừa Cô Một Chút

Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:04

Biểu cảm trên mặt Sầm Ngộ suýt chút nữa thì đổ vỡ: "Nghe thấy tôi đi là đồng ý dứt khoát vậy sao?

Em ghét tôi đến mức đó à?"

Kim Bảo Thư chẳng buồn liếc hắn, rửa tay xong liền xoay người đi ra ngoài: "Anh nghĩ nhiều rồi, tôi không ghét anh, chỉ là thấy bị người ta cứ lẽo đẽo theo thế này rất phiền."

Sầm Ngộ không hề thất vọng, vẫn giữ nụ cười nhạt đi theo sau cô: "Nhưng tôi mới chỉ nói nếu em thắng thì sao, nhỡ em thua thì sao?

Em không sợ tôi đưa ra yêu cầu gì táng tận lương tâm, đạo đức băng hoại à?"

"Tôi tin anh không phải hạng người đó." Giọng Kim Bảo Thư bình thản.

Ngược lại, Sầm Ngộ lại ngẩn người hồi lâu.

Sau giây phút thẫn thờ, hắn lắc đầu cười nhạt, khẽ thở dài.

Sau khi chuyện nhà họ Minh vỡ lở, cả nhà họ Sầm và nhà họ Minh đều phải trả giá, danh tiếng của hắn cũng coi như hoàn toàn mất sạch.

Rất nhiều người không biết chân tướng, hoặc chỉ biết nửa vời, đều mắng sau lưng hắn là kẻ lòng dạ hiểm độc.

Một bên là cha đẻ, một bên là gia tộc của mẹ đứa con mình, vậy mà hắn cũng xuống tay được.

Trong tình cảnh này, bất kể hắn làm gì, người đời cũng sẽ mang định kiến mà đề phòng hắn.

Việc để Sầm Ngộ đi theo Kim Bảo Thư dạo này cũng là vì nguyên do đó.

Bạn có muốn tôi dịch tiếp chương tiếp theo hay cần điều chỉnh cách xưng hô của nhân vật nào không?

Hắn muốn y tạm thời đừng lộ diện, đợi thời gian trôi qua, khi mọi người đã dần quên đi bê bối của gia đình y thì mới ra mặt làm việc.

Người khác đều chẳng ai thấu hiểu y, vậy mà Kim Bảo Thư lại nói tin tưởng nhân phẩm của y. Trong lòng Sầm Ngộ vừa dâng lên nỗi cảm thán, lại vừa có chút chua xót nhẹ nhàng len lỏi.

Giá như lúc đầu hắn đối xử với cô tốt hơn một chút, giá như lúc hai người chia tay đừng tuyệt tình đến vậy...

Tiếc thay hiện tại, mọi sự hối hận đều đã muộn màng.

Kim Bảo Thư nói không bao giờ ăn lại cỏ cũ, đó tuyệt đối không phải lời nói đùa.

Sầm Ngộ có thể cảm nhận rõ, ánh mắt cô nhìn hắn giờ đây bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, chẳng còn sót lại nửa điểm tình ý.

"Tôi thắng rồi, em hãy chia tay với gã Khải Văn đó đi, còn phải bắt hắn trả lại hoàn toàn số tiền đã tiêu của em từ trước tới nay."

Yêu cầu này đối với Kim Bảo Thư mà nói không hề khó khăn, thậm chí còn chẳng có chút tổn hại nào cho cô.

"Được, tôi đáp ứng anh."

Cánh cửa rạp chiếu phim đã ngay trước mắt.

Sầm Ngộ bỗng nhiên lại mở lời: "Còn một chuyện nữa."

"Anh nói đi."

"Đừng để Khải Văn biết chuyện em đ.á.n.h cược với tôi."

Kim Bảo Thư nghi ngờ Sầm Ngộ đã phát hiện ra điều gì đó mờ ám.

Lại liên tưởng đến dáng vẻ tâm thần bất định của Khải Văn từ sau khi đi sự kiện về, cô khẽ nhíu mày.

Nếu hắn thật sự dám phản bội cô...

Cô đã nuôi hắn khôn lớn thế nào, thì có thể khiến hắn phải nôn sạch ra như thế ấy!

Sớm ngày phát hiện ra chân tướng, đối với cô cũng chẳng phải chuyện xấu gì.

-

Khải Văn không tìm thấy Kim Bảo Thư ở bên ngoài, nhưng lúc hai người tới là do hắn cầm lái, chìa khóa xe cũng đang nằm trong tay hắn.

Hắn tin chắc một vị đại tiểu thư như Kim Bảo Thư không đời nào cam lòng đi taxi, cô nhất định vẫn chưa rời đi.

Thế là hắn dứt khoát đứng đợi bên ngoài rạp.

Kim Bảo Thư vừa ra khỏi cửa là hắn nhìn thấy ngay, lập tức như chú ch.ó nhỏ vẫy đuôi đón mừng.

Ánh mắt vừa rồi còn mang theo hơi ấm của Sầm Ngộ lập tức lạnh sương giá.

Thấy Kim Bảo Thư đã bị Khải Văn quấn lấy, y liền dừng bước, không tiếp tục tiến lên nữa.

Đứng từ xa nhìn Khải Văn, ánh mắt y lạnh lẽo như đang nhìn một kẻ đã c.h.ế.t.

Cái hạng ăn bám này...

Sầm Ngộ lại khẽ thở dài một tiếng.

Kim Bảo Thư à Kim Bảo Thư, em vẫn cứ lương thiện và dễ đối phó như vậy, thứ bẩn thỉu xấu xa gì cũng dám bám lấy em.

May thay, kẻ này sẽ sớm phải biến mất hoàn toàn thôi.

Nhìn hai người họ đã lên xe, Sầm Ngộ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo.

Kim Bảo Thư sau khi lên xe nhìn vào gương chiếu hậu, thấy Sầm Ngộ không đi theo ra, tay vô thức siết c.h.ặ.t lấy dây an toàn.

Khải Văn không hề phát hiện ra điểm bất thường của cô, vẫn đang thao thao bất tuyệt giải thích về chuyện ở rạp phim vừa nãy, vắt óc tìm đủ mọi lý do.

Kim Bảo Thư ban đầu rất hài lòng với dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí, coi cô như tổ tông mà hầu hạ, việc gì cũng chu toàn này của hắn.

Thế nhưng lúc này đây, tâm trí cô lại thẫn thờ...

Cô không kìm được mà nhớ lại một người cũ từng quen.

Cô hẹn hò với người đó, y ở trên phố bị người ta bắt chuyện đòi làm quen, vậy mà vẫn thản nhiên để đối phương quét mã kết bạn.

Kim Bảo Thư tức giận chất vấn, y lại lạnh mặt, bộ dạng chẳng buồn quan tâm, cũng không một lời giải thích.

Bị cô hỏi dồn nhiều quá, y liền tiến tới hôn cô, hôn đến khi cô đỏ mặt tía tai, thở không ra hơi mới thôi.

Lúc ấy y mới cười xấu xa bảo:

"Có người thích bạn trai em, chứng tỏ mắt nhìn của em tốt, chọn trúng hàng cực phẩm."

Cô bất mãn phản bác: "Nhưng chúng ta đang hẹn hò, anh phải là của em chứ!

Làm gì có đạo lý đồ đã mua về tay còn để người ngoài tùy tiện sờ mó?"

Người đàn ông ngạo mạn ấy vặn lại: "Ai nói tôi là của em?

Tôi đâu có nói lời nào như vậy."

Thấy cô thật sự giận đến mức mắt sắp đỏ hoe, y mới miễn cưỡng đưa điện thoại qua nói: "Được rồi, cô nương nhà người ta bắt chuyện trên phố cần dũng khí rất lớn, tôi không muốn đả kích họ.

Cái tôi đưa ra là tài khoản công ty, coi như là tuyên truyền miễn phí, không tin em kiểm tra xem?"

Kim Bảo Thư giật lấy điện thoại của y, kiểm tra xong xác định không có vấn đề gì mới chuyển giận thành cười.

Y cũng ở bên cạnh nhìn cô cười, đôi mắt đào hoa lấp lánh, thong thả trêu chọc: "Làm bạn trai em thì thành người của em luôn rồi sao?

Kim Bảo Thư, em thật là bá đạo."

...

Khải Văn thấy Kim Bảo Thư cúi đầu im lặng, rồi lại bỗng nhiên mỉm cười, còn tưởng là lời giải thích của mình đã khiến cô hài lòng nên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Vị Kim tiểu thư này, đẹp thì đẹp thật, mỗi tội tính tình quá kiêu kỳ.

Hắn phải thuận theo cô mọi việc, ra sức chiều chuộng, nếu không cô sẽ trưng bộ mặt khó coi với hắn không dứt.

Đi làm hầu hạ ông chủ cũng chẳng mệt mỏi bằng việc phải chú ý lời ăn tiếng nói suốt hai mươi tư giờ như thế này.

Đưa Kim Bảo Thư đến dưới lầu chỗ ở, Khải Văn dừng xe.

Kim Bảo Thư đứng dậy nói: "Anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi."

Khải Văn nghe hiểu mình không cần ở lại qua đêm, trong lòng nhẹ nhõm nhưng trên mặt vẫn làm ra vẻ không nỡ: "Dạo này giao mùa, buổi tối ngày càng lạnh, em chắc chắn thật sự không cần anh ở lại bầu bạn sao?"

Kim Bảo Thư căn bản chẳng buồn đáp lại, trực tiếp xách túi bỏ đi.

Cửa xe đóng sầm lại phát ra một tiếng "oàng" khô khốc.

Sau khi cô đi, Khải Văn mới lộ ra vẻ mệt mỏi, khổ sở day day huyệt thái dương.

Trên đời này sao lại không có người phụ nữ nào vừa trẻ vừa đẹp, tính tình lại dịu dàng thấu hiểu, sẵn sàng chăm sóc đối xử tốt với hắn, lại còn giàu nứt đố đổ vách, sẵn lòng đưa hoàn toàn tiền cho hắn tiêu nhỉ?

Kim Bảo Thư không biết hắn đang mơ mộng gì, nếu biết nhất định sẽ mắng thẳng vào mặt hắn.

Muốn tiền lại còn yêu cầu lắm thế, sao anh không mau xuống địa ngục đi cho rảnh nợ?

Dương tỷ lúc này gọi điện tới, trên xe chỉ có một mình, Khải Văn liền tùy ý bắt máy.

Khác với tính tình nóng nảy của Kim Bảo Thư, Dương tỷ nói năng nhẹ nhàng, hỏi han ân cần.

Một tiếng "Tiểu Văn đệ đệ", hai tiếng "Tiểu Văn đệ đệ", dỗ dành khiến Khải Văn vô cùng hưởng thụ.

Nghĩ đến những khoản tiền kếch xù Dương tỷ từng đưa, hắn liền giở ra bản lĩnh sở trường:

"Chị khi nào tới?

Từ lần trước, em cũng ngày ngày nhớ chị đấy."

"Chuyến bay sáng mai, trưa là đến nơi rồi, lúc đó mời em ăn trưa nhé."

Vốn dĩ bữa trưa mai hắn phải ăn cùng Kim Bảo Thư, nhưng nghĩ đến dáng vẻ hung hăng của cô, hứng thú trong hắn liền tắt ngóm.

Ngược lại, sự dịu dàng của Dương tỷ làm hắn thấy được an ủi.

"Hay quá, trước khi lên máy bay thì bảo em, em ra sân bay đợi chị."

Tùy tiện bịa một cái cớ để Kim Bảo Thư ăn cơm một mình, ước chừng cũng chẳng xảy ra chuyện gì lớn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.