Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 104: Quái Thú Xâm Chiếm 1
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:54
Editor: Yang Hy
Không gian hệ thống
"Làm xong nhiệm vụ được thưởng 500 điểm, thưởng thêm 8990 điểm. Tổng cộng là 9490."
Điểm thưởng thêm chính là lấy phần điểm tình cảm của Triệu Mộc An vượt mức 100 nhân với 10.
999 là mức tình cảm kịch trần rồi.
"Gần mười ngàn điểm lận. Cái này nhanh hơn làm nhiệm vụ nhiều." Lưu Sơn vui tít cả mắt, cộng với 4500 điểm lúc trước, anh đã có một khoản kha khá rồi.
Cuối cùng cũng gom đủ mười ngàn điểm, Lưu Sơn ngồi thẳng lưng ngay ngắn, giọng run run vì sướng: "Tôi muốn đổi hệ thống."
Hệ thống không ngờ cậu còn nhớ vụ này, tạm thời thấy hơi khó xử, cứ ngập ngừng mãi không trả lời.
Thấy nó im re, Lưu Sơn nhíu mày: "Không phải anh bảo đủ mười ngàn điểm là xin đổi hệ thống được sao?"
Hệ thống: "...Đúng, tôi có thể giúp cậu nộp đơn. Nhưng được hay không thì không chắc đâu nhé."
"Nếu không được thì có trả lại điểm cho tôi không?"
"Được." Nếu là trước kia, chắc chắn nó sẽ nuốt trọn luôn, nhưng giờ hả, thôi thì trả điểm lại cho người ta vậy.
Lưu Sơn giãn mặt mày ra: "Tôi muốn đổi."
Hệ thống giả vờ giúp Lưu Sơn nộp đơn, rồi trừ đi mười ngàn điểm.
"Bao lâu thì có kết quả?" Lưu Sơn hỏi.
"Mười phút là xong."
"Nhanh thế?"
"Hệ thống làm việc năng suất lắm mà."
Lưu Sơn nửa tin nửa ngờ, cậu cũng chả hiểu mấy cái máy móc này vận hành kiểu gì.
Lưu Sơn nhìn đồng hồ đếm ngược trên tường, thấy thời gian nghỉ được cộng thêm hai mươi phút. Cậu căng thẳng nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ, trong lòng cầu khấn cho đơn được duyệt, đổi cho cậu một cái hệ thống nào bình thường một chút.
Kể cả có là hệ thống trừng phạt tiếp cũng chẳng sao, miễn đừng có suy nghĩ kỳ quặc gì với cậu là được rồi.
Vừa hết mười phút, Lưu Sơn đã vội vàng hỏi ngay: "Sao rồi?" Cậu hồi hộp nuốt nước miếng cái ực.
Hệ thống cố tình úp mở, để cho giống thật, nó còn làm giả cả thư xin phép với thư trả lời nữa.
Nó mở hai bức thư đó ra cho Lưu Sơn xem, giọng đầy tiếc nuối: "Xin thất bại rồi, tiếc thật, mỗi người chỉ được xin một lần thôi."
Lưu Sơn chăm chú đọc hai bức thư từ đầu đến cuối, trong thư từ chối nói rõ lý do lắm: tại cậu bị dính với hệ thống trừng phạt, loại hệ thống này hiếm lắm, người chơi mà muốn đổi thì phải được mấy hệ thống khác đồng ý mới được.
Lưu Sơn thở dài thườn thượt, chả còn gì để nói.
Thấy Lưu Sơn thất vọng buồn bã, ngay lúc này, cái tính xấu trong lòng hệ thống lại trỗi dậy, tự dưng thấy hưng phấn vui vẻ lạ lùng. Nó cố nén sự sung sướng đó xuống, ráng giữ giọng bình bình và ra vẻ quan tâm: "Thật ra ấy, dù cậu có đổi sang hệ thống khác thì quyền hạn của bọn nó cũng không nhiều bằng tôi đâu."
Ý là Lưu Sơn vớ được nó là hời to rồi.
Chẳng biết Lưu Sơn có nghe lọt tai không, cậu không trả lời.
Hệ thống tính dùng chuyện khác để cậu phấn chấn lên: "Triệu Mộc An nghe lời cậu, sống thọ đến lúc ch.ết già đấy."
Lưu Sơn cũng chẳng bất ngờ gì với kết quả này: "Cũng tốt."
Hệ thống hỏi: "Cậu thấy anh ta thế nào?"
Cậu ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo: "Triệu Mộc An cũng được lắm, rất chiều tôi. Phải chi anh ta không phải là phân thân của anh thì tốt biết mấy."
Lòng hệ thống lạnh toát.
Nó im re, nó thừa biết tính Lưu Sơn cứng đầu thế nào, với lại nó cũng hiểu ra là nếu cứ xuất hiện với cùng một bộ dạng, sợ là lần sau Lưu Sơn mà gặp phân thân của nó thì còn lâu mới chịu chủ động lại gần.
Mấy nhiệm vụ mà tận dụng được như thế giới vừa rồi không có nhiều đâu.
Vì không đổi được hệ thống nên Lưu Sơn chẳng còn hứng thú tán dóc với nó nữa. Thế giới trước khá nhẹ nhàng, giờ Lưu Sơn cũng không mệt, cuối cùng cũng rảnh tay mở Cửa hàng ra xem.
Trong Cửa hàng, nút mua bên dưới phần lớn món đồ đều màu xám, chỉ có lèo tèo vài món là nút mua còn sáng đèn.
Mấy món mua được này giá đều dưới mười ba ngàn điểm.
Khóe miệng Lưu Sơn giật giật, hóa ra nghèo rớt mồng tơi thì đến hướng dẫn sử dụng đồ cũng không cho xem à.
Đồ mua được tổng cộng cũng chỉ có mười món, giá thấp nhất là 2000, cao nhất là.
Lưu Sơn soi kỹ hướng dẫn của mười món này, toàn là bản sơ cấp, tác dụng bị giảm đi nhiều lắm, muốn nâng lên bản xịn thì ít nhất cũng phải tốn thêm hơn mười ngàn điểm nữa.
"Bán buôn thất đức thật chứ."
Lưu Sơn tắt Cửa hàng đi, đồng hồ đếm ngược vẫn còn kha khá thời gian.
Cậu nằm xuống, nhắm mắt lại định ngủ, người nằm nghiêng quay mặt vào tường, có cảm giác y như là đang ngồi tù thật sự.
Trằn trọc mãi mà không tài nào ngủ được, Lưu Sơn ngồi dậy, vò vò mái tóc, cũng chẳng muốn nán lại đây thêm nữa.
"Tôi muốn qua thế giới tiếp theo."
…
Đói.
Đói.
Đói.
Đầu óc cứ gào thét đòi ăn, mắt Lưu Sơn còn chưa mở đã thấy đói khát cồn cào, cái thân xác này đói đến mức nổ đom đóm mắt.
Cậu nằm bẹp dí dưới đất, người mềm nhũn, ráng ngóc đầu lên nhìn quanh xem tình hình thế nào.
Chắc là đang ở trong một cái hẻm, vừa tối tăm vừa ẩm ướt, không khí nồng nặc mùi hôi thối làm cậu muốn ói.
Bụng rỗng tuếch, Lưu Sơn có muốn ói cũng chả có gì để mà ói, thậm chí đói đến mức chẳng còn sức mà nôn khan nữa.
Chuyện gì thế này?
Cậu nhìn hai bàn tay lấm lem bùn đất của mình, khô đét, chẳng có tí thịt nào, trông cứ như một lớp da bọc lấy xương vậy.
Lưu Sơn hít hà một hơi, sao mà t.h.ả.m thương thế này?
"Ở đây có nguy hiểm không?" Cậu không nhìn rõ hết cả con hẻm, đành phải hỏi hệ thống.
"Tạm thời thì không. Nhưng tốt nhất là đi khỏi đây trước khi trời tối."
Lưu Sơn chống tay xuống đất, gượng gạo đứng dậy, đầu óc choáng váng làm cậu suýt nữa lại té ập xuống.
Mới đứng lên thôi mà tim đã đập thình thịch, mệt đứt hơi.
"Tôi cần chút gì bỏ bụng." Lưu Sơn đi lảo đảo vài bước, đến chỗ chân tường rồi dựa lưng ngồi xuống, "Có đổi đồ ăn được không?"
"100 điểm một tô cháo thịt."
"Chốt."
Vừa dứt lời, một tô cháo thịt nóng hổi hiện ra ngay trước mặt Lưu Sơn, cậu mặc kệ chỗ này bẩn thỉu hay hôi thối, bưng tô lên ăn ngấu nghiến sạch bách.
Cảm giác hạnh phúc chưa từng có xộc thẳng lên não, cứ như chưa bao giờ được ăn món gì ngon đến thế.
Hệ thống cho phần ăn vừa đủ, vừa đỡ đói cho cái thân này, lại không làm hại bao t.ử.
Cái tô rỗng bị hệ thống lấy lại.
Lưu Sơn nhìn trời, vẫn còn sớm.
Cậu vội vàng nạp lại trí nhớ của cái xác này, chứ không thì cũng chẳng biết đi đâu về đâu.
Nguyên chủ không có tên, từ lúc nhớ được thì đã là trẻ lang thang rồi. Tuổi còn nhỏ mà ngày nào cũng len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm nhặt rác kiếm ăn.
Nhưng mà đồ ăn ở thế giới này quý lắm, hiếm khi có đồ thừa bị vứt đi, nên thằng bé hầu như chưa bao giờ được ăn no.
Thằng bé sống một mình từ nhỏ, chẳng biết gì nhiều về thế giới này, nhưng cũng biết là hễ trời tối thì không được lảng vảng ngoài đường, phải tìm chỗ trốn.
Bình thường dù có kiếm được cái gì bỏ bụng hay không, thì trước khi mặt trời lặn, thằng bé đều sẽ quay về trốn trong một căn nhà nát ở ngoại thành.
Lần này nó đã nhịn đói hai ngày, xỉu ngay trên đường đi kiếm ăn, thiếu chất lâu ngày cộng với nơm nớp lo sợ làm nó không qua khỏi, cứ thế mà ch.ết đói luôn.
[Nhiệm vụ: Ăn no uống đủ, làm một con ma no bụng]
Lưu Sơn: "Ước mơ giản dị ghê."
